Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 369: CHƯƠNG 369: GẶP PHẢI KINH BIẾN (1)

“Thôi sư huynh!”

“Khang sư huynh!”

“Lương sư tỷ!”

Lâm Phàm không ngờ rằng ba vị sư huynh sư tỷ của nội môn cũng ở đây. Bọn họ đã từng cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, có giao tình không tệ. Tuy rằng sau khi quay về sơn môn không tiếp xúc với nhau nhiều, nhưng việc này cũng không hề ảnh hưởng tới quan hệ của bọn họ.

“Chào Lâm sư đệ.”

Bọn họ nhìn thấy Lâm Phàm cũng nhiệt tình chào hỏi, tất nhiên, một tiếng sư đệ này cũng khiến bọn họ cảm thấy rất bất đắc dĩ, sư đệ của bọn họ đã cường đại như thế rồi, điều này khiến cho bọn họ cảm thấy rất xấu hổ.

Rõ ràng mọi người đều rất nỗ lực.

Nhưng mà chênh lệch vẫn cứ như vậy, càng ngày càng lớn.

“Lần này có Lâm sư đệ tham dự, theo ta thấy chuyến đi Địa Uyên này chắc chắn sẽ rất thuận lợi.” Lương Huyên cười nói.

Mấy năm trôi qua, tuổi của Lương Huyên không còn nhỏ nhưng nàng vẫn duy trì bộ dáng thiếu nữ, tóc buộc đuôi ngựa, sạch sẽ, nhanh nhẹn, là người mới gặp lần đầu thì thấy rất lạnh lùng, ít khi nói cười. Nhưng sau khi đã quen rồi thì lại phát hiện thật ra sư tỷ rất nhiệt tình.

“Nào có, có bao nhiêu vị sư huynh sư tỷ ở cùng nhau nên ta cảm thấy chuyện này sẽ thuận lợi.” Lâm Phàm rất khiêm tốn. Bây giờ đúng là thực lực của hắn rất mạnh, nếu ở trong sơn môn hắn đứng thứ hai vậy thì không ai dám đứng thứ nhất. Nhưng trước mặt các đồng môn, hắn vẫn khiêm tốn như vậy, không muốn ra oai.

Ra oai với người một nhà không có nghĩa lý gì.

Ra oai với người ngoài mới có cảm giác thành tựu.

Ngay vào lúc bọn họ đang nói chuyện phiếm, Trần Ưu trưởng lão tới.

Chúng đồng môn bái kiến trưởng lão, thần sắc ai cũng cung kính, bọn họ đang chờ trưởng lão dặn bảo.

“Xem ra chuyến đi lần này cực kỳ nghiêm trọng.” Lâm Phàm phát hiện số lượng sư huynh sư tỷ nội môn có hơi nhiều. Chính Đạo tông phát triển tới bây giờ, đệ tử nội môn không tính nhiều nhưng cũng không tính là ít, hiện tại đã có một nửa số đệ tử nội môn tham gia.

Trần Hư khoanh tay, nói: “Tầm quan trọng của chuyến đi tới Địa Uyên lần này, các ngươi đều biết. Bây giờ xuất phát ngay lập tức, mau chóng tới Địa Uyên.”

“Vâng, trưởng lão.”

Các đệ tử cao giọng đáp lời.

Tất nhiên, nhóm nội môn đệ tử tham dự quan sát xem có ai tham gia. Khi nhìn thấy Lâm sư đệ tham gia, trong lòng bọn họ đột nhiên thở phào nhẹ nhõm. Thân là đồng môn, ai cũng biết thực lực của Lâm sư đệ rất bá đạo. Tuy bọn họ không biết hắn có thể mạnh đến mức nào, nhưng chắc chắn không thể xem thường.

“Xuất phát!”

Bọn họ không cưỡi ngựa mà vận chuyển kình đạo lên đường, đây là cách nhanh nhất, còn nhanh hơn nhiều so với ngựa. Dù sao những người tới đánh nhau tu vi cũng không yếu, không giống như ngoại môn đệ tử, nếu như liên tục lên đường sẽ xuất hiện tình huống kình đạo không đủ.

Nơi xa.

Lâm Phàm sóng vai đi ngang với Trần Hư, nếu như không phải hắn sợ kéo ra khoảng cách quá lớn với Trần Hư trưởng lão, Lâm Phàm còn có thể dùng tốc độ nhanh hơn nữa.

Mọi người đều biết vị trí của Địa Uyên.

Kéo ra một khoảng cách cũng không sao.

Địa Uyên.

Các đệ tử của Thanh Nang tông đã sớm tập hơn trên một khoảnh đất cạnh lối vào của Địa Uyên. Nhưng mà nhìn hiện trạng trước mặt, bọn họ vẫn chưa dám đi vào trong. Cây cối ở bên ngoài Địa Uyên đều đã khô héo, lúc trước nhờ có địa mà cây cối ở đây sinh trưởng rất tốt, rậm rạp.

Nhưng bây giờ…

Khiến bọn họ cảm thấy rất không phù hợp, rất hoang vắng.

“Trưởng lão, cuối cùng là Địa Uyên đã xảy ra chuyện gì?” Vạn Hoa Hoa nhíu màu. Kể từ khi Địa Uyên bị Chính Đạo tông chiếm một nửa, chuyện làm ăn buôn bán đại dược không tốt, khiến cho thu nhập của nàng ta cũng bị ảnh hưởng rất lớn.

Hội nghị giao lưu ở Hải thành kể từ đó cũng không được cử hành.

Lý Đạo Đoan cũng không tới nữa.

Bởi vì bọn họ đã không thiếu đại dược nữa rồi.

Thần sắc Chu Vũ trở nên nghiêm trọng, ánh mắt của lão ta nhìn về phía sâu của Địa Uyên. Tình huống hiện tại không cho phép Thanh Nang tông chờ đợi và quan sát, chuyện ở chỗ này Chính Đạo tông tất nhiên sẽ biết, chắc chắn bọn họ đều đang hướng về bên này rồi.

“Lệnh cho đệ tử tiến vào Địa Uyên thu thập nguyên liệu.” Chu Vũ trầm giọng.

“Vâng.” Vạn Hoa Hoa cảm thấy không ổn. Địa Uyên đột ngột có chuyện, tùy tiện xâm nhập tất nhiên sẽ có nguy cơ tứ phía. Nhưng trưởng lão đã nói như vậy, nàng ta còn có thể nói gì nữa, chỉ có thể căng da đầu đi vào bên trong.

“Sư huynh, có cần đi vào tra xét một phen hay không?” Triệu Phú hỏi.

Ông ta cũng là trưởng lão của Thanh Nang tông, tu vi không yếu. Loại chuyện này xảy ra, ông ta cũng không thể tiếp tục ở lại sơn môn được, tất nhiên là phải tới hiện trường xem xét tình huống.

Chu Vũ nói: “Không kịp, cho dù như thế nào cũng phải thu thập nguyên liệu đủ nhiều trước khi Chính Đạo tông tới.”

Triệu Phú biết sư huynh nói rất đúng, đây cũng là chuyện quan trọng nhất.

Kể từ lần sư huynh bị thương trở về, sư huynh tuyên bố Chính Đạo tông đã uy hiếp tới căn cơ của Thanh Nang tông, không thể bất cẩn được. Ông ta có hỏi sư huynh là ai đã gây thương tích, sư huynh vậy mà lại trả lời là bị thương bởi một đệ tử của Chính Đạo tông.

Không thể tưởng tượng được.

Nghe mà rợn cả người.

Nếu như thật sự là như vậy, vậy Chính Đạo tông chẳng phải đã vô cùng đáng sợ rồi sao?

Sau khi nghĩ thông suốt, Triệu Phú không nhiều lời mà cùng với mấy người Vạn Hoa Hoa đi vào trong Địa Uyên. Kể từ khi có người tiến vào, sâu trong Địa Uyên xuất hiện sương trắng dày đặc, ngăn cản tầm mắt, khiến người ta chỉ có thể nhìn gần được mấy thước.

Loại tình huống này trước chưa ai từng gặp, chưa ai từng nghe.

Thanh Nang tông thu thập nguyên liệu ở trên Địa Uyên vô số năm, chưa từng gặp phải loại chuyện này. Không biết năm nay chuyện như thế nào, vậy mà lại xuất hiện tình huống này.

Lúc này, Vạn Hoa Hoa dẫn dắt đồng môn thong thả tiến về phía trước. Cho dù nàng ta nắm cảnh vật xung quanh rõ như lòng bàn tay, nhưng ở trong làn sương dày đặc như vậy, nàng ta cũng không dám tùy ý hành động. Hơn nữa dị thú đã bị kinh động, rất nguy hiểm.

Triệu Phú trưởng lão tu vi cao thâm, một mình đi trước dò đường. Nếu như thực sự có nguy hiểm thì Triệu Phú trưởng lão sẽ là người gặp phải đầu tiên. Mà bọn họ ở sau có thể kịp thời phát hiện nguy hiểm.

Chương 369 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!