Trần Hư gật đầu.
Sắp xếp không có vấn đề gì.
Nhưng mà người nói lời này lại có chút vấn đề. Ta là trưởng lão, ngươi là đệ tử, không ngờ rằng đệ tử vậy mà lại sắp xếp. Thôi kệ, ai kêu Trần Hư ta là người tốt tính.
Nếu như thực lực của bản thân không bằng đệ tử, hơn nữa sắp xếp cũng không có vấn đề gì, vậy nghe theo kiến nghị cũng là chuyện bình thường thôi.
“Được, không thành vấn đề.”
…
Lâm Phàm đi phía trước mở đường, khuôn mặt hắn bình tĩnh. Mũi nhọn của trường kích di động trên mặt đất, nhìn như là hành động vô tình, nhưng thực ra kình đạo đang theo trường kích mà truyền vào trong mặt đất, tựa như radar vậy, luôn có thể theo dõi tình huống xung quanh.
Các sư huynh sư tỷ đồng môn dùng kình đạo hộ thể, ngăn cách bản thân với khói đặc do cây cháy bốc ra. Cho dù cây bắt lửa cháy rất dữ dội, nhưng sương mù vẫn như cũ chưa hề lui bớt.
Nhưng thật sự là rất kỳ quái.
Cũng không biết sương mù này xuất phát từ đâu.
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển.
Lâm Phàm hô lên: “Chú ý, dị thú tới.”
Mặt đất ở bốn phương tám hướng rung lên, rõ ràng có cái gì đó hoạt động dưới nền đất, đang tấn công bọn họ với tốc độ cực nhanh.
Ở đây đều là đệ tử nội môn của Chính Đạo tông, tu vi cũng không tệ.
Bọn họ gặp nguy hiểm, vững vàng bình tĩnh, không hề hoảng hốt chút nào, mọi người dựa lưng vào nhau, biểu cảm nghiêm túc ứng đối với nguy hiểm sắp tới.
Chỉ thấy Lâm Phàm bay lên trời, xuất hiện ở trên đội ngũ.
Hắn gầm nhẹ.
Trường kích trong tay ngưng tụ kình đạo hồn hậu, thậm chí còn phát ra ánh sáng đầy sặc sỡ.
“Quỷ thần lui tránh!”
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng.
Đột nhiên múa trường kích trong tay, thân thể hắn cũng nhanh chóng xoay tròn.
Kình đạo trong trường kích phát ra từng ánh sáng hình cung, hình thành hình trong phong tỏa tất cả mọi đường ở bốn phương tám hướng. Ánh sáng hình cung rơi xuống đất, chém đất nứt ra, tiếng ồn không ngừng vang lên, mặt đất đều chấn động.
Nhóm nội môn đệ tử kinh hãi nhìn Lâm sư đệ.
“Kình đạo mạnh mẽ quá.”
“Chiêu thi triển này chính là sát chiêu trung kích trong Huyền Vũ Chân Công, không ngờ Lâm sư đệ vậy mà lại tu luyện tới trình độ này rồi. Thật là đáng sợ.”
Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Kể từ khi Huyền Vũ Chân Công thịnh hành ở Chính Đạo tông, các đệ tử đều có thể đổi nó về nghiên cứu.
Người ở nội môn ai cũng có một quyển.
Ai cũng đang tìm hiểu.
Bọn họ mới liếc mắt một cái là có thể nhìn ra Lâm sư đệ đang thi triển chiêu thức gì, nhưng mà không ngờ được, chiêu này được thi triển từ tay của Lâm sư đệ lại có uy thế đáng sợ như vậy.
Quả thật là người so với người sẽ tức chết.
Kể cả bọn họ có dùng hết sức lực từ bé tới lớn cũng chắc chắn sẽ không làm được đến trình độ này.
Một đoạn thời gian liên tục như vậy, Lâm Phàm mới từ từ hạ xuống.
Xung quanh hình thành hố sâu hình trong, mà trong hố sâu có ngọn lửa đang thiêu đốt, đó là vì Lâm Phàm dung nhập kình đạo của Diệu Nhật Tam Tuyệt với kình đạo của Huyền Vũ.
“Lâm sư đệ, làm tốt lắm.”
“Kình đạo quá kinh người.”
Đối diện với lời khen ngợi của các sư huynh sư tỷ, Lâm Phàm bình thản cười: “Các vị sư huynh sư tỷ không cần khen ta, chỉ là chút tài mọn thôi, còn bêu xấu trước mặt mọi người.”
Nghe thấy lời của sư đệ, mọi người đều bất đắc dĩ.
Tuy rằng bọn ta biết ngươi khiêm tốn, nhưng không biết vì sao, lời này nghe cứ thấy quái quái.
Trần Hư nháy mắt.
Lão phu thế mà không cần phải làm gì.
Lúc nãy ông ta cũng muốn phát huy, đáng tiếc là… Lâm Phàm căn bản không cho ông ta cơ hội, chiếm nổi bật trước. Mặc kệ, tiểu bổi tuổi trẻ mà, đều thích nổi bật. Ta thân là thế hệ trước há có thể tranh đoạt với tiểu bối sao?
Sau khi tự mình nghĩ thông, tâm tình của lão rất sung sướng.
Qua một đợt thao tác mới rồi của Lâm sư đệ, mọi người cảm thấy rất an tâm.
Cho dù có gặp nguy hiểm thì sao? Không phải là có Lâm sư đệ ở sao?
…
Nơi xa.
Vạn Hoa Hoa với biểu cảm đầy mỏi mệt nhìn các đồng môn đi theo, bọn họ đã có không ít người hy sinh. Tuy rằng nói có trưởng lão đi trước mở đường, nhưng mà vẫn còn dị thú xuất hiện thần không biết quỷ không hay.
“Sư tỷ, nguyên liệu đã thu thập được một ít. Nhưng mà nếu như tiếp tục thâm nhập chỉ sợ là rất nguy hiểm. Lúc trước, thực lực của dị thú bên trong rất mạnh. Bây giờ lại phát sinh biến hóa quỷ dị như thế này. Nếu như gặp phải dị thú, chỉ sợ chúng ta không chống nổi.” Một đệ tử sắc mặt trắng bệch nói.
Hắn ta cũng đã phát hiện đám dị thú này quỷ dị.
Chúng quá âm hiểm.
Ngay cả trưởng lão mở đường ở phía trước chúng còn có thể lừa gạt, do đó động thủ với bọn họ. Chỉ có thể nói tình huống này không được lạc quan cho lắm.
Vạn Hoa Hoa trầm tư, sư đệ nói có đạo lý.
Nhưng mà đã đi tới nơi này rồi.
“Ai đã thu thập đầy nguyên liệu rồi?” Vạn Hoa Hoa hỏi.
Các vị đệ tử hai mặt nhìn nhau, ai cũng lắc đầu.
“Đặt các nguyên lại cùng một chỗ, để đệ tử có tu vi yếu nhất mang nguyên liệu về trước.” Vạn Hoa Hoa nói.
Bây giờ chỉ có thể dùng biện pháp như vậy.
Không bao lâu sau.
Hai đệ tử có tu vi yếu nhất cõng hai túi. Nếu như là lúc trước, sau khi đi vào nơi này, mọi người đã có thể thu thập đầy nguyên liệu, ai có thể ngờ rằng bây giờ chỉ mới đầy hai túi.
Chút nguyên liệu này sao có thể đủ?
Thậm chí nhét kẽ răng còn không đủ.
Vạn Hoa Hoa chỉ vào hai người, nói: “Hai người các ngươi đi về trước. Những người còn lại tiếp tục theo ta vào sâu bên trong để thu thập. Nếu như năm nay không có thu hoạch, hẳn các ngươi đều biết kết cục.”
Bọn họ biết đại sư tỷ không phải đang đe dọa bọn họ mà đang nói thật.
Nguyên liệu không đủ, đại dược sẽ trở nên khan hiếm.
Đến lúc đó, việc này sẽ tạo nên ảnh hưởng cực kỳ ác liệt đối với việc tu luyện của bọn họ. Hơn nữa còn sẽ ảnh hưởng thu nhập của Thanh Nang tông với việc bán đại dược ra ngoài.
Hai người đệ tử yếu nhất đang đi trên con đường trở về.
Cả hai đột nhiên nhẹ nhàng thở ra.
“Cũng may là tu vi của chúng ta yếu nhất. Nếu như tiếp tục đi vào chắc chắn sẽ chết.”
Chương 372 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]