“Còn phải nói sao. Đừng thấy có đại sư tỷ mà yên tâm. Nếu như thật sự gặp phải nguy hiểm, đại sư tỷ chắc chắn sẽ không quản chúng ta.”
“Suỵt! Nói nhỏ chút. Đại sư tỷ cũng rất công bằng, để cho người yếu nhất trở về, đây cũng là chiếu cố cho chúng ta rồi.”
“Nói cũng đúng, nếu như đại sư tỷ có thể lấy Huyền Vũ Chân công ra thì thật tốt bao nhiêu. Ta nghe nói Lý Đạo Đoan của Chính Đạo tông nhờ tu luyện Huyền Vũ Chân Công nên mới có thể lợi hại như thế.”
“Đừng mơ nữa. Rất nhiều sư huynh sư tỷ từng nhắc tới với đại sư tỷ nhưng đại sư tỷ vẫn không giao ra đấy.”
Chuyện này sớm đã không phải là bí mật ở Thanh Nang tông.
Ai nhìn thấy cũng thèm, nhưng đại sư tỷ xem nó như là bảo bối vậy. Không nguyện ý chia sẻ với ai. Hơn nữa, có đôi khi giá sư tỷ thu mua đại dược từ bọn họ đều thấp hơn với bên ngoài rất nhiều.
Chỉ là bởi vì không thể bực đại sư tỷ nên ai cũng đồng ý bán đại dược cho sư tỷ với giá thấp.
Dần dần, hai người càng đi càng xa.
Đột nhiên!
Hai người rõ ràng đang đi ở trước chỉ trong nháy mắt đã biến mất ngay tại chỗ, chỉ thấy có hai cái túi bay ra. Ngay sau đó, một cái miệng to như bồn máu nhanh chóng xuất hiện, nuốt hai cái túi vào, sau đó lủi vào trong mặt đất.
…
Lúc này,
Mấy người Lâm Phàm đã xuyên qua được rừng cây khô khốc, xuất hiện ở đoạn đường cát lún. Nơi đây bọn họ cũng từng tới, khu cát lún cũng có dị thú, hơn nữa không thể đạp xuống cả hai chân, nếu không cả người sẽ bị cát lún cắn nuốt.
“Trên suốt đoạn đường đi không có nguyên liệu gì để thu thập. Không ngờ trên con đường cát lún này nguyên liệu vẫn sinh trưởng hoàn hảo như lúc ban đầu.” Trần Hư nhíu mày, lão nhìn ra có vấn đề. Dù sao thì càng là nơi gió êm sóng lặng chứng tỏ là càng có nguy hiểm.
“Trần trưởng lão, nên làm như thế nào?” Lâm Phàm hỏi.
Trần Hư hỏi lại: “Ngươi thấy thế nào?”
Lâm Phàm hỏi hắn là vì cũng không thể cướp nổi bật của trưởng lão mãi được. Dù sao đồng môn đều đang ở đây, cần phải lấy trưởng lão là chủ. Ai mà ngờ được trưởng lão vậy mà lại hỏi ngược lại hắn.
Điều này khiến cho Lâm Phàm cảm thấy rất bất đắc dĩ.
Lại muốn cho ta thể hiện sao?
“Cát lún ở nơi này rất nguy hiểm. Không có chỗ để mượn lực, có khả năng chỉ có ta và trưởng lão mới có thể hành động. Nhưng nếu như trong lúc chúng ta đang thu thập nguyên liệu mà các sư huynh sư tỷ gặp phải dị thú đột kích tấn công, chỉ sợ chúng ta cũng không kịp cứu viện.” Lâm Phàm nói.
Hắn phát hiện những con dị thú này thật sự quá đáng sợ.
Tu vi phổ biến cũng tầm khoảng Tẩy Tủy tầng hai.
Lúc trước khi chưa có tình huống phát sinh, bọn chúng cũng chỉ có Tẩy Tủy tầng một hoặc là Luyện Khí tầng chín mà thôi.
Biến hóa bây giờ có chút lớn.
Trần Hư nghĩ lại.
Lâm Phàm nói rất đúng, chính xác là như vậy, hơn nữa bọn họ còn không biết tình huống của dị thú ở khu cát lún như thế nào.
“Trưởng lão, ta đi trước xem tình huống.” Lâm Phàm nói.
“Ngươi muốn một mình đi vào?” Trần Hư hỏi.
“Đúng vậy. Ta có thể không cần dùng điểm mượn lực, hẳn là không thành vấn đề. Nếu như thật sự gặp phải phiền toái, phiền trưởng lão giúp ta một tay.” Lâm Phàm nói.
“Được rồi, vậy ngươi cẩn thận.” Trần Hư biết rằng chỉ có thể như thế, bằng không chỉ có thể dẹp đường hồi phủ. Nhưng trước khi thu thập hết toàn bộ nguyên liệu, trăm triệu không thể lùi bước.
Lâm Phàm mượn lực, bay lên trời, thân hắn nhẹ như yến, bay lượn như ưng, hắn hướng tới một gốc cây nguyên liệu ở cách đó không xa, duỗi tay ngắt lấy nó, đặt nguyên liệu vào trong túi.
Thân thể từ từ hạ xuống.
Hắn đánh một chưởng xuống bãi cát lún không xa để mượn lực nhảy lên thêm một lần nữa, hắn không cần phải chạm xuống bãi cát lún.
Cứ thế, từng gốc cây nguyên liệu bị ngắt lấy.
“Hay…”
Trần Hư sợ bóng sợ gió than. Tuy rằng chỉ có một mình Lâm Phàm đang thu thập nhưng tốc độ thu thập cũng không chậm. Đặc biệt là trình độ khống chế kình đạo của tiểu tử này đã đạt tới nông nỗi khiến người ta không thể tưởng tượng được.
Không thể không nói rằng rất lợi hại.
“Trưởng lão, ta muốn thử một lần. Lâm sư đệ một người còn đang vất vả, còn bọn ta bàng quan đứng nhìn thì không tốt lắm.” Một vị sư huynh nội môn nói.
Trần Hư trầm giọng nói: “Đừng. Chênh lệch thực lực giữa ngươi và Lâm sư đệ quá lớn. Một mình hắn ngắt nguyên liệu còn có thể bảo đảm an toàn. Nếu như ngươi đi có thể gặp phải nguy hiểm, còn sẽ khiến sư đệ phải phân thần ra để cứu ngươi. Đừng thêm phiền.”
Vị sư huynh nội môn bị lời của trưởng lão nói khiến cho bất đắc dĩ.
Hắn ta cào đầu, để tay lên ngực tự hỏi bản thân có thực sự kém như vậy sao?
Nhưng cũng cần phải thừa nhận, lời trưởng lão nói đều là sự thật. Không có cách nào, chỉ có thể thành thành thật thật đứng yên tại chỗ.
Dần dần, một túi đã đựng đầy ắp nguyên liệu.
“trưởng lão, ném túi tới đây.” Lâm Phàm ném túi chứa đầy nguyên liệu về phía ngoài rìa.
Hắn cảm thấy kỳ quái.
Ngắt mãi tới tận bây giờ, vậy mà ngay cả một con dị thú cũng không hề xuất hiện.
Không lẽ bọn chúng đều ngủ đông hay sao?
Trần Hư ném chiếc túi trống không về phía Lâm Phàm, đồng thời lão hô lên: “Sau khi thu thập xong về nghỉ ngơi một lát trước đã.”
“Đã biết.”
Phương thức này rất tiêu hao kình đạo. Tuy rằng nói kình đạo của hắn mạnh mẽ, nhưng để bảo đảm an toàn, luôn phải bảo trì trạng thái đỉnh cao, nghỉ ngơi cũng là việc tất nhiên.
Sau một hồi, Lâm Phàm phóng về phía trung tâm của vùng cát lún.
Nguyên liệu đại dược ở nơi đó rất nhiều.
Sau khi thu thập hết tất nhiên có thể đầy túi.
Nhưng vào lúc này, tình huống đột nhiên phát sinh.
Một lực hút mãnh liệt bộc phát ra ngay từ trung tâm. Ngay sau đó, chỉ thấy một cái xoáy xuất hiện ngay giữa trung tâm vùng cát lún.
“Không tốt…”
Trần Hư nhìn thấy Lâm Phàm bị lực hút cuốn vào, kinh hãi ngay tức khắc. Ông ta đâu còn thời gian suy nghĩ nhiều nữa, Trần Hư bay lên không hề do dự, muốn túm Lâm Phàm ra ngoài.
Cho dù là một đổi một cũng đáng giá.
Ông ta có thể chết, nhưng Lâm Phàm tuyệt đối không thể chết.
Tương lai của Chính Đạo tông còn dựa vào hắn.
Nhưng ngay khi chân của Trần Hư chạm vào cát lún, những dị thú núp sâu trong lớp cát lún như sống lại, hoàn toàn khác hẳn lúc trước.
Chương 373 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]