“Ấy!”
Triệu Phú dẫm lên mặt đất, ánh mắt sắc bén như chim ưng, không hề buông tha một chút động tĩnh nào, cảm giác nhanh nhạy, chỉ cần có động tĩnh nhỏ cũng có thể bị ông ta phát hiện.
Ông ta cúi xuống, hái một gốc cây nguyên liệu. Nguyên liệu đã bị cắn đi, chỉ để lại phần rễ và phần thân.
Ông ta ném tàn căn xuống, tiếp tục đi trước.
Bùn đất ở xa khẽ run lên, hình như có thứ gì đó đang giấu ở dưới. Triệu Phú đột nhiên cả kinh nhìn về khu vực đang bị sương trắng bao vây. Mắt thường không nhìn thấy được, cẩn thận cảm nhận cũng không phát hiện bất kỳ vấn đề gì. Ông ta dừng chân nhìn vài lần, sau khi xác định không có vấn đề gì mới tiếp tục đi trước.
Ở phía sau.
“Sư tỷ, ta đột nhiên có chút sợ.” Một đệ tử bám sát theo sau sư tỷ, rất khiếp đảm. Trước kia hắn ta đã từng thu thập nguyên liệu đại dược rất nhiều lần, tuy rằng mỗi lần đều có dị thú, nhưng chỉ cần chú ý chút là sẽ không có việc gì.
Nhưng Địa Uyên bây giờ có vẻ quỷ dị, khủng bố, cây cối khô khốc tựa như là một thứ gì khủng bố hút khô vậy.
Vạn Hoa Hoa nhìn lướt qua hắn ta, rất khinh thường nói: “Nhát gan thành như vậy sao có thể làm việc lớn? Tới Địa Uyên nhiều lần như vậy rồi, có gì mà sợ hãi? Cũng chỉ mới có thêm sương trắng che chắn tầm mắt đã dọa ngươi thành như vậy rồi sao?”
Người đệ tử này rất bất đắc dĩ, hắn ta nghe ra ý khinh thường trong giọng điệu của sư tỷ, nhưng mà hắn ta thật sự rất sợ hãi, không cần thiết phải che giấu.
Đột nhiên.
Một tiếng kêu thảm thiết phát ra.
Một nữ đệ tử đang đi bình thường, bùn đất dưới chân nàng ta đột nhiên mềm xốp hơn. Một cái miệng toàn là răng nhọn toát ra từ dưới đất, đột nhiên nó khép lại, cắn đứt ngang người nữ đệ tử này. Máu thịt văng ra đầy đất, mọi người cả kinh lùi ra khắp nơi.
Bọn họ thấy rõ một màn trước mặt, ai nấy đều bị dọa sợ.
“Liệt Chủy thú.”
Vạn Hoa Hoa nhìn thấy con dị thú này, đột nhiên cả kinh. Nàng ta chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra con dị thú này. Nhưng mà kỳ quái, kích cỡ của Liệt Chủy Thú bình thường không lớn như vậy. Thông thường kích cỡ của nó chỉ bằng với con chó mà thôi, không hề gây ra bất kỳ nguy hiểm nào cho bọn họ.
Chỉ cần đừng đứng đó để nó cắn, còn bình thường tới gần bọn họ còn không được.
Ai có thể ngờ trước, Liệt Chủy thú trước mắt có miệng rộng vượt qua sức tưởng tượng. Nó lại còn thông minh hơn nữa, mới nuốt được một người đã chui vào trong đất ngay lập tức, chỉ để lại một vũng bùn.
“Tất cả đừng tách ra, lên cây.” Vạn Hoa Hoa hô lên.
Vừa dứt lời, mọi người đều sử dụng kình đạo, nhẹ nhàng đứng lên cành cây khô khốc. Bọn họ đầy sợ hãi nhìn mặt đất phía dưới, ai có thể nghĩ rằng còn chưa tới chỗ sâu của Địa Uyên mà đã gặp phải dị thú hung tàn đến như vậy.
Khiến cho bọn họ khiếp đảm.
Lúc này, Vạn Hoa Hoa nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Nàng ta nhìn rất cẩn thận, nếu không giải quyết được con dị thú này, bọn họ rất khó tiếp tục.
Các đệ tử chờ đợi sư tỷ giải quyết dị thú.
Đột nhiên, có một mảnh đất có chấn động rất nhỏ.
Vạn Hoa Hoa từ trên trời giáng xuống, đánh ra một chưởng, kình đạo bùng nổ tạo nên một hố sâu trên mặt đất. Đồng thời, có thanh âm nặng nề truyền tới, dần dần, dưới đất hình như có thứ gì đó bị nổ nát, máu tươi tràn ra từ dưới nền đất.
“Tiếp tục lên đường, đuổi kịp bước chân của trưởng lão.”
“Vâng.”
Vạn Hoa Hoa cảm giác hành trình Địa Uyên lần này chỉ sợ là rất nguy hiểm.
Tuyệt đối không đơn giản như lúc trước.
Nàng ta nghĩ thầm trong đầu, cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra, vì sao lại có chuyện như vậy phát sinh?
…
Phía nam Địa Uyên.
Mấy người Lâm Phàm đã tới bên ngoài Địa Uyên, bọn họ toàn lực lên đường, không hề tạm dừng, cuối cùng đã tới nơi này trong thời gian ngắn nhất.
“Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một chút, khôi phục thể lực.” Trần Hư phất tay. Trải qua hành trình, lão cũng phát hiện có một vài đệ tử rõ ràng không đủ thể lực để theo kịp, để sớm đi vào Địa Uyên cũng chỉ có thể như vậy thôi.
Lâm Phàm nhảy lên, lướt qua vực sâu, tới địa phương đối diện. Hắn đứng bên cạnh vực sâu, nhìn xuống đáy vực, phát hiện cây cối vốn tươi tốt nay đã khô khốc.
“Bình thường ở mấy nơi xuất hiện sương trắng dày đặc thế này đều tràn ngập nguy cơ.” Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, dù sao dấu hiệu nguy hiểm cũng chỉ có mấy thứ kia.
Quen thuộc nên cũng thành thói quen.
“Có nhìn ra vấn đề gì hay không?” Trần Hư xuất hiện bên cạnh Lâm Phàm, hỏi.
“Nguy hiểm.”
“Phát hiện cái gì sao?”
“Không phải phát hiện, mà là cảm giác. Thông thường mấy hoàn cảnh này chắc chắn nguy cơ rất cao. Ta thấy nếu như tùy tiện tiến vào, đối với ngươi và ta mà nói thì không có bất kỳ vấn đề gì. Nhưng đối với các sư huynh, sư tỷ khác, chỉ cần vô ý một chút thôi là rất có thể sẽ gặp phải bất trắc.” Lâm Phàm nói.
Bọn họ đang bàn luận về tình huống ở sâu trong Địa Uyên.
Không bao lâu sau, các đồng môn đã khôi phục lại, bọn họ nhảy qua vực sâu mà tới, dừng ở sau Trần Hư.
Bọn họ nhìn thấy tình cảnh trước mặt, ai cũng rất khiếp sợ.
“Lần trước tới cũng không phải như vậy.”
“Đúng vậy, Địa Uyên này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao lại biến thành như vậy?”
“Lộ ra bầu không khí âm trầm, không có vẻ là chuyện tốt.”
Các sư huynh sư tỷ thảo luận.
Trần Hư vỗ bả vai Lâm Phàm: “Làm như thế nào đây?”
“Trần trưởng lão, ta đi vào xem trước. Nếu như không có chuyện gì, chờ tới khi ta trở về rồi cùng nhau đi vào.” Lâm Phàm nói
Biết rõ có nguy hiểm thì không cần phải để các sư huynh sư tỷ chịu chết, mấy cái chuyện thăm dò như này cứ để cho hắn tới xử lý.
Không biết vì sao, loại cảm giác này quái quái.
Các sư huynh sư tỷ lại cần sư đệ tới bảo vệ, chuyện này mà nói ra rất khó khiến người ta tin tưởng.
“Chắc sẽ không có nguy hiểm đâu.” Trần Hư nói.
Lâm Phàm cười: “Nếu ngay cả ta còn cảm thấy nguy hiểm, vậy Địa Uyên này không cần đi vào nữa.”
Trần Hư kỳ quái nhìn Lâm Phàm, thoạt nghe thì không thấy cái gì, nhưng ngẫm lại cẩn thận thì phát hiện tiểu tử này đang khoe khoang.
Chương 370 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]