Ầm ầm!
Âm thanh nặng nề vang lên.
Hư ảnh Thập Cường Chân Ý hợp thành một thể, được Lâm Phàm trực tiếp đưa vào đầu của Trần Tử Nghĩa.
Lúc này Trần Tử Nghĩa có chút ngơ ngác.
Sau khi lấy lại tinh thần, nó lại cúi bái Lâm Phàm lần nữa, “Tạ ơn sư phụ chỉ bảo.”
“Tử Nghĩa.”
“Dạ?”
“Ngươi vẫn còn nhỏ, là ai dạy ngươi trở nên trưởng thành như vậy?”
“Thưa sư phụ, là tỷ tỷ của ta dạy. Tỷ ấy nói sau này Kình Lôi minh cần ta làm chủ, nếu ta cũng vô tư vui đùa như những đứa trẻ khác, thì Kình Lôi minh nhất định sẽ bị người khác đoạt mất, vì vậy ta cần trưởng thành hơn.” Trần Tử Nghĩa đáp.
Lâm Phàm không nói gì, rất bất đắc dĩ.
Không ngờ Bát tiểu thư khắc nghiệt đối với bản thân mình đã dành, đối với con của mình cũng khắc nghiệt như vậy, nó mới có mấy tuổi nhưng đã được nuôi dạy như người lớn.
Con của Lâm Phàm ta hà tất phải như vậy.
Cho dù vô dụng, tầm thường, cũng có thể sống vô ưu vô lự.
Lâm Phàm nhìn Trần Tử Nghĩa, ánh mắt dịu dàng, nhưng cũng có chút hổ thẹn, đây là trách nhiệm của người cha như hắn, nhưng…thật là, thôi bỏ đi, tuỳ duyên vậy.
“Kình Lôi minh hiện tại có đối thủ không?” Lâm Phàm hỏi.
Trần Tử Nghĩa đáp: “Thưa sư phụ, hiện tại đối thủ duy nhất của Kình Lôi minh là Thiên Đạo minh.”
“Thiên Đạo minh…”
Cái tên thật khoa trượng, lại dám cho mình là lẽ trời.
“Vi sư sẽ ở đây một tháng, ngươi có thể đến đây mỗi đêm.”
“Đệ tử xin khắc ghi.”
Lâm Phàm đến trước mặt Trần Tử Nghĩa, xoa đầu đứa nhỏ, dáng người mới lớn, nhưng lại được nuôi dạy thành như vậy, hắn nhìn kỹ lại, ghi nhớ dáng người của đứa trẻ này trong lòng.
Trần Tử Nghĩa cúi đầu, cảm thấy hơi kỳ lạ.
“Đi về đi.”
Bên ngoài biển cách thành Thiên Cửu mấy chục dặm có một hòn đảo nhỏ.
Thiên Đạo minh vừa mới xuất hiện gần một năm nay, chuyên cướp các thuyền buôn qua đảo.
Thế lực của bọn chúng to lớn, có không ít cao thủ.
Các mối làm ăn trên biển của Kình Lôi minh luôn bị Thiên Đạo minh gây trở ngại, việc này gây ra tổn hại rất nặng nề, tuy nói muốn diệt trừ Thiên Đạo minh, nhưng thực lực của đối phương không hề kém hơn Kình Lôi minh là bao, muốn diệt trừ tận gốc là điều rất khó.
Trên hòn đảo nhỏ, thành viên của Thiên Đạo minh đang đi tuần.
Đột nhiên, hai thành viên của Thiên Đạo minh nhìn thấy một bóng đen xuất hiện trên mặt biển, tốc độ rất nhanh, lúc đầu còn không nhìn rõ nhưng rất nhanh bọn họ phát hiện cái bóng đó là một người đang lướt đi rất nhanh trên mặt nước.
Tốc độ nhanh đến mức mặt biển đằng sau hắn rẽ làm hai làn sóng, cảnh tượng trước mắt khiến bọn họ ngơ ngác.
Đây… đây rốt cuộc là ai.
Ngay vào lúc bọn họ định chạy đi báo cáo thì trong chớp mắt cái bóng đó đã đến trước mặt bọn họ.
“Các ngươi là thành viên của Thiên Đạo minh sao?” Lâm Phàm hỏi.
Hai tên này lắc đầu nói: “Không phải…”
“Không sao, ta không tìm các ngươi, hãy đưa ta đến gặp minh chủ của các ngươi.” Lâm Phàm mỉm cười. Khi hắn không đeo mặt nạ, nụ cười rất ấm áp, tượng mạo lại ưa nhìn, khiến cho người khác rất có thiện cảm.
“Hãy đi theo chúng ta.”
Bọn họ bị khí thế của Lâm Phàm dọa sợ, nào dám từ chối, nghe lời dăm dắp.
Phòng nghị sự ở Thiên Đạo minh.
Tiếng đàn rất êm tai, trong phòng có vài vị thủ lĩnh Thiên Đạo minh, tướng mạo của bọn họ hung ác, nhìn thì có vẻ rất hung tàn nhưng đứng trước người đánh đàn này, chỉ có thể ngoan ngoãn lắng nghe, không dám lộ một hútc biểu cảm bất mãn nào.
Người đánh đàn chính là minh chủ của bọn họ, nhìn thì có vẻ ôn hòa, nhưng thật ra rất hung ác độc địa.
Một lát sau, tiếng đàn dừng lại.
Mọi người như tỉnh lại, thể xác và tinh thần giống như được chải chuốt, tâm trạng dần trở nên bình tĩnh.
“Minh chủ, tại sao chúng ta vẫn chưa diệt trừ Kình Lôi minh, tuy có tin đồn Kình Lôi minh có cao thủ Tẩy Tủy cảnh, nhưng với thực lực của chúng ta, thì cho dù vị cao thủ ấy có xuất hiện đi chăng nữa cũng phải chịu chết mà thôi.” Người đàn ông đang nói có dáng người cường tráng, tính tình thẳng thắn, lông trước ngực rậm rạp.
Mọi người xung quanh hùa theo, đều nghĩ giống như vậy.
Bọn họ làm chủ hòn đảo này, nhưng vị trí trong thành của Kình Lôi minh khiến người ta phải ngứa mắt kia mới đúng là nơi đắc địa, bọn họ muốn chiếm lấy chỗ ấy, nhưng lại nghe nói Kình Lôi minh có cao thủ Tẩy Tủy cảnh, nên bọn họ mới phải dè chừng.
“Khà khà.”
Tiếng cười u ám vang lên.
Minh chủ Thiên Đạo minh cười nhạt nói, “Mọi người cứ yên tâm, đừng vội, chưa tiêu diệt Kình Lôi minh, không phải là do sợ tên cao thủ Tẩy Tủy cảnh kia, mà là muốn xem Kình Lôi minh có bao nhiêu cao thủ, còn phải xem hình thức vận chuyển của bọn họ, nếu không với tình hình hiện tại của chúng ta, cho dù thay thế Kình Lôi minh, cũng chưa chắc có thể kiếm ra tiền.”
“Nhưng bây giờ đã rõ rồi, chúng ta có thể diệt trừ Kình Lôi minh bất cứ lúc nào.”
Nghe được lời này của minh chủ, tất cả mọi người đều mừng rỡ, không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa.
Đoàng!
Cửa phòng bị đẩy ra.
Một bóng người chậm rãi bước vào.
Người của Thiên Đạo minh thấy có người lạ bước vào phòng, vô cùng kinh ngạc, không biết kẻ nào to gan, lại dám xông vào đúng lúc bọn họ đang tổ chức hội nghị, lẽ nào không muốn sống nữa không?
“Ngươi là ai, lại to gan xông vào nơi này?” Người đàn ông lông ngực rậm rạp, giận tím mặt, bước lên, thấy thân hình nhỏ bé của Lâm Phàm, lộ vẻ khinh thường, mở rộng bàn tay, định xách Lâm Phàm lên.
Lâm Phàm chậm rãi nhấc tay lên, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên ngực của đối phương.
Bùm một tiếng.
Người đàn ông to lớn chia năm xẻ bảy, máu thịt bắn tung toé xuống đất, khiến tất cả mọi người trong phòng câm nín.
“Chắc tất cả những kẻ cầm đầu của Thiên Đạo minh đều ở đây rồi đúng không?” Lâm Phàm không cả thèm nhìn người hắn vừa giết, mà tươi cười hỏi.
Sau đó, mọi người mới bắt đầu phản ứng lại, nhưng không lao lên như người vừa rồi, mà cảnh giác nhìn Lâm Phàm.
Trong lòng rất thắc mắc, rốt cuộc hắn là ai mà lại có thực lực khủng bố đến vậy.
“Các hạ đến Thiên Đạo minh, chưa nói lời nào, đã đánh chết huynh đệ của chúng ta, không biết các hạ có ý gì?” Minh chủ Thiên Đạo minh lạnh giọng nói.
Chương 362 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]