Vừa dứt lời, nàng ta lập tức quay người đi, nhưng lại bị Lâm Phàm giữ lấy vai, sau đó kéo vào trong lòng, hắn giơ tay lên, nắm lấy mặt nàng ta, nhìn xuống. Bát tiểu thư ngẩng đầu lên, hai cặp mắt nhìn thẳng vào nhau, ánh mắt không chịu khuất phục nhìn chằm chằm Lâm Phàm.
“Bát tiểu thư, lần này thì ngươi đoán sai rồi. Lần nào ngươi cũng như vậy, chẳng trách lại trở nên thô tục. Nó là con của ta, không ai có thể bác bỏ được điều ấy, ta cũng không rảnh mà tranh con với ngươi, nhưng ngươi cần nhớ rõ cho ta, có thể con là do ngươi sinh ra, nhưng nó cũng là con của ta, ngươi mà dám lấy việc này ra để báo thù ta, vậy thì đừng trách ta vô tình.”
“Yên tâm, hiện tại ta sẽ không nói cho nó biết ta là ai, nhưng ngươi nhớ cho kỹ, đừng có dùng lời nói để kích thích ta, lần sau còn dám làm như vậy, ta sẽ cho ngươi ba ngày liên tiếp không cách nào dừng.”
“Hiểu những gì mà ta nói chưa…”
Lâm Phàm buông tay ra, sau đó khoác áo lên cho nàng ta, rồi lườm một cái, nhưng….
Hắn không ngờ Bát tiểu thư lại ngây người ra, hốc mắt đỏ hoe, sau đó ngã quỵ xuống đất khóc thút thít.
Lâm Phàm thấy vậy, lắc lắc đầu nói: “Không ngờ Bát tiểu thư kiên cường bất khuất lại bị mấy lời của ta doạ đến phát khóc, được rồi, đừng khóc nữa.”
Hắn sát lại gần Bát tiểu thư, định đỡ nàng ta dậy, nhưng nào ngờ Bát tiểu thư hung hăng cắn một miếng vào tay hắn.
Chỉ là…
Lợi của Bát tiểu thư đau nhói lên, như cắn phải sắt thép, nàng giận dữ nhìn Lâm Phàm, ánh mắt như muốn giết chết hắn.
Lâm Phàm cười nói: “Có cần thiết phải làm mấy trò trẻ con này không? Ngươi học chiêu này ở đâu vậy, ngươi là chó sao mà đi khắp nơi cắn người, quan hệ của chúng ta đâu có thân mật đến mức đấy.”
“Ngươi…” Bát tiểu thư thật sự rất tức giận, nhưng nàng ta cũng chẳng thể làm gì, đánh thì không lại, chửi cũng không xong, chỉ có thể trừng mắt giận dữ.
Lâm Phàm vươn tay ra, động tác giống như đuổi muỗi, dùng mặt sau của bàn tay vỗ vào “quả bóng” của nàng ta, nảy tưng tưng, cảm giác mềm mại đúng là không tồi.
“Ta đi đây, ngươi nhớ cho kỹ lời của ta, không nói đùa đâu.”
Nói xong, hắn cứ thế quay người rời đi, biến mất trong màn đêm.
“Tên khốn…”
Bát tiểu thư thẹn quá hoá giận, nàng ta cảm thấy nhục nhã một cách ê chề, hơn nũa còn là do bản thân tự hạ nhục, thực sự khó mà có thể chịu được, sau đó nàng ta mặc quần áo vào, nhưng nhớ ra bản thân chuẩn bị đi ngủ, vậy thì mặc quần áo làm gì?
Ở phía xa, Lâm Phàm đã rời khỏi thành Thiên Cửu, hắn nghĩ lại chuyện vừa rồi, lại cảm thấy có chút tiếc rẻ. Lão Quách nói không sai, người đàn bà này phát triển đến mức không thể ngờ, vừa rồi hắn nhìn rất rõ chỉ là không ra tay mà thôi.
Không được.
Mẹ kiếp.
Sao ta có thể có những suy nghĩ như vậy trong khi sư tỷ vẫn còn mang bụng bầu chứ.
Nghĩ vậy, hắn có chút hổ thẹn, lập tức nhanh chóng tiến về sơn môn.
…
Tại Chính Đạo tông.
Ngày sư tỷ hạ sinh đã đến gần, Lâm Phàm muốn tu luyện ít hơn, để dành nhiều thời gian ở bên cạnh sư tỷ. Đến bây giờ vẫn chưa biết đứa trẻ là trai hay gái, nhưng hắn cũng không quan trọng chuyện giới tính, chỉ cần là con người là được.
Hắn đang rèn luyện long cốt tại một vách núi, vốn muốn lấy chút đại dược Đệ Thất Cốt từ chỗ của Trần Hư trưởng lão, nhưng lại nhận được tin luyện chế đại dược Đệ Thất Cốt quá khó, cho đến bây giờ chỉ có một số lượng ít ỏi. Hắn nhận ra tu luyện Đệ Thất Cốt căn bản không thể dựa vào đại dược. Nhưng cũng không sao, hắn đã có sự trợ giúp của bạo kích, Đệ Thất Cốt đối với hắn, cũng không phải việc gì quá khó khăn, cũng chỉ cần khoảng một năm là có thể luyện thành công.
Ở phía xa, một con con chim ưng khổng lồ đang bay tới, nó kêu to ra hiệu, Lâm Phàm nghe thấy tiếng chim, ngẩng đầu lên nhìn, nó chính là phương tiện để Nguỵ Trung và hắn truyền tin cho nhau.
Xám Xám nằm dài dưới đất không thèm để ý đến con vật nhỏ bé kia, nó đang hưởng thụ cuộc sống vô ưu vô lo ở Chính Đạo tông.
Con chim ưng hạ xuống, Lâm Phàm cẩn thận mở thư ra đọc, nội dung của bức thư khiến Lâm Phàm vô cũng kinh ngạc, thậm chí còn không dám tin.
“Phái Bảo Hoàng muốn cầu hoà, Đường Thiên Vân lại muốn hợp tác với Nguỵ huynh.”
Hắn không ngờ lại có chuyện như vậy, Đường Thiên Vân chính là người có danh hiệu Võ Thánh, trong thư còn nhắc tới chuyện long mạch, có vẻ ý định rất rõ ràng, Nguỵ huynh sẽ giúp lão ta giành ta được long mạch, mà Nguỵ Trung cũng nói trong thư rằng lão muốn thu lại những vùng đất bị mất, nhưng tình hình hiện tại không thể chắc chắn, rất khó có thể thực hiện được, nên vẫn chưa đến lúc hành động
“Đúng là phiền phức.”
Lâm Phàm trầm tư, nếu chiến tranh lại tiếp tục nổ ra, nhất định hắn không thể chỉ đứng nhìn mà không ra trận. Đột nhiên, hắn nghĩ đến một khả năng, quốc sư của Đại Càn rất hữu nghị với hắn, lẽ nào mục đích cũng giống như Đường Thiên Vân, muốn tranh đoạt trong long mạch, nên muốn ta giúp đỡ bọn họ sao?
Ngẫm kĩ lại thì khả năng này là rất có thể, nhưng cũng kệ thôi, đoán già đoán non như này đúng là phí thời gian, tu luyện vẫn là chính. Hắn khua khua tay về phía con chim ưng, hôm nay không có gì để ngươi mang về, mau rời khỏi đây đi. Con chim ưng như hiểu ý của Lâm Phàm, lập tức dang rộng đôi cánh bay đi, biến mất trong không trung.
“Tu luyện!”
Hắn lại tiếp tục tu luyện Đệ Thất Cốt.
【 Nhắc nhờ: Độ thông thạo Đệ Thất Cốt +32 (2)! 】
Tu luyện tốn khá nhiều thời gian, nhưng lâu rồi thì cũng thành quen nên hắn cũng không thấy có gì bất tiện.
Mặt trời đã bắt đầu lặn, Lâm Phàm cũng dừng tu luyện để trở về bên cạnh sư tỷ, cùng thưởng thức bữa tối.
“Sư tỷ, dạo này ngươi vẫn ổn chứ?” Lâm Phàm lo lắng hỏi han.
Ngô Thanh Thu nói: “Ừ, ta thấy rất tốt, mà không hề cảm thấy buồn chán, có rất nhiều sư muội đến thăm ta, rồi nói về chuyện con cái, bọn họ đều rất có kinh nghiệm.”
“Là vậy sao.” Lâm Phàm cười, chỉ cần sư tỷ không thấy buồn chán là được.
“Sư đệ, ngươi đã nghĩ ra tên cho con của chúng ta chưa?” Ngô Thành Thu ngày càng giống một người mẹ thực thụ, chuyện quan trọng nhất đối với nàng bây giờ chỉ có con mà thôi.
Chương 367 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]