Hiện giờ.
Trong khoảng thời gian này, Lâm Phàm đã sớm nhập môn bí pháp Thiên Huyền Lục, chỉ là vẫn chưa tu luyện đến nhập kình, trái lại cũng không vội, cứ từ từ tu luyện, dựa theo độ thông thạo của bí pháp này cùng với khả năng sinh ra bạo kích của bản thân.
Nếu muốn tu luyện đến viên mãn, có lẽ hắn sẽ cần khoảng bảy đến tám tháng.
Trừ khi bạo kích có bội số lớn xuất hiện, thời gian mới có thể ngắn lại.
“Sư đệ, đệ muốn tu luyện thì cứ yên tâm tu luyện, ta ở đây không sao đâu, không cần mỗi ngày chạy tới chạy lui.” Ngô Thanh Thu thấy sư đệ tới lui mỗi ngày như vậy, cảm giác mình thật sự như một kẻ cản trở sư đệ tu hành, nàng hiểu chí hướng của sư đệ, rất là quyết tâm với việc này.
Không ngờ bởi vì mình, tiến độ tu luyện sư đệ lại bị ảnh hưởng.
Lâm Phàm khẽ vuốt ve bụng của sư tỷ, hôn lên trán của nàng, mỉm cười nói: “Sư tỷ, đừng nói như vậy, ta đã cảm thấy mình đối xử không tốt với tỷ lắm rồi, tỷ đã có thai mà ta lại không thể ở cạnh bầu bạn, ngược lại mỗi ngày đều đi tu luyện, thật không phải là chuyện mà một trượng phu nên làm.”
Ngô Thanh Thu tựa lên vai sư đệ.
“Sư đệ, sư tỷ hiểu mà, ngày tháng của chúng ta còn rất dài, lúc này không phải vội.”
Lâm Phàm nhẹ vuốt ve sau lưng sư tỷ, trên mặt hiện lên ý cười.
Sư tỷ thật sự quá hiểu chuyện.
Hắn rất hài lòng.
Có lẽ hắn đã trở thành người chiến thắng nhân sinh rồi.
Hâm mộ không?
Sau khi xác định mối quan hệ với sư tỷ, thói quen tu luyện và nghỉ ngơi của hắn đã dần thay đổi, đây cũng là lẽ thường tình, dù sao thì sư tỷ bây giờ đang mang thai, nên hắn muốn dành nhiều thời gian hơn cho sư tỷ, tính tình của phụ nữ trong thời kỳ này thường không được ổn định lắm.
Một lúc sau, tại Đường phủ ở đô thành.
Sau khi Đường Thiên Vân xuất hiện, thì đương nhiên Đường Thế Sinh không còn được làm chủ Đường gia nữa.
“Cha tìm con sao?”
Trước mặt người ngoài thì Đường Thế Sinh luôn nghiêm nghị, cao cao tại thượng, cứ như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, nhưng khi đối diện với cha mình, ông ta cúi đầu, không dám có bất kỳ hành động nào không phải phép.
Đường Thiên Vân cầm chén trà lên, chậm rãi nhâm nhi, rồi lại từ từ đặt chén trà xuống, sau đó nhìn về phía Đường Thế Sinh.
Cái nhìn này khiến Đường Thế Sinh cảm thấy như đang bị một mũi kiếm kề sát cổ, ông ta thắc mắc không biết cha gọi mình đến có chuyện gì.
“Ngươi cầu hoà với Ngụy Trung đi.”
“Dạ?”
Đường Thế Sinh ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn cha mình.
Nét mặt của ông ta biến sắc, như là nghe không hiểu lời đề nghị này của cha mình.
Đi cầu hoà với Ngụy Trung? Ông ta đối đầu với Ngụy Trung đã rất lâu rồi, hai bên như nước với lửa, bây giờ lại muốn ông ta đi cầu hoà, sao có thể chấp nhận được.
“Khó lắm sao?” Đường Thiên Vân hỏi.
Đường Thế Sinh đáp: “Cha, người biết con đã đối đầu với Ngụy Trung nhiều năm, đi cầu hoà với lão, bên ngoài sẽ coi con ra sao, con còn mặt mũi nào đi bàn chuyện với người khác nữa.”
“Ngươi muốn cấu kết với Đại Càn sao? Đừng tưởng lão phu không biết ý định của ngươi, ngươi muốn làm chủ của Đại Âm, nhưng đường ngươi đi có Đại Càn trải thảm, nói thẳng ra thì cũng chỉ là con chó của Đại Càn mà thôi.” Đường Thiên Vân thẳng thắn nói, lão ta thấy suy nghĩ của con trai mình vẫn chưa đủ thấu đáo, nó chỉ nhìn thấy được lợi ích trước mắt.
Nghe vậy, mặt Đường Thế Sinh biến sắc.
“Cha, nếu việc này thành công, Đường gia chúng ta thế nào cũng có thể tiến thêm một bước.” Đường Thế Sinh muốn thuyết phục cha, hy vọng cha có thể hiểu rõ ý định của ông ta.
Cái giá phải trả cho việc cầu hoà Ngụy Trung là quá lớn, ông ta đã định sẽ phản bội Đại Càn, từ quan hệ hợp tác trở thành kẻ địch, nhưng nếu làm theo yêu cầu của cha thì nỗ lực trong mấy chục năm nay của ông ta sẽ bị đổ bể mất.
“Tiến thêm một bước mà ngươi nói chính là để Đường gia từ Đại Âm biến thành chó của Đại Càn sao?” Đường Thiên Vân trầm giọng.
“Cha, không phải như vậy, ý của con là Đường gia chúng ta có thể trở thành thánh thượng của Đại Âm, cho dù phải khuất phục Đại Càn, nhưng sau này sẽ có cơ hội để Đường gia chúng ta lật đổ Đại Càn.” Đường Thế Sinh lập tức nói.
Ông ta biết cha có quan điểm khác với mình, tuy nhiên cơ hội là do bản thân tự giành lấy.
Đường Thiên Vân cau mày nói: “Đủ rồi, dừng ngay cái ảo tưởng của ngươi lại đi, ngươi nghĩ rằng Đại Càn sẽ giao Đại Âm lại cho ngươi sao, nếu không có thực lực tuyệt đối thì ngươi mãi mãi chỉ có thể chịu thua thiệt mà thôi.”
Bị cha quở trách, trong lòng Đường Thế Sinh có chút không phục, ông ta đã chuẩn bị rất lâu mới có được thế cục như bây giờ, nhưng cha lại xuất hiện rồi phá vỡ kế hoạch của ông ta, khiến ông ta không cam lòng.
“Cha à, con đã lên kế hoạch rất lâu rồi, chỉ vì một câu nói của cha mà phải vứt bỏ hết công sức nhiều năm, con thực sự rất không thể đồng ý.” Đường Thế Sinh không chịu từ bỏ.
Nếu là người khác nói những lời này với ông ta, thì chính là tìm đường chết, nhưng người này lại là cha của ông ta, ông ta không thể làm như vậy.
“Thật là…” Đường Thiên Vân thở dài, ánh mắt trăn trở nhìn đối phương, “Thế Sinh, tính khí của ngươi vẫn y hệt như xưa, rất ngang bướng.”
Nghe thấy giọng nói ấm áp của cha, Đường Thế Sinh nhớ lại chuyện từng xảy ra khi còn nhỏ, khi đó tính tình của ông ta ngang bướng, thường hay cãi vã với cha, nhưng tất cả những việc lão cho là đúng lại đều gây ra tai hoạ.
Dù vậy nhưng cha vẫn luôn yêu thương ông ta, không đánh đòn cũng không hề quở trách.
Ông ta cúi đầu: “Cha à, thứ lỗi cho con, con muốn đi con đường của chính mình, con không thể từ bỏ kế hoạch này được.”
“Vi phụ biết.”
Đường Thiên Vân đến trước mặt Đường Thế Sinh, nhẹ xoa mái tóc đã bạc trắng của con mình, ánh mắt toát lên vẻ hiền từ, rất dịu dàng, Đường Thế Sinh cảm nhận được tình cha sâu đậm, khóe mắt rưng rưng.
Ông ta rất hạnh phúc, bản thân đã từng này tuổi rồi mà vẫn được cha che chở cho, cuộc sống này là thứ mà nhiều người muốn cũng không có được.
Lúc này, năm ngón tay của Đường Thiên Vân đang xoa đầu con đột nhiên nắm chặt đầu lấy ông ta.
“Nhập Hồn Pháp!”
Chương 359 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]