Cũng không biết là loài dị thú nào, từ trong cát lún vụt ra từng cái xúc tua sắc bén, hình thành một vách tường ngăn cản đường đi của Trần Hư.
“Cút ngay!”
Trần Hư giận dữ đánh ra một chưởng. Tiếng nổ vang lên, xúc tua vỡ ra văng đầy máu thịt, nhưng điều khiến Trần Hư không ngờ chính là bức tường này quá rắn chắc, có một lực phản chấn đẩy thẳng Trần Hư về lại bên rìa.
“Lâm Phàm…”
Trần Hư nhìn thấy Lâm Phàm bị xoáy cát lún cắn nuốt, khóe mắt ông ta muốn nứt ra. Ông ta kêu to, hốc mắt đỏ bừng, tựa như sắp vỡ ra.
“Xong đời rồi. Lúc này ta biết ăn nói như thế nào đây.”
Trần Hư hoàn toàn há hốc mồn, ông ta đã không biết nên làm như thế nào cho đúng.
Ông ta không hề nghĩ ngợi lại nhảy lên thêm một lần nữa.
Mặc kệ như thế nào cũng cần phải tìm thấy Lâm Phàm.
“Xoáy cát, ngươi xuất hiện cho lão phu!”
Trần Hư điên cuồng hét lên. Lão không ngừng xoay quanh ở không trung ngay trên trung tâm cát lún. Nhưng mà cái xoáy kia vẫn chưa từng xuất hiện lại.
Lúc này.
Tất cả đều có vẻ rất yên lặng.
Trần Hư ngây người đứng tại chỗ, khuôn mặt ông ta cực kỳ âm trầm. Ông ta không ngờ chuyện như vậy sẽ phát sinh, đối với ông ta, chuyện này lớn bằng trời.
Không được.
Cho dù như thế nào cũng phải tìm Lâm Phàm cho bằng được.
Hắn còn chưa kịp nhìn thấy con mình ra đời mà.
“Các ngươi đi về trước. Lão phu cần phải đi vào trong tìm hắn.” Trần Hư nói.
Không tìm thấy Lâm Phàm, dù có chết ông ta cũng không quay về.
Việc thu thập nguyên liệu đã không còn quan trọng. Điều quan trọng nhất bây giờ là phải tìm được Lâm Phàm.
Ông ta tin Lâm Phàm chắc chắn có thể tồn tại.
Chắc chắn có thể.
Đây là tín niệm, niềm tin vào Lâm Phàm. Có lẽ đối với người khác, bị cát lún cắn nuốt là không thể tồn tại. Nhưng mà thực lực của tiểu tử kia lợi hại như thế, không thể nào lại chết bởi một bãi cát lún được.
“Không, ta không đi. Ta muốn đi theo trưởng lão vào bên trong tìm Lâm sư đệ. Cho dù chết ta cũng không sợ.” Thôi Chân đầy kiên định nói.
Lương Huyên nói: “Ta cũng phải vào trong tìm Lâm sư đệ, dù chết cũng tuyệt không hối hận.”
Khang Hòe nói: “Trưởng lão, để cho bọn ta đi theo ngươi. Người nhiều lực lớn, chắc chắn có thể tìm được Lâm sư đệ.”
Ngay sau đó, các sư huynh sư tỷ khác cũng có cùng phản ứng.
Đại gia đình tốt đẹp có thể khiến các đồng môn cùng nhau đoàn kết. Huống hồ chuyện Lâm sư đệ bị cát lún hút vào không thể nào nói không liên quan tới bọn họ.
Mọi người đều tới đây để thu hoạch nguyên liệu, nhưng chỉ vì sợ bọn họ gặp phải nguy hiểm, Lâm sư đệ chủ động xin xuất chinh, một mình đi thu thập nguyên liệu. Nếu như bọn họ hành động, chỉ sợ người bị hút vào chính là bọn họ.
“Các ngươi thật sự không sợ chết?” Trần Hư hỏi.
“Không sợ.”
“Được, vậy cùng nhau đi vào với lão phu. Ta tin tưởng hắn sẽ không bị sao cả.”
Trần Hư có niềm tin vững chắc. Ông ta có loại suy nghĩ này cũng là nhờ sự tín nhiệm tuyệt đối với Lâm Phàm.
Lúc này, ở trong cát lún.
Lâm Phàm phát hiện bản thân đang bị lớp cát lún mềm mại bao vây. Hắn muốn phá vỡ bức tường cát để thoát khỏi khốn cảnh, nhưng mà lực hút của nó quá khủng bố, cho dù tu vi của hắn đã thâm sâu đến trình độ này nhưng vẫn khó có thể phá vỡ.
Gặp quỷ rồi.
Cuối cùng là loại yêu ma quỷ quái nào lại đáng sợ như vậy?
Vèo!
Vèo!
Có tiếng thứ gì xé gió lao tới, tiếng động phát ra từ bốn phương tám hướng.
Rất nguy hiểm.
Đồng thời lớp cát lún mềm mại cũng gây ảnh hưởng tới động tác của hắn. Xem ra chỉ có thể phòng thủ mà thôi.
Trong nháy mắt, nhẫn đen trên tay có biến hóa. Nhẫn phân giải ra thành mảnh dây nhỏ bao trùm kín toàn thân hắn. Ngay cả mắt, mũi, lỗ tai cũng được che lại, trong chớp mắt hắn biến thành người sắt đen nhánh.
Loại trạng thái này thực ra cực kỳ tiêu hao kình đạo.
Bình thường biến thành vũ khí thật ra lại không có khó khăn gì cả.
Tu vi của hắn tăng lên, kình đạo cũng dần dần trở nên thâm sâu hơn. Hắn cũng phát hiện càng nhiều tác dụng của chiếc nhẫn này hơn.
Ngay vào lúc đó, xúc tua của dị thú tấn công, nó đánh mạnh lên thân thể Lâm Phàm tạo ra tiếng bộp bộp, còn có cả tiếng kim loại va chạm vào nhau. Lực đạo của dị thú rất mạnh, mỗi lần va chạm với nó đều có âm thanh to lớn vang lên.
Vùng cát lún thật đúng là nơi tuyệt hảo cho đám dị thú này.
Cho dù là cao thủ rớt sâu xuống nơi này chỉ sợ cũng khó có thể ngăn cản.
Lâm Phàm khoanh chân ngồi, hắn nhắm mắt dưỡng thần, gia tăng kình đạo chặn lại công kích của dị thú.
Nhưng mà không biết cái lực hút này muốn đưa hắn tới nơi nào. Nếu như mọi chuyện vẫn cứ tiếp tục, chỉ sợ là hắn sẽ xong đời!
Không lâu sau.
Lâm Phàm phát hiện phần thân dưới đột nhiên không cảm thấy lực hút nữa. Cúi đầu nhìn lại, hắn vậy mà lại rơi xuống một nơi trống trải, thoạt nhìn có vẻ như là một địa cung đã từ xa xưa, khắp nơi toát ra không khí cổ kính.
Đây chính là không khí đặc thù mà thời gian mang lại.
Lâm Phàm ngẩng đầu lên nhìn.
Hắn phát hiện trên trên trần khuếch tán thành từng vòng sóng gợn, chúng từ từ tiêu tán biến thành cái trần bằng đá, rất là thần kỳ.
Hắn cuối cùng cũng chạm đất.
Một cây cầu đá ở trước mặt hắn kéo dài mãi vào trong bóng tối, không thể nhìn thấy điểm kết thúc.
“Rốt cuộc nơi này là nơi nào?”
Lâm Phàm rất tò mò. Thoạt nhìn, không phát hiện bất kỳ một chỗ nào đáng ngạc nhiên ở chỗ này cả, vật chất màu đen bao phủ trên người hắn dần tiêu tán, rút về lại vào trong nhẫn.
“Trong lòng đất của Địa Uyên lại là như thế này. Hơn nữa nơi này thoạt nhìn như là nhân tạo, không lẽ toàn bộ Địa Uyên đều là nhân tạo sao?”
Nghĩ tới đây, Lâm Phàm cảm thấy cái khả năng này cũng có lý.
Nơi hung hiểm như thế lại còn có loại nguyên liệu đặc thù sinh trưởng, có lẽ là thực sự có chuyện không thể tưởng được.
Lâm Phàm trầm tư một lát, nghĩ rằng nghĩ nhiều như vậy cũng vô dụng. Chuyện này cụ thể như thế nào cũng chỉ có thể đi bước nào hay bước nấy.
Không gian tối tăm, thạch đạo nhỏ hẹp luôn cho hắn một cảm giác bản thân rơi vào vùng cấm địa, cảm giác hoặc là gặp được nguy hiểm, hoặc là gặp phải cơ duyên. Chạy là chuyện không thể rồi, lui về phía sau cũng không có cách nào, chỉ có thể tiếp tục đi. Có lẽ sẽ có một đường sinh cơ.
Chương 374 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]