Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 363: CHƯƠNG 363: MỚI TÍ TUỔI ĐẦU MÀ ĐÃ BIẾT NỊNH NỌT (5)

Hắn ta nhìn có vẻ rất trẻ, người mặc hồng bào, hai mắt lộ vẻ nham hiểm, rất tà mị.

Lâm Phàm đáp: “Không có gì to tát, chỉ là định tiêu diệt Thiên Đạo minh các ngươi mà thôi.”

Xôn xao!

Kinh hãi!

“Ha ha, lời nói thật ngông cuồng, từ lúc Thiên Đạo minh thành lập đến giờ, chưa từng được nghe những lời hung hăng như vậy.” Minh chủ của Thiên Đạo minh nổi giận nói, hắn ta còn chưa gây chuyện với người khác, mà đã có người muốn gây chuyện với hắn ta rồi.

Xem ra là thường ngày quá khiêm tốn, dẫn đến bây giờ ngày càng nhiều người đến làm càn.

“Chưa biết có ngông cuồng hay không, ngươi có thể thử xem.” Lâm Phàm nói.

Vừa dứt lời.

Minh chủ Thiên Đạo minh hất mạnh tà áo, đập hai tay xuống bàn, chiếc đàn cổ trên bàn bay lên, người ngón tay mảnh khảnh gảy mạnh vào dây đàn, vù một tiếng, dây đàn rung lên, một đường vòng bán nguyệt bắn ra.

Lâm Phàm không ngờ đối phương cũng có chút bản lĩnh.

Vậy mà lại là cao thủ Tẩy Tủy cảnh.

Có vẻ như tu vi cũng phải Tẩy Tủy tầng một, tầng hai.

Đường vòng bán nguyệt đó lao đến, hắn giơ tay quật xuống, đường vòng bán nguyệt bị đánh bật ra, hướng về phía một tên thủ lĩnh của Thiên Đạo minh, trong chốc lát, hắn ta bị chém đứt thành hai mảnh.

“Muốn chết!” Minh chủ Thiên Đạo minh giận dữ, tiếp tục gảy dây đàn, gào lên một tiếng.

“Nộ Hải Thương Đào!”

Vù!

Vù!

Âm thanh vang khắp cả căn phòng.

Từng vệt sáng hình vòng cung liên tục bắn ra từ dây đàn, chặn mọi đường lui của Lâm Phàm.

Keng!

Chạm vào trước kình đạo hộ thể của Lâm Phàm, không hề có chút uy hiếp nào, mà những vệt sáng ấy bị đẩy ngược lại, liên tiếp chém chết từng người của Thiên Đạo minh.

“Ngươi…”

Minh chủ Thiên Đạo minh kinh hãi, nhưng căm phẫn còn nhiều hơn, năm ngón tay co lại, nắm trọn lấy dây đàn, kình đạo ngưng tụ vào đầu ngón tay, thi triển tuyệt học, thả mạnh tay.

“Nộ Triều Bái Lãng!”

Đợt sóng xung kích còn kinh người hơn bắn ra, khiến mặt đất rạn nứt, Lâm Phàm vẫn đứng yên, mặc kệ công kích của đối phương, va chạm với kình đạo hộ thể của hắn, trực tiếp bị nghiền nát, văng ra xung quanh, đánh chết những cao thủ của Thiên Đạo minh đứng xung quanh.

Lâm Phàm cảm thán.

Thế sự vô thường.

Ta còn chưa làm gì, mấy tên thủ hạ này đều là do sát chiêu của ngươi giết, không thể không nói, rất bi thảm.

Minh chủ Thiên Đạo minh không ngờ rằng lại xảy ra chuyện như thế.

Cơn thịnh nộ hoá thành một ngọn lửa bùng cháy trong lòng.

Không thể ngồi im được nữa.

Hắn ta đứng dậy, ôm cây đàn cổ trước ngực, vận chuyển kình đạo, mười ngón tay chuyển động tạo thành những tàn ảnh, không ngừng chạm vào dây đàn, từng đợt tấn công liên tiếp, lao đến như vũ bão.

Dần dần.

Máu tràn ra từ khoé miệng của minh chủ Thiên Đạo minh, mười ngón tay nát tươm, hắn ta thi triển tuyệt học, vượt qua sự chịu đựng của hắn ta, nhưng vẫn không hề dừng lại, hắn ta đã bị Lâm Phàm ép đến phát điên.

Mất hết lý trí.

Đột nhiên.

Hai tay của minh chủ Thiên Đạo minh vỗ mạnh vào nhau, đàn cổ nằm im trên bàn, cả mặt hắn ta đỏ rực, dùng hết sức lực để gảy đàn.

“Nộ Kinh Lôi Minh!”

Ầm ầm!

Âm thanh như sấm đánh vang vọng.

Kình đạo còn mạnh mẽ hơn lúc trước, triệt để bạo phát qua cây đàn cổ.

Sóng dao động đan dệt vào với nhau, muôn vàn âm ba hợp thành một cỗ năng lượng lao đi.

Thế nhưng kết quả không có gì thay đổi, đến ngay cả kình đạo hộ thể của Lâm Phàm cũng không bị làm sao.

Phì!

Minh chủ Thiên Đạo minh ôm ngực, miệng phun ra máu, dính đầy mặt, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt thất thần.

Chiêu mà hắn vừa thi triển là chiêu mạnh nhất.

Hơn nữa còn là chiêu mà hắn không thể thi triển.

Chỉ là chiêu thức khi bị Lâm Phàm ép đến đường cùng, xoay chuyển kình đạo, hy sinh căn cốt, bạo phát ra mà thôi.

Mấy chục năm trước hắn ta nhận được tuyệt học cẩm phổ vô danh.

Khổ luyện từng ấy thời gian, mới có thể đạt đến cảnh giới như bây giờ.

Mà lấy đàn làm vũ khí, khó mà có đối thủ, nhưng không ngờ lại gặp phải cao thủ như thế này, hắn ta không biết rốt cuộc đối phương là ai, trong lòng rất uất ức.

Thương thế dần phác tác, hắn ta lại phun ra một miệng máu.

Cuối cùng, hắn ta cúi đầu, ngã quỵ xuống đất, không còn chút động tĩnh nào nữa.

Từ sau khi bước vào phòng, Lâm Phàm chỉ đứng khoanh tay, không hề di chuyển nửa bước, xem đối phương biểu diễn từ đầu đến cuối.

Lâm Phàm nhìn xung quanh.

Cái chết của những thành viên bang hội kia không liên quan gì đến hắn.

Lâm Phàm quay người rời đi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sau khi Lâm Phàm rời đi.

Minh chủ Thiên Đạo minh đang nằm dưới đất, ngẩng đầu lên, ánh mắt thấp thỏm lo sợ, đối phương quá đáng sợ, chỉ có giả chết mới có thể thoát được một kiếp này.

Nhưng vào lúc hắn định bỏ trốn, một âm thanh như xé nát không khí vang lên.

Ngẩng đầu lên nhìn, một chiếc lá được bao phủ bởi kình đạo lao nhanh tới, loé sáng, lúc kịp nhận ra, hắn ta cảm thấy toàn thân ớn lạnh, chậm rãi đưa tay lên sờ vào cổ, cúi đầu xuống nhìn thì thấy trên tay dính đầy máu tươi.

Chậm rãi quay đầu lại.

Bức tường phía sau lưng, không biết đã thủng một lỗ từ bao giờ, nhìn qua cái lỗ ấy, có thể thấy rõ cảnh tượng bên ngoài.

Hắn ta muốn nói nhưng không thể nói được, chỉ có thể phát ra tiếng ư ư.

Một lần nữa ngã quỵ xuống.

Hoàn toàn mất cảm giác, ý thức dần tối đen lại.

Thiên Đạo minh đã khiến Kình Lôi minh phải đau đầu rất lâu đột nhiên bị tiêu diệt, nhất thời khiến người ta phải sợ hãi.

Vài ngày sau.

Lúc Kình Lôi minh biết tin Thiên Đạo minh bị một người thần bí tiêu diệt, hết sức kinh hãi.

Theo lời miêu tả của những thành viên bình thường trong Thiên Đạo minh thì có một người đàn ông đi đến từ trên mặt biển.

Không lâu sau, minh chủ Thiên Đạo minh và các thủ lĩnh của bọn họ đều chết sạch.

Lúc Ngô Tuấn biết được tin này, trong đầu nghĩ đến một người quen, khi đi trong thành, hắn ta luôn quan sát xung quanh, hy vọng những gì mà mình nghĩ là đúng.

Nhưng không hề tìm thấy tung tích.

Theo như hắn ta nghĩ.

Người tiêu diệt Thiên Đạo minh có thể là ai?

Không hề đòi hỏi lợi ích, cũng không phải là giết người cướp của, không thể nào tự nhiên lại đi tiêu diệt Thiên Đạo minh.

Ngoài hắn ra thì không còn ai khác.

Nhưng nếu đã đến rồi, tại sao lại không gặp bọn họ.

Chương 363 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!