Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 371: CHƯƠNG 371: GẶP PHẢI KINH BIẾN (3)

Loại khoe này không phải là cố gắng khoe khoang mà là thật sự có thực lực như vậy.

Khó làm.

“Vậy được, ngươi nhớ chú ý an toàn.” Trần Hư nói.

Lâm Phàm gật đầu, đi vào trong Địa Uyên. Tất Hắc Giới Chỉ biến thành một thanh trường kích, được hắn đeo chéo sau lưng. Rất nhanh, bóng dáng của Lâm Phàm đã biến mất trong làn sương mù.

Trần Hư khoanh tay đứng, tập trung nhìn vào phía trước, lẳng lặng chờ đợi, không hề vội vàng. Đối với ông ta, xúc động rất dễ gây vấn đề, nếu như Địa Uyên giấu nguy cơ, không cần phải để một đám đệ tử đi vào trong chịu chết.

Cũng không phải là ông ta không có tinh thần mạo hiểm, mà là đại bộ phận đệ tử ông ta dẫn tới đây chưa chắc có thể chịu được.

Lâm Phàm một mình lẻ loi đi trong Địa Uyên.

“Sương mù dày quá, tầm nhìn có chút hạn chế.”

Hắn nghĩ tới kịch bản phim điện ảnh, chính là mấy cái chuyện về ma quỷ các thứ. Bình thường cảnh này là dọa người nhất. Lâm Phàm hắn, trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ mỗi quỷ.

Nếu như trong sương trắng thật sự xuất hiện quỷ quái, hắn sợ bản thân sẽ sợ tới mức…

Roạt roạt!

Đằng trước xuất hiện động tĩnh rất nhỏ, thanh âm cũng cực kỳ nhỏ, nếu không cẩn thận nghe thì sẽ không nghe ra.

“Ai đang giả thần giả quỷ, chết cho ta.” Lâm Phàm nổi giận gầm lên một tiếng, trường kích vung lên, hung hăng đánh về phía trước. Trường kích ẩn chứa kình đạo mạnh mẽ rơi xuống đất, tiếng ầm vang nổ ra, đất rung núi chuyển, mặt đất bị đánh ra một cái hố lớn.

Có tiếng “Phụt” phát ra.

Có cảm giác như một quả thịt bị đánh vỡ vậy.

Cúi đầu nhìn lại, Lâm Phàm thấy có máu thịt và bùn đất trộn lẫn với nhau, cẩn thận phân rõ, hình như là thi thể dị thú.

Quả nhiên, hắn biết ngay nơi này chắc chắn có nguy hiểm. Nhìn lại phần máu thịt bắn ra, có thể nhìn ra con dị thú này có kích thước khổng lồ, có thể là to bằng Xám Xám.

“Dị thú cũng có sách lược sao?”

Lâm Phàm nhíu mày, cảm giác dị thú như là kẻ vồ mồi cấp cao, nó vẫn luôn ẩn núp dưới mặt đất không hề nhúc nhích, chờ đợi con mồi mắc câu.

Hắn phát hiện một ít nguyên liệu.

Nhưng mà những nguyên liệu đó chỉ có rễ ở trong đất mà thôi, bộ phận quan trọng ở trên đã biến mất không thấy đâu.

Rất nghi hoặc.

Không lẽ dị thú mà cũng kén ăn sao?

Hắn tiếp tục đi về phía trước.

Đột nhiên.

Bùn đất dưới chân rung chuyển, có một cái miệng đầy máu nhanh chóng xuất hiện từ dưới mặt đất. Lâm Phàm múa may trường kích, hai đầu nó đỉnh ở khoang miệng của dị thú. Hắn phát hiện kích cỡ của dị thú còn khổng lồ hơn so với tưởng tượng của hắn. Lâm Phàm vận chuyển kình đạo, ầm một tiếng, thân thể dị thú đã bị đánh nát.

Rào rào!

Máu thịt rơi đầy đất.

Lâm Phàm từ từ hạ xuống đất, nhìn con dị thú còn máu thịt mơ hồ nằm trong hố. Năm ngón tay hắn chụm lại, hấp lực bùng nổ, hút nửa thân hình còn nằm trong đất của dị thú ra.

“Còn lớn hơn nhiều so với Xám Xám.”

Dị thú hắn từng thấy rồi, nhưng chưa bao giờ thấy loại dị thú nào khổng lồ đến như vậy. Xem ra lần này Địa Uyên thay đổi cực kỳ lớn, không đơn giản như hắn nghĩ.

Lúc này, Lâm Phàm giơ trường kích lên, đột nhiên hắn nện mạnh xuống đất. Kích đạo theo trường kích lan tràn ra, mặt đất nứt ra, từng vết rạn tựa như mạng nhện bắt đầu khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Theo đợt khuếch tán của kình đạo, một ít dị thú chui từ dưới đất mà ra, hung ác, dữ tợn tấn công Lâm Phàm.

“Tới đây.”

Lâm Phàm xoay tròn trường kích, hắn đột nhiên vung trường kích lên, trường kích đánh ra chiêu theo hình bán nguyệt, quét ngang mọi thứ, nhanh gọn cắt ngang người mấy con dị thú đó.

Con đường này còn nguy hiểm hơn so với trong tưởng tượng.

Lâm Phàm vận chuyển Diệu Nhật Tam Tuyệt, kình đạo cực nóng ngưng tụ ở trong lòng bàn tay, đánh vào cây khô ở một bên. Cây khô gặp phải độ nóng như vậy thì bốc cháy trong nháy mắt, chỉ trong chớp mắt nó đã bị bao trùm trong ngọn lửa.

Hắn bỏ qua ngọn lửa, nhổ tận gốc cây khô đó. Sau đó vung qua hai bên trái phải. Củi khô gặp lửa cháy, bùng lên, rất nhanh những cây khô xung quanh cũng bốc cháy theo.

Lâm Phàm múa trường kích, chém đứt cây khô đang che ở trước, mạnh mẽ tạo ra một con đường mới.

Bên ngoài.

Trần Hư nhìn thấy ánh lửa bốc cháy ở phương xa, khói bụi tràn ngập tản ra trong không khí. Trong lòng ông ta giật mình, không biết chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết Lâm Phàm ở trong cuối cùng có gặp phải phiền toái gì không.

Trong lòng ông rất sốt ruột.

Nhưng sốt ruột cũng vô dụng.

Chỉ có thể tĩnh tâm chờ đợi.

Ông tin rằng Lâm Phàm sẽ không có việc gì, thực lực còn đó, hắn còn lợi hại nhiều với mấy người già như các trưởng lão. Nếu ngay cả hắn còn gặp phải nguy hiểm, vậy thì nơi đây có thể liệt ngay vào danh sách cấm địa.

Vào lúc ông đang còn lo âu chờ đợi, một bóng dáng dần dần đi tới trước mặt.

Trần Hư ngưng thần nhìn lại, thấy người tới là Lâm Phàm, khuôn mặt lão lộ nụ cười mỉm. Biết ngay là tên nhãi này không bị sao cả, nhưng mà cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra, trận thế này có chút lớn.

“Trưởng lão, ta đã trở về.” Lâm Phàm nói.

Trần Hư hỏi hắn: “Tình huống như thế nào?”

Lâm Phàm đáp lại: “Ở trong có chút nguy hiểm, dị thú hình như có chút biến hóa, thích núp ở chỗ sâu trong lòng đất, trở thành thợ săn hàng đầu. Bọn chúng rất biết che giấu, bị ta tiêu diệt mấy con rồi. Ta thấy mấy cái cây khô đó dễ bốc cháy nên bậc lửa đốt ngay mấy cái cây đó, cũng tiện bức lui mấy con dị thú. Còn về nguyên liệu đại dược trong khu vực này, đừng nghĩ nữa, tất cả đều bị dị thú ăn rồi, chỉ có thể đi vào trong nhìn xem.”

Nghe xong lời của Lâm Phàm, Trần Hư gật đầu, muốn nói thêm cái gì đó nhưng lại không biết nên nói gì.

Lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Khó chịu.

“Các vị sư huynh sư tỷ, đợi lát nữa hãy theo ta đi vào. Ta sẽ mở đường, chú ý tình huống xung quanh, đặc biệt là mặt đất dưới chân, phòng ngừa có dị thú chui ra từ dưới đất.” Lâm Phàm nói.

“Cảm ơn sư đệ nhắc nhở, bọn ta đã biết.” Mọi người trả lời.

Chức sư đệ này của hắn khá là cao cấp.

Cả đám sư huynh sư tỷ đều nghe hắn sắp xếp.

“Trần trưởng lão, chờ lát nữa ngài đi sau cùng, đi theo phía sau bọn họ, phòng ngừa dị thú âm hiểm đánh lén từ phía sau.” Lâm Phàm nói.

Chương 371 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!