“Lão Quách, vẫn khoẻ chứ?” Lâm Phàm cười hỏi.
Lão Quách đáp: “Rất khoẻ, ăn được, uống được, bây giờ đi nặng ra quần lúc nào còn không biết, ngươi nói xem có khoẻ không?”
“Ha ha ha…”
Lâm Phàm cười ầm lên, thật vui khi biết tính tình của lão Quách vẫn như xưa, nhưng sức khoẻ của thì không được như vậy, lão ta tuổi đã cao, hơn nữa còn từng bị trọng thương, mà không hề có tu vi gì, có thể sống đến bây giờ đã là trường thọ.
Lâm Phàm bước vào trong phòng.
“Thiên Đạo minh là do ngươi tiêu diệt đúng không?” Lão Quách hỏi, Ngô Tuấn đã kể cho lão ta, lúc đó lão ta cũng phân vân không biết có phải hắn không, nhưng mãi không thấy thế lực tiêu diệt Thiên Đạo minh xuất hiện, mà khi xuất hiện những chuyện như thế này, thường là do có thế lực muốn ra mặt, tiêu diệt thế lực lớn một phương để thể hiện bản lĩnh, khiến các thế lực khác ở khắp nơi phải kiêng nể.
Nhưng mãi sau này vẫn chưa thấy có tin tức gì, nên lão ta nghĩ có lẽ mọi việc đúng như Ngô Tuấn.
“Ừ, không ngờ lão Quách vẫn minh mẫn như trước, vây mà cũng có thể nhìn ra.”
“Cũng không phải là do ta nhìn ra, mà là tiểu tử Ngô Tuấn. Nhưng ngươi trở về mà lại không đến gặp bọn họ sao?”
“Không, ông là người đầu tiên ta đến gặp.”
“Vậy người đầu tiên là ai?”
“Con trai ta.”
Lâm Phàm vừa dứt lời, lão Quách bàng hoàng nhìn Lâm Phàm, sau đó lắc đầu nói: “Còn nhớ đến con trai sao, nhưng, Bát tiểu thư đó quả thực rất biết dạy con, con trai ngươi được nuôi dạy rất tốt, ta thấy nó rất có năng lực. Mà còn chưa nhắc tới, toàn thể Kình Lôi minh đều rất tin tưởng con trai ngươi, đúng là chưa từng thấy đứa trẻ nào như vậy.”
“Thật là, cũng chỉ khổ nó thôi.” Lâm Phàm cảm thán.
Lão Quách nói: “Những việc đó có là gì, chính vì vậy mà sau này nó mới có thể thành tài, nhưng ngươi thật sự đã nhận thân với nó sao?”
“Chưa, ta đeo mặt nạ, thu nhận nó làm đồ đệ, truyền tuyệt học cho nó, hy vọng sau này mọi chuyện thuận lợi cho nó.” Lâm Phàm nói.
Lão Quách thấy Lâm Phàm rất quan tâm đến đứa trẻ này, nghĩ cũng đúng, dù nói thế nào đi chăng nữa, đó cũng là con của hắn, đâu thể không quan tâm được. Nhưng Bát tiểu thư lại không hề muốn để Lâm Phàm và con trai nhận nhau, dù sao Bát tiểu thư cũng là người hiếu thắng, nàng không muốn bản thân phải phụ thuộc vào bất cứ ai.
Nhưng nếu Bát tiểu thư muốn nhờ vả Lâm Phàm, cứ mang con đến Chính Đạo tông, lẽ nào đến con mình hắn cũng không nhận sao?
“Ngươi sẽ ở đây bao lâu?” Lão Quách hỏi.
“Một tháng, ta sẽ ở lại đây huấn luyện nó.” Lâm Phàm trả lời.
Lão Quách biết con đường của Lâm Phàm không giống với bọn họ, bọn họ chỉ là những thường dân, mà Lâm Phàm chắc chắn sẽ trở thành thần thoại trong sơn môn, trở thành sự tồn tại không thể với tới.
“Ngươi tu luyện đến đâu rồi?” Lão Quách rất thắc mắc, tuy lão ta biết tu vi của Lâm Phàm rất cao, nhưng đã lâu không gặp, lão ta đoán nhất định đã có rất nhiều thay đổi, nên thắc mắc không biết hắn đã đạt đến cảnh giới nào.
“Tẩy Tuỷ tầng bảy rồi, cũng không phải quá nhanh, thậm chí còn hơi chậm.”
Đây là thứ một người có thể nói ra sao, thật khiến người khác phải câm nín.
“Hờ.”
Lão Quách giả vở cười, sau đó nói: “Đúng là có chút chậm thật.”
Nghe vậy, Lâm Phàm ngây người nhìn lão ta, hai người nhìn nhau, sau đó cười ầm lên.
“Ha ha ha…”
“Ha ha ha…”
Khụ khụ!
Lão Quách khom lưng, liên tục ho khan, cả mặt đỏ ngầu, trên trán nổi đầy gân xanh, thấy vậy Lâm Phàm vội đứng dậy, vỗ nhẹ vào lưng của lão Quách: “Lão Quách, ông không sao chứ?”
“Không sao, sức khoẻ không còn tốt như trước nữa rồi.”
Lâm Phàm đặt tay vào sau lưng của lão Quách, một luồng kình đạo ấm áp nhẹ nhàng chảy vào người của lão ta, khiến cho lão Quách khá dễ chịu, đây là việc duy nhất hắn có thể làm vào lúc này.
“Không sao, bệnh cũ mà thôi, sống thêm mười năm nữa cũng không thành vấn đề.” Lão Quách cười nói.
Lão ta bây giờ không phải lo lắng gì nhiều nữa, mối thù trong lòng cũng đã được giải quyết, cuộc sống hiện tại rất an nhàn, cả ngày chỉ có đi loanh quanh trên phố, thỉnh thoảng thì làm cố vấn cho Ngô Tuấn.
Lâm Phàm bất đắc dĩ thở dài, tuy rằng tu vi của hắn đã đạt đến Tẩy Tuỷ tầng bảy, nhưng cũng không có năng lực thay đổi vận mệnh, có vẻ như tu luyện cũng chỉ giỏi võ mà thôi.
“Lão Quách, ông phải giữ sức khoẻ đó.” Lâm Phàm căn dặn, hắn muốn lão Quách có thể sống lâu thêm chút nữa, hắn cũng chỉ có vài người thân thuộc, bây giờ mất đi một người thì chẳng mấy sẽ chẳng còn ai nữa.
Lão Quách khua tay nói: “Yên tâm đi, ta vẫn rất khoẻ, ngươi đừng thấy ta ho khan vài cái mà nghĩ rằng ta sắp đi, thật ra cả người vẫn còn rất nhiều sức lực lắm.”
Lâm Phàm đảo mắt ngán ngẩm, lão Quách cũng thật không vừa, hắn cũng biết lão Quách nói vậy là muốn thay đổi bầu không khí mà thôi. Những năm này, trên mặt lão Quách ngày càng có thêm nhiều nếp nhăn, mà vào lần đầu hai người bọn họ gặp mặt, trên mặt lão ta không hề có bất kỳ nếp nhăn nào.
“Ta nói với ngươi chuyện này…”
Ánh mắt của lão Quách rất kỳ lạ, thấy vậy Lâm Phàm có chút nghi ngờ, nhíu mày lại, hắn biết tuy lão Quách tuổi đã cao, nhưng tâm tư vẫn rất phong phú, Lâm Phàm tiện mồm đáp một tiếng.
“Ừm?”
Lão Quách hí hửng.
“Ngươi đã đi gặp Bát tiểu thư chưa?”
Nghe lão Quách nhắc đến Bát tiểu thư, Lâm Phàm cảm thấy hơi khó xử: “Chưa gặp.”
“Vậy ngươi phải gặp đi, Bát tiểu thư bây giờ ngon nghẻ hơn trước kia rất nhiều, nếu ngươi gặp nàng ta, chắc chắn sẽ muốn… Khì khì.”
Lão Quách thấy tiếc cho Lâm Phàm, sao đã quay về rồi mà lại không đi gặp Bát tiểu thư, chẳng lẽ muốn đợi đến lúc nàng già nua xấu xí mới trở về ôn chuyện cũ sao?
“Ta nói này lão Quách, ông đã từng này tuổi rồi, có thể đứng đắn một chút được không?” Lâm Phàm bất đắc dĩ nói.
Lão Quách tiếp lời: “Ta đang nói cho ngươi biết mà.”
“Ta không có hứng thú, hơn nữa nhà ta đã có nóc rồi, hai ba tháng nữa thôi là sẽ sinh con.”
“Tiểu tử ngươi cũng nhanh thật đó.”
“Không phải nhanh, mà là vì sức hút của ta quá lớn, cho nên có quá nhiều người thích ta.”
Lão Quách đáp lại Lâm Phàm bằng ánh mắt chán ghét, nhưng lão ta thấy cũng đúng, những thứ khác thì có thể không nói, nhưng tướng mạo của tên tiểu tử này cũng không tồi, hơn nữa tu vi còn rất thâm hậu, nên được nhiều người thích cũng là lẽ thường tình.
Chương 365 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]