Ban đêm!
Sau khi mọi người đều ngủ say.
Trần Tử Nghĩa đến ngôi miếu hoang, nó cũng biết chuyện Thiên Đạo minh bị tiêu diệt, nhìn bóng người của sư phụ, nó cảm thấy có thể chỉ có sư phụ mới làm như vậy.
Bởi vì sư phụ từng hỏi nó.
Kẻ địch của Kình Lôi minh.
“Đa tạ sư phụ giúp Kình lôi minh diệt trừ Thiên Đạo minh.” Trần Tử Nghĩa quỳ gối, cảm tạ nói.
Lâm Phàm cười: “Tiểu tử ngươi cũng thông minh đó.”
“Đệ tử nghĩ, người có thực lực này, trong thế gian có lẽ chỉ có mỗi sư phụ.”
Mới tí tuổi đầu mà đã biết nịnh nọt.
Thật là!
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ.
Tại sao lại như vậy chứ.
Lâm Phàm rất thương đứa trẻ này, trong khi những đứa trẻ tầm tuổi nó vẫn còn nghịch nước tiểu với bùn, thì nó lại phải suy đoán tâm ý của người khác.
Chuyện này vừa có ích mà cũng vừa có hại. Hại ở chỗ đứa trẻ này sẽ mất đi tuổi thơ, còn lợi ích chính là sau này nó thậm chí có thể xông pha tạo nên sự nghiệp trong thời thế này.
Liên tiếp vài ngày, đêm nào hắn cũng chỉ dạy Tử Nghĩa tu hành. Trách nhiệm của một người sư phụ là mở ra cánh cửa tu hành cho đệ tử, hắn chỉ có thể hỗ trợ Tử Nghĩa tu luyện, giúp nó tránh khỏi những sai lầm trong tu luyện. Đây cũng là chuyện duy nhất mà hắn có thể làm được.
Trần Tử Nghĩa biết có thể bái một cao nhân như vậy làm thầy là cơ duyên rất lớn, nên rất nghiêm khắc với bản thân, không dám lơi lỏng chút nào.
Vào buổi sáng, nó học hỏi từ những thầy mà tỷ tỷ mời về, đồng thời cũng phải tham gia vào công việc quản lí nội bộ của Kình Lôi minh, dù rằng quản lí Kình Lôi minh không phải công việc của một đứa trẻ ở độ tuổi này.
Nó không có biểu hiện gì khác thường, mọi người xung quanh vẫn chưa phát hiện có gì bất thường.
Đến ban đem, Trần Tử Nghĩa đợi tất cả mọi người ngủ say, rồi lén chạy về phía ngôi đền hoang ở phía tây thành.
“Sư phụ, ta đến rồi.”
Trần Tử Nghĩa bước vào ngôi đền, thì thấy sư phụ đang nướng gì đó, mùi thơm phức.
“Sư phụ, đây là gì vậy?”
Lâm Phàm nói: “Đồ nướng, lại đây thử xem mùi vị ra sao.”
“Vâng.” Trần Tử Nghĩa thấy rất kỳ lạ, sao hôm nay sư phụ lại làm đồ nướng, bình thường chỉ có tu luyện thôi mà, nhưng nó cũng không nghĩ gì nhiều, sư phụ bảo làm gì thì nó cũng chỉ làm theo, không hề tính toán được hay mất.
Trần Tử Nghĩa chưa từng làm những việc như thế này, từ trước đến nay nó luôn phải chịu sự kèm cặp sát sao, không có cuộc sống như những đứa trẻ bình thường, suốt ngày chỉ có học và học.
“Ngon không?” Lâm Phàm hỏi.
“Đồ sư phụ nấu thật là ngon.”
“Ừ, ngươi thích thì tốt rồi, sau này rảnh rỗi hãy thử tự làm xem sao. Có phải tỷ tỷ của ngươi rất nghiêm khắc với ngươi không?”
Trần Tử Nghĩa đáp: “Sư phụ, tỷ ta cực kỳ nghiêm khắc, chỉ cần ta làm sai chuyện gì, thì sẽ bị mắng tơi bời.”
Nghe vậy, Lâm Phàm im lặng không nói gì, quả đúng như hắn nghĩ, tuy hắn biết Bát tiểu thư sẽ không hại đứa nhỏ này, dù sao nó cũng là con ruột của nàng ta.
“Ngươi có thích cuộc sống hiện tại không?” Lâm Phàm nghĩ một lúc, rồi hỏi về chuyện mà hắn muốn biết nhất.
Nếu như Tử Nghĩa không thích, hắn sẽ đưa Tử Nghĩa đi, sau đó nói cho sư tỷ. Theo những gì hắn hiểu về sư tỷ, thì có lẽ nàng sẽ không nghĩ nhiều đâu, nhưng đương nhiên đây chỉ là suy đoán của hắn mà thôi, nếu việc đó xảy ra thật, thì cũng chưa biết sẽ ra sao, phụ nữ mà, nói không là có, nói có là không, rất khó hiểu.
“Lúc trước ta không thích lắm, cảm thấy mình không được đối xử như những người khác, ta muốn đi chơi, nhưng ta biết tất cả gánh nặng của Kình Lôi minh đều đang đặt trên vai tỷ tỷ, tỷ ấy rất vất vả, vậy nên ta muốn trưởng thành thật nhanh, để có thể gánh vác những gánh nặng này thay cho sư tỷ, ta không muốn tỷ tỷ phải vất vả như vậy.”
Trần Tử Nghĩa cười, trên khuôn mặt ngây thơ lại có một nét kiên cường, Lâm Phàm nhìn vào mặt của nó, không kìm được lòng, đưa tay ra vuốt nhẹ má của nó: “Thật đúng là một đứa trẻ ngoan, cha của ngươi đâu?”
“Cha ta bị kẻ xấu hãm hại, ta phải cố gắng tu luyện, sau này nhất định sẽ tìm ra kẻ thù, thay cha ta báo thù.” Trần Tử Nghĩa đáp.
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, hắn muốn cho Tử Nghĩa biết, ta mới chính là cha ngươi, hơn nữa ông ngoại ngươi chính là bị ta đánh chết.
Tối hôm ấy, Lâm Phàm không giữ Trần Tử Nghĩa lại lâu, mà để cho nó về nghỉ ngơi, dù sao nó cũng chỉ là trẻ con, buổi sáng đã phải lo biết bao nhiêu việc, tối lại còn phải đến đây, cả ngày không được nghỉ ngơi chút nào, hắn không nỡ nhìn thấy cảnh ấy, vẫn phải để nó nghỉ ngơi cho tốt thì mới có thể trưởng thành một cách khoẻ mạnh.
Tại Kình Lôi minh, như thường lệ, Bát tiểu thư đang ở trong thư phòng kiểm tra sổ sách. Mặc dù đã được bên chi thu tính toán, nhưng nàng vẫn phải đích thân tính toán lại, việc làm ăn của Kình Lôi minh ngày càng được mở rộng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc có nhiều chuyện phải lo lắng hơn.
Dưới ánh đèn dầu, mọi thứ đều rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng từng trang giấy lần lượt được lật qua, Bát tiểu thư hiện tại còn xinh đẹp hơn trước, dù có con nhưng dáng vóc không hề đi xuống, ngược lại còn thêm đầy đặn, thon thả, đầy vẻ mê hoặc lòng người.
Một lúc sau, Bát tiểu thư gập sổ lại, nhẹ xoa thái dương cho bớt buồn ngủ. Việc Thiên Đạo minh bị tiêu diệt mang lại lợi ích rất to lớn cho Kình Lôi minh, nhưng lại nghĩ tới lời mà Trương quản giáo nói, có lẽ là người đó quay lại để tiêu diệt Thiên Đạo minh, cụ thể là người nào, không cần nói cũng biết, ngoài hắn ra còn có thể là ai.
Bát tiểu thư không hề ghét Lâm Phàm, theo lý mà nói, thậm chí còn phải cảm ơn đối phương, nếu như không phải do hắn, chưa chắc hiện tại nàng vẫn còn sống, mà cho dù có sống được thì cũng phải chịu sự dày vò cực kỳ đáng sợ, thậm chí muốn chết cũng không được.
…
Vài ngày sau, tại một toà phủ đệ, Quách lão đang chuẩn bị nghỉ ngơi, đột nhiên cảm thấy hình như đằng sau lưng mình có động tĩnh. Lão ta quay lại nhìn, thì thấy một bóng người quen thuộc đứng đằng sau mình.
Sau khi nhìn thấy người đó, khuôn mặt già nua của lão hiện lên một nụ cười.
“Tiểu tử nhà ngươi… quay lại mà chẳng thông báo gì cả.”
Chương 364 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]