Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 368: CHƯƠNG 368: BÁT TIỂU THƯ NGƯƠI CÒN CÓ CHIÊU NÀY SAO (4)

Lâm Phàm trả lời: “Vẫn chưa biết là trai hay gái mà.”

“Vậy nghĩa là không nghĩ chứ gì?”

“Có nghĩ, sao có thể không nghĩ được.”

“Vậy nếu như là con trai thì đặt là gì?”

“Ờm…Con trai thì gọi là Lâm Anh Tuấn.”

“Vậy con gái thì sao?”

“Chuyện nhỏ, Lâm Xinh Đẹp.”

Ngô Thanh Thu nghe xong tên mà Lâm Phàm đặt cho con, cười đau cả bụng, Lâm Phàm thấy vậy vội vàng lại vỗ nhẹ vào lưng nàng.

“Bình tĩnh, bình tĩnh, sư tỷ đừng kích động.”

“Có ai đặt tên cho con như sư đệ không.” Ngô Thanh Thu lườm Lâm Phàm.

Lâm Phàm đáp lại: “Ta chưa đặt tên cho nó là Lâm Nhị Cẩu với Lâm Thiết Trụ là còn may đấy, cái tên này phải thật cân nhắc, để ta nghĩ thêm đã, tạm thời đâu cần vội.”

“Sư đệ nghĩ cho kĩ đi, nếu đặt tên mà không hay, sau này con nó sẽ trách sư đệ đó.”

“Biết rồi mà.”

Vài ngày sau, tại vách núi, Lâm Phàm mở mắt ra, hắn cảm thấy Trần Hư trưởng lão đang tiến đến từ phía xa, bèn dừng việc tu luyên lại.

“Trần trưởng lão, có chuyện gì sao?” Lâm Phàm đứng dậy hỏi.

Theo lý mà nói, trưởng lão nhất định phải có việc mới đến tìm, chứ chắc không phải đến nói chuyện phiếm đâu ha.

Kiệt xuất!

Biến thái!

Yêu nghiệt!

Nghe thì giống như đang chửi, nhưng thực chất lại là lời khen, thực sự đã đạt đến mức độ khó có thể tưởng tượng được.

“Ừ, có chút chuyện cần ngươi giúp đỡ.”

Bình thường, Trần Hư tuyệt đối sẽ không đến tìm Lâm Phàm, bởi nếu không cần đến hắn thì cứ để hắn chăm chỉ tu luyện mới phải.

“Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”

Lâm Phàm thấy vẻ mặt nghiêm túc của trưởng lão, hắn nghĩ chắc chắn có việc gì đó không tầm thường, nên thực sự muốn biết rốt cuộc là có chuyện gì mà trưởng lão lại nghiêm túc như vậy.

Trần Hư nói: “Ở Địa Uyên xảy ra chuyện rồi, bên đó có rất nhiều dị thú đột nhiên bạo động, có vẻ như là do Thanh Nang tông làm, nếu như không giải quyết kịp thời thì đây có thể là lần cuối chúng ta có thể đến Địa Uyên hái thuốc. Bọn ta đều thấy việc này thực sự rất nguy hiểm, vậy nên ta muốn ngươi cùng ta đến Địa Uyên một chuyến.”

“Bao giờ đi?” Lâm Phàm hỏi.

Dược liệu kiếm được trong Địa Uyên là những thứ cơ bản để rèn luyện Long Cốt, nếu như không có sự trợ giúp của đại dược, thì sẽ có rất nhiều đồng môn không thể tiếp tục tu luyện được nữa.

Chỉ là Thanh Nông tông nhất thiết phải đồng quy vu tận như vậy sao?

Nhưng cũng có khả năng, dù sao có những người vào lúc tâm trạng không được tốt, thì có thể làm ra những chuyện rất khủng bố, như là, nếu ta không lấy được thì ngươi cũng đừng hòng, lối suy nghĩ này quả thực rất dễ bắt gặp.

“Ngày mai xuất phát.” Trần Hư nói: “Thời gian có chút cấp bách, nhưng yên tâm, chắc chắn vẫn kịp về lúc con ngươi được sinh ra, nếu như đây không phải chuyện quan trọng, ta cũng sẽ không đến tìm ngươi, dù sao việc tu luyện của ngươi rất quan trọng.”

“Trưởng lão, chỉ có chúng ta đi thôi sao?”

“Đương nhiên không chỉ có hai chúng ta, còn có vài đệ tử nội môn khác sẽ đi cùng.”

Từ sau lần sơn môn bị đánh lén, thì không thể không có ai ở lại bảo vệ sơn môn, vậy nên Bách Hạo và Phạm Tĩnh sẽ ở lại đây, Lý Đạo Đoan cũng vậy.

Mục đích chủ yếu mà bọn họ để cho Lâm Phàm đến Địa Uyên, chính là vì ba vị trưởng lão đều đã thừa nhận Lâm Phàm có thực lực còn lớn hơn bọn họ, mà khi đến Địa Uyên, chắc chắn sẽ phải đối đầu với cao thủ của Thanh Nang tông.

Điều bọn họ muốn không phải là phân chia mỗi bên một nửa, mà là muốn chiếm trọn Địa Uyên, cho dù đây là lần cuối cùng đi thu hoạch, thì cũng phải thu hoạch thật nhiều.

“Được, đã rõ, ngày mai ta sẽ đến trước cửa sơn môn đúng giờ để tập hợp.” Lâm Phàm nói.

Thời gian có chút gấp gáp, có vẻ như Trần Hư cũng vừa mới biết tin, vậy nên mới cảm thấy tình hình có chút nghiêm trọng, không thể đợi thêm nữa.

Sau đó Trần Hư rời đi, ông ta cần chọn thêm một vài đệ tử, đệ tử bình thường thì khỏi cần quan tâm, đến đó cũng chẳng có ích gì, chỉ có đệ tử nội môn mới có thể đi cùng.

Ban đêm, Lâm Phàm ôm sư tỷ, nhẹ xoa bụng nàng: “Sư tỷ, ngày mai ta phải đi xa một chuyến nhà cùng với Trần Hư trưởng lão, chắc phải một thời gian mới có thể quay trở lại.”

“Ta biết, là chuyện Địa Uyên đúng không?”

“Ừm, có vẻ như là trò quỷ của Thanh Nang tông.”

“Sư đệ, sư tỷ hiểu rõ thực lực của ngươi, nhưng ngươi không thể bất cẩn, nhất định phải cẩn thận, đồ bị mất thì cũng chẳng sao, nhưng người thì nhất định phải trở về đó.” Ngô Thanh Thu thấp giọng nói.

Nàng tin tưởng vào thực lực của sư đệ, nhưng cho dù sư đệ có mạnh đến mức nào thì nàng vẫn rất lo lắng khi không thể ở bên sư đệ.

“Ừm, tỷ yên tâm đi, ta biết, nếu như gặp phải nguy hiểm vượt ngoài sự kiểm soát của bản thân, ta nhất định sẽ không mạo hiểm đâu, dù sao ta vẫn còn chưa được gặp mặt đứa con trong bụng sư tỷ mà.” Lâm Phàm vừa cười vừa nói.

“Ai da, con nó đá ta.”

“Đợi nó chui ra, ta phải đá lại tên tiểu tử thối này mới được.”

“Sư đệ…”

“Hả?”

“Sư đệ còn nói là không thích con trai, còn chưa biết giới tính của con mà, sao ngươi lại gọi nó là tiểu tử?”

“Sư tỷ, ta không có ý đó, ta… Ta, thật là, ngủ đi, ngủ đi, để ta ôm sư tỷ ngủ một giấc thật ngon, ngày mai còn phải dậy sớm nữa.” Lâm Phàm không kịp phản ứng trước thắc mắc, nhưng hắn cũng chỉ nhất thời nói mà không suy nghĩ thôi, chứ không hề có ý gì khác.

Mà đàn ông ôm đàn bà đi ngủ, theo thói quen thường sẽ đặt tay vào cái chỗ đó, đừng nghĩ quá nhiều, thực sự chỉ là một thói quen mà thôi, giống như là chỉ có làm như vậy mới có thể yên tâm.

Lúc đầu, sư tỷ có chút không quen nên luôn cảm thấy làm như thế vừa hơi không thoải mái, lại khiến người ta rất ngượng ngịu, nhưng bây giờ thì… Nàng cũng đã quen rồi, có lúc sư tỷ còn đặt tay mình lên tay của Lâm Phàm.

Rất đáng tin cậy.

Sáng sớm.

Trước cửa sơn môn.

Nhờ có thông báo của Trần Hư trưởng lão, có không ít sư huynh quen thuộc xuất hiện. Bọn họ đều đã biết tình huống hiện tại.

Dị thú ở Địa Uyên làm loạn, rất có khả năng chúng sẽ phá hủy toàn bộ nguyên liệu luyện chế đại dược ở Địa Uyên. Chỉ cần là người tu luyện tới trình độ này đều sẽ biết mức độ nghiêm trọng của việc này.

Chương 368 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!