Trong phòng.
“Sư đệ, sư tỷ thấy hôm nay ngươi tươi tỉnh hơn rất nhiều, tu vi có tiến triển sao?” Ngô Thanh Thu thấy tinh thần của sư đệ tốt hơn bình thường rất nhiều, theo như nàng nghĩ, việc này chỉ có một khả năng, chính là tu vi của sư đệ có tiến triển.
Lâm Phàm đáp: “Ừm, hôm nay có thể bắt đầu rèn luyện Đệ Thất Cốt.”
Cạch!
“Sư tỷ, sao vậy?” Lâm Phàm thấy đôi đũa trên tay sư tỷ rơi mạnh xuống bàn, hắn giật mình, tưởng rằng sư tỷ cảm thấy khó chịu đâu đó.
Đối với Lâm Phàm, đây là chuyện lớn.
“Không sao, là hơi bất ngờ trước tốc độ tu luyện của đệ.” Ngô Thanh Thu chậm rãi nói, nàng cảm thấy sư đệ cứ như quái vật vậy, cho dù là kỳ tài tu luyện, cũng không có ai bì được với sư đệ.
Lâm Phàm cười, ánh mắt dịu dàng nói: “Chỉ có cố gắng tu luyện, ta mới có thể bảo vệ sư tỷ và con của chúng ta, thời thế có vẻ đã ổn định, nhưng ta cảm thấy nguy hiểm vẫn còn chưa xuất hiện, không có thực lực, nếu sau này gặp phải điều gì bất trắc thì ta sẽ hối hận mất.”
Quả thực, có bạo kích hỗ trợ mà còn không điên cuồng tu luyện thì thật không xứng với sự trợ giúp ấy.
Với tu vi hiện tại của mình, hắn tự nhận thấy thế gian không có mấy ai có thể lấy mạng hắn, người có thể đối kháng ngang bằng với hắn, theo những gì Ngụy Trung nói, có lẽ có rất ít, nhưng chưa giao thủ thì cũng chưa biết như nào.
“Sư tỷ, ta muốn xuất môn một tháng.” Lâm Phàm nói.
Ngô Thanh Thu nói: “Ừ, đi đi, chú ý an toàn.”
Tuy đã xác định quan hệ, nhưng hai người vẫn thích xưng hô là sư tỷ, sư đệ.
Cho dù ban đêm làm chuyện vui vẻ.
Cũng…
Sư tỷ!
Sư đệ!
Xưng hô như vậy có thể làm mối quan hệ của họ thêm thân thiết, còn có thể gia tăng thêm chút hương vị cho cuộc sống.
…
Vài ngày sau.
Thành Thiên Cửu.
Ban đêm.
Mưa rất to, sấm sét đùng đùng, sáng rực cả một vùng trời, tiếng mưa rào rào, át cả những âm thanh xung quanh, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi.
Trong một căn phòng của Kình Lôi minh, có một đứa trẻ đang ngủ say, nhưng kì lạ là lại có một bóng người thần bí đứng cạnh giường, người này giống như ma quỷ, im lặng nhìn đứa trẻ trên giường.
“Thật giống với ta khi còn bé.”
Lâm Phàm đeo mặt nạ, tỉ mỉ quan sát, đã có thể thấy rõ những đường nét của đứa trẻ này, sau này lớn lên chắc chắn sẽ rất đẹp trai, đúng là con trai của ta, đứa trẻ thừa hưởng những những gen ưu tú của hắn một cách hoàn hảo.
Đột nhiên.
Có lẽ tiếng sấm đã đánh thức đứa trẻ.
Đứa trẻ mở mắt, phát hiện có người đứng cạnh giường mình.
Xoẹt một tiếng.
Đứa trẻ rút một cây đoản kiếm ra từ dưới gối, đâm thật mạnh về phía bóng người, ra tay rất dứt khoát, trực tiếp đâm về phía cổ.
Hai ngón tay của Lâm Phàm kẹp lấy con dao.
Cũng có chút sức lực, không ngờ một đứa trẻ mới chỉ vài tuổi đã có tu vi Đoán Khí tầng một, hơn nữa nền móng rất vững chắc, rất có thiên phú.
“Ngươi là ai, ngươi muốn gì, tại sao lại ra tay với một đứa trẻ như ta.”
Giữ bình tình, gặp phải chuyện như thế này lại không lớn tiếng gào thét, thông thường nếu làm như vậy thì kết quả chính là chết thảm.
“Ừm, ta thấy căn cốt của ngươi không tồi, muốn thu nhận ngươi làm đồ đệ, truyền cho ngươi tuyệt học thần công, nếu ngươi muốn, ngày mai hãy đến ngôi miếu hoang ở phía tây thành.”
“Không được nói cho người khác.”
Lâm Phàm thả tay, ngay lập tức biến mất trước mặt đứa trẻ, giống như một bóng ma, khiến mặt đứa trẻ tái mét. Nó đã thấy rất nhiều cao thủ, cũng đã theo nhiều cao thủ học võ, nhưng chưa từng thấy ai mạnh đến vậy.
…
Lâm Phàm đến tìm nó, không phải là nhất thời nổi hứng, mà do hắn nghĩ đến trách nhiệm của bản thân, dù chuyện nó được sinh ra là chuyện ngoài ý muốn, nhưng sắp tới, hắn nhất định phải làm tròn trách nhiệm của mình.
Hơn nữa, hắn thấy đứa trẻ này rất trưởng thành.
Quả nhiên là đứa trẻ được Bát tiểu thư nuôi dạy, tâm tư không tồi, xem ra nàng ta đúng là muốn bồi dưỡng đứa trẻ này thành người kế thừa.
Ban đêm.
Tại ngôi miếu hoang phía tây thành.
“Người đó rốt cuộc là ai?”
Nó rất thắc mắc, lặng lẽ xuất hiện trong phòng nó, đương nhiên, nó không nghi ngờ đối phương muốn hại mình, nếu thực sự là như vậy thì ra tay ngay trong tối hôm đó là được rồi.
Nó đẩy cánh cửa cũ nát của ngôi miếu ra thì thấy một cái bóng cao to đứng trước tượng thần cũ nát.
“Đến rồi.” Lâm Phàm chậm rãi nói.
Bịch!
Con của hắn quỳ hai gối xuống đất, cúi rạp người nói: “Sư phụ uy nghiêm, đệ tử Trần Tử Nghĩa bái kiến sư phụ.”
Lâm Phàm nhìn nó, không ngờ còn nhỏ như vậy nhưng đã biết lễ nghĩa, tên cũng không lấy họ Lâm Phàm, thật là đau lòng, đứa con đầu tiên ở thế giới này, lại không cùng họ với mình.
“Được rồi, đứng dậy đi.”
“Cảm ơn sư phụ.” Trần Tử Nghĩa quan sát người sư phụ lạ lẫm trước mắt, có hơi thắc mắc, đối phương rốt cuộc là ai, không thể nhìn thấy khuôn mặt đằng sau chiếc mặt nạ.
“Không có ai biết ngươi đến chứ?”
“Thưa sư phụ, đệ tử không hề nói cho ai.”
“Được, hôm qua đã nói với ngươi rồi, ta thấy ngươi thiên tư thông tuệ, căn cốt rất tốt, nên muốn nhận ngươi làm đệ tử, truyền tuyệt học cho ngươi, sau này tu luyện cho tốt, nhưng không được nói cho ai ta là sư phụ ngươi.”
“Rõ thưa sư phụ.”
Lập tức, trên người Lâm Phàm toả ra kình đạo, rung chuyển cả ngôi đền, sau đó Lâm Phàm giơ năm ngón tay lên, Trần Tử Nghĩa phát hiện mình không thể tự khống chế bản thân, bay về phía trước.
Bạch!
Hắn nắm lấy đầu của nó.
Kình đạo thâm hậu hóa thành ánh sáng màu vàng, ngưng tụ thành các văn tự ngoằn ngoèo, Trần Tử Nghĩa cảm thấy có một luồng nhiệt chạm đến xương cốt tứ chi, khiến cả người cảm thấy rất dễ chịu.
Nhưng ngay sau đó lại cảm thấy bản thân như đang bị nhốt trong lò lửa, thân nhiệt tăng cao. Vốn muốn hét thành tiếng, nhưng nó lại cắn răng chịu đựng, vẻ mặt không chịu khuất phục.
“Hãy nhớ kỹ phương hướng của luồng nhiệt này, sau này tu luyện, nó sẽ dẫn dắt ngươi, tiếp theo ta sẽ truyền sát chiêu cho ngươi, nhớ lấy, tu luyện cho tốt nhưng cũng không cần gấp gáp.”
Huyền Vũ chân ý bạo phát ra hư ảnh, khắp nơi trong ngôi miếu nhỏ đều là hư ảnh.
Trần tử Nghĩa hoa cả mắt, kinh hãi, nó chưa từng nhìn thấy chuyện như này, rốt cuộc sư phụ là người như nào, nhưng cảm giác giống như tiên nhân vậy.
Chương 361 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]