Ngay lập tức, năm đầu ngón tay của Đường Thiên Vân tỏa ra ánh sáng tím u ám, bao trùm lấy cả đầu của Đường Thế Sinh, trong mắt của lão ta cũng lấp lóe ánh sáng tím, ánh mắt đục ngầu của Đường Thế Sinh bỗng chốc trở nên vô hồn, giống như đang rơi vào một trạng thái kỳ lạ.
Một lát sau, Đường Thiên Vân thả lỏng tay: “Thế Sinh, cha muốn ngươi đến cầu hoà với Ngụy Trung, ngươi có đồng ý không?”
Bị trúng ‘Nhập Hồn Pháp’ nhưng ngoài việc xuất hiện những biểu hiện vừa rồi thì Đường Thế Sinh vẫn như bình thường, không có biểu hiện gì kỳ quái.
“Tất nhiên con sẽ nghe theo lời của cha, tuy con và Ngụy Trung là kẻ thù, nhưng chỉ cần cha đã giao phó thì con tuyệt đối sẽ không do dự.” Đường Thế Sinh cung kính.
Đường Thiên Vân rất vui mừng, xoa đầu Thế Sinh một cách hài lòng: “Đây mới đúng là đứa con ngoan của ta.”
…
Vài ngày sau.
Tại Ninh thành!
“Lâm huynh đang lo lắng chuyện gì vậy?” Vương Bảo Phong thắc mắc.
Sau khi hắn ta biết việc Ngô Thanh Thu có thai thì không ngừng chúc mừng, Lâm huynh cuối cùng cũng quyết định cho sư tỷ nghỉ đẻ, hắn ta thân là huynh đệ, luôn hy vọng Lâm huynh có thể hiểu được điều ấy, và cuối cùng thì cũng được toại nguyện.
Nhưng hắn ta phát hiện, vẻ mặt của Lâm huynh ủ rũ, có vẻ như có tâm sự gì đó.
Lẽ nào đây là triệu chứng sau khi có con? Nhưng từ trước đến giờ hắn ta đâu có bị như vậy, thật kỳ lạ.
“Vương huynh, ta đang giấu một chuyện, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, ngươi nói xem bây giờ ta phải làm gì.” Lâm Phàm bất đắc dĩ, chuyện trong lòng hắn chính là chuyện về đứa trẻ mà Bát tiểu thư sinh cho hắn ở thành Thiên Cửu, người phụ nữ này thật ngang ngược, rõ ràng là sinh con cho hắn nhưng lại nói với người ngoài đứa trẻ đó là đệ đệ của nàng ta.
Nhưng việc này cũng không có vấn đề gì, mà điều duy nhất khiến hắn suy nghĩ chính là, dù sao đứa trẻ đó cũng đang mang dòng máu của mình, bây giờ sư tỷ lại sắp sinh, nhất định phải giải quyết chuyện đứa con với Bát tiểu thư, không phải là hắn muốn làm gì nó, mà chỉ là không muốn bị việc đó ám ảnh mãi.
“Lâm huynh, đừng giấu trong lòng làm gì, ngươi hãy nói đi, để xem ta có thể giúp gì cho ngươi.” Vương Bảo Phong có chút hóng hớt, nhưng đương nhiên, hắn ta rất quan tâm đến chuyện của Lâm Phàm.
Bình thường Lâm huynh giúp hắn ta rất nhiều, nếu hắn ta có thể giúp được gì đó cho Lâm huynh thì cũng rất sẵn lòng.
Lâm Phàm nói: “Thật ra ta còn có một đứa con khác, chắc năm nay cũng được năm sáu tuổi rồi.”
“À, chuyện nhỏ, có gì đâu, việc này ai mà không gặp.” Vương Bảo Phong nghe xong, coi như không có gì, cứ như đây là một việc rất bình thường vậy.
“Ngươi cũng có?”
“Ta không có.”
“Vậy mà ngươi còn nói là chuyện nhỏ.”
“Thì đúng là chuyện nhỏ mà, bây giờ năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường, hơn nữa đứa trẻ đó vẫn là con của Lâm huynh, ta nghĩ rằng với tính cách của Ngô cô nương, cho dù biết được, chắc chắn sẽ không phàn nàn gì quá nhiều.”
“Ừ, ngươi nói cũng đúng, sư tỷ của ta tính tình hào phóng, không giống như những người đàn bà lòng dạ hẹp hòi khác.”
“Lâm huynh, đứa con của ngươi đã năm sáu tuổi rồi mà ta lại không biết, ngươi giấu kĩ thật đó.” Vương Bảo Phong thật sự rất bất ngờ, trước đây hắn ta luôn nghĩ Lâm huynh đầu óc cứng nhắc, không đa tình, nhưng bây giờ xem ra… Quả đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Ai mà ngờ, Lâm huynh lại có một đứa con lớn như vậy.
“Vương huynh, ngươi đừng giễu cợt ta nữa, ta cũng chỉ mới biết chuyện mà thôi, khi đó còn trẻ nên chưa hiểu chuyện, đứng trước nhan sắc phụ nữ là không kiềm chế được, hơn nữa ta cũng không ngờ sẽ xảy ra việc như vậy, thật là, không nói nữa, uống rượu đi, lần này ta xuống núi chính là để gặp lại ngươi.” Lâm Phàm nói.
Vương Bảo Phong tiếp lời: “Được, hôm nay không say không về.”
…
Ban đêm, Lâm Phàm thấy sư tỷ đã ngủ say, nhẹ tay xoa bụng nàng, rồi đứng dậy mặc quần áo, hết sức nhẹ nhàng đẩy cửa đi ra, đến vách núi tiếp tục tu luyện.
【 Nhắc nhở: Thiên Huyền Lục độ thông thạo +45! 】
Bội số của bạo kích không tồi.
Mật pháp tiến triển rất đều đặn, hắn đã tính toán xong xuôi, cố gắng nâng tu vi đến Tẩy Tủy tầng chín, đến lúc đó rồi xem có thể cùng sư tỷ rời khỏi hay không.
Thiên phú của sư tỷ chỉ dừng lại ở đây thôi, huống hồ sau khi sinh con, sư tỷ không thể tu luyện được nữa, dù sao thì nàng cũng phải dành rất nhiều thời gian cho con.
Trời dần sáng, từng đám mây đủ màu sắc xuất hiện.
【 Nhắc nhở: Thiên Huyền Lục lên cấp! 】
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp bốn trăm năm mươi lần! 】
【 Nhận được: Điểm vạn năng +450! 】
Sau bao nhiêu ngày tháng nỗ lực, cuối cùng hắn cũng tu luyện Thiên Huyền Lục đến cảnh giới viên mãn, ngay sau đó hắn lại tiếp tục dung nạp Thiên Huyền Lục vào Đệ Lục Cốt.
Một lúc sau, Lâm Phàm bất chợt mở mắt, kình đạo trong người hợp thành một thể, sau khi hoàn toàn đả thông sáu đốt long cốt, tu vi của hắn có tiến triển rất lớn, một chưởng hắn vung ra, tạo ra âm thanh lớn đến mức có thể nghe thấy tiếng không khí bị xé toạc.
Hắn thầm nghĩ người tạo ra hệ thống tu luyện này quả thật là thiên tài, vậy mà lại có thể nghĩ ra việc rèn luyện long cốt, tuy nhiên tu luyện kiểu này quá tốn thời gian.
Đột phá!
【Tiêu hao: Điểm vạn năng 3500! 】
Đột phá cảnh giới.
Tu vi đạt đến Tẩy Tủy tầng bảy, vận chuyển Trọng Thiên Đồ, mở ra Đệ Thất Cốt.
Trong chốc lát, phần lưng của Lâm Phàm giống như đang nổi lên từng đợt sóng, trong cơ thể phát ra âm thanh trong trẻo, tinh thần và diện mạo đều thay đổi rất nhiều, hắn đã thành công mở ra Đệ Thất Cốt.
Hắn đột phá nhưng lại không hề cảm thấy vui sướng, việc này đã trở nên rất bình thường. Hắn đứng dậy nhìn sắc trời, sư tỷ sắp ngủ dậy rồi, phải nhanh quay về ăn bữa sáng với sư tỷ thôi.
Nếu là lúc trước, có lẽ hắn không cần vội vàng trở về, nhưng bụng của sư tỷ ngày càng to, hắn thực sự không an tâm.
Về đến cửa nhà, người đàn bà mà Vương Bảo Phong tìm cho hắn đã bắt đầu làm việc, người này rất có kinh nghiệm, bản thân đã có thai mấy lần, là bà đỡ có tiếng ở Ninh thành, đã đỡ đẻ cho biết bao nhiêu người.
Chương 360 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]