Đi thẳng mãi, hắn dừng bước chân lại.
Khuôn mặt hắn nghiêm trọng lên, hắn nhìn về phía trước.
Có vấn đề.
Hắn nghe thấy tiếng hít thở của rất nhiều dị thú, chúng lên xuống phập phồng, thong thả truyền tới từ phương xa.
“Tiến thoái lưỡng nan.”
Gặp phải chuyện như thế này, lui về phía sau là chuyện không thể nào. Lâm Phàm đã không thể lui về sau nữa, hắn chỉ có thể đi tới. Nhẫn biến ảo thành trường kích, ở trong địa hình hình trụ như thế này, loại binh khí này là tốt nhất, tầm ra chiêu rộng lớn, có thể quét ngang tất cả mọi thứ.
Đi chưa được bao xa, hắn kinh hãi phát hiện. Ở thạch đạo phía trước, các loại dị thú chen chúc nhau, vô vàn chủng loại, bộ dáng khác nhau.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, hắn nổi giận gầm lên một tiếng.
“Tới, giết đi.”
Vừa dứt lời, Lâm Phàm nhanh chóng cầm kích lao nhanh về đám dị thú. Khí thế hắn tăng vọt, cực kỳ uy mãnh. Nếu như ở trước không có đường, vậy hắn chỉ có thể sáng lập ra một con đường.
Trường kích múa may.
Những con dị thú chặn ngang đường hắn bị đánh bay, chúng không ngừng bị đánh rớt xuống vực sâu ở dưới thạch đạo.
Nhìn qua một lần chỉ thấy dị thú chen chúc trên thạch đạo.
Dị thú rậm rạp.
Cực kỳ đáng sợ.
Bất kỳ kẻ nào thấy cảnh như vậy đều có thể bị dọa tới mức kinh hoảng, thất thố, thậm chí có thể là từ bỏ chống cự. Nhưng đối với Lâm Phàm, cho dù có bao nhiêu nguy hiểm, hắn vẫn cần phải chém ra một đường máu.
Hắn đã từng hứa với sư tỷ.
Nhất định phải tồn tại để trở về.
Hắn sẽ nghĩ tất cả các biện pháp để có thể tồn tại.
Sau một hồi, Lâm Phàm nhờ có kình đạo mạnh mẽ mới có thể gạt ra một con đường. Nhưng mà dù sao số lượng kình đạo tiêu hao cũng quá lớn. Nếu như đổi thành một người nào đó đi vào nơi này, sợ người đó không thể chống đỡ nổi.
Sau khi đã quét sạch đàn dị thú, hắn ngồi khoanh chân tại chỗ để khôi phục lại thể lực, phòng ngừa còn có nguy hiểm chờ ở sau.
Hắn cần phải chuẩn bị toàn vẹn mới có thể thong dong đối mặt bất kỳ nguy hiểm nào.
Sau một lúc, Lâm Phàm tiếp tục đi theo con đường lát đá. Hắn đi mãi tới cuối, có một cánh cửa đá ngăn trở đường đi. Cánh cửa đá xưa cổ, có lịch sử xa xăm, vì độ ẩm mà trên cửa đá có một ít rêu phong.
Hai tay hắn dùng sức đẩy, cửa đá không hề có động tĩnh.
Lâm Phàm vận chuyển kình đạo, hắn gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên đánh về phía cửa đá, gạch đá dưới chân hắn nứt toạc, “kẹt kẹt” một tiếng, cửa đá bị đẩy ra.
Trọng lượng của một cánh cửa đá này đúng là kinh người, khiến hắn cũng cảm thấy có chút áp lực.
Cửa đá chậm rãi mở ra, Lâm Phàm lui về sau mấy bước. Hắn cảnh giác nhìn tình huống bên trong, nếu chỉ cần có hơi nguy hiểm, hắn sẽ quyết đoán bước lùi về sau.
Cửa đá mở ra, một tia gió lạnh từ trong thổi tới. Trong cửa đá không phải là dị thú khắp nơi như hắn đã tưởng tượng. Ngược lại, Lâm Phàm phát hiện phong cảnh bên trong tuyệt đẹp, trong không trung lơ lửng nhiều vật tựa như hạt giống.
“Nơi này thật sự quá kỳ quái!”
Lâm Phàm đi vào bên trong, hắn giơ tay bắt lấy một hạt giống đang trôi nổi giữa không trung, hắn không thể nhận ra thứ này là gì.
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn phát hiện lúc mấy hạt giống đó bay lên tới đỉnh, chúng xuyên qua vách đá rồi biến mất ở bên trong. Vách đá cũng chỉ là có chút sóng gợn mỏng manh nhộn nhạo lên mà thôi, chỉ trong chớp mắt đã không thấy gì nữa.
“Mấy hạt giống này là nguyên liệu cho đại dược sao?”
Lâm Phàm cảm giác hình như là vậy.
Tạm thời không nghĩ nhiều như vậy nữa, hắn tiếp tục đi vào bên trong.
Dần dần, hắn nhìn thấy một khối bia mộ. Bia mộ rất đơn sơ, không giống một ngôi mộ xứng với nơi này.
Lúc nhìn thấy bia mộ, trong đầu Lâm Phàm nháy mắt đã hiện ra hình ảnh một cường giả tuyệt thế mai táng bản thân ngay tại nơi này.
Hắn đi tới trước bia mộ. Trên bia mộ có khắc chữ, may là không phải ký tự cổ xưa nên hắn có thể đọc được.
Mộ của Khâu Chân – chưởng giáo thứ 250 của Thiết Thần cốc.
“Thiết Thần cốc?”
“Thứ 250?”
Dưới cái nhìn của Lâm Phàm, hai từ này đều rất đáng sợ. Tông môn này chắc chắn không phải ở nơi này. Đầu tiên chưa nói đến việc hắn đã từng nghe đến Thiết Thần cốc hay chưa, mà chỉ cần nói đến niên đại của chưởng giáo này thôi.
Không có bất kỳ một tông môn nào có thể truyền thừa đến chưởng giáo đời thứ 250 cả.
Xem ra tông môn này thật sự rất có khả năng là tông môn ở ngoại giới.
Lúc hắn muốn tiếp tục nhìn xuống dưới để đọc tiếp, thì lại trống rỗng.
Không có gì cả.
Không sai, ngoại trừ một dòng chữ này, còn lại không còn gì cả.
Điều này khiến Lâm Phàm có chút ngơ ngác.
Có chút không giống như hắn nghĩ.
Theo như suy nghĩ của hắn, nếu như đã phát hiện bia mộ thì tất nhiên sẽ có truyền thừa lưu lại. Đây là chuyện rất nhiều người thích làm, ai lại có thể ngờ được sẽ có chuyện như này xảy ra.
“Ấy?”
Giữa bia mộ có một hình tròn lõm vào, không giống như là chỉ để trang trí.
Đột nhiên, Lâm Phàm nghĩ tới trước khi hắn vào Địa Uyên, chưa bao giờ có chuyện như vậy xảy ra. Vì sao lần này hắn tới đây lại phải chuyện như vậy?
Chắc chắn có liên quan tới bản thân hắn.
Vòng tròn trên bia mộ cảm giác rất quen thuộc.
Hắn cúi đầu, nhìn nhẫn trên ngón tay, hắn bèn tháo nhẫn ra, đặt nó lên vòng tròn.
Hắn cũng chỉ là thử mà thôi, không nghĩ rằng có kỳ tích gì có thể xảy ra.
Nhưng vào lúc này, ngay vào lúc hắn vừa mới đặt nhẫn lên vòng tròn, bia mộ nhìn thường thường vậy mà lại có lực hút truyền tới. Lực hút này còn mãnh liệt hơn cả lực hút lúc trước.
Lâm Phàm khó có thể chống đỡ, hai tay hắn chống lên bia mộ, khuôn mặt hắn thay đổi, trong lòng hắn mắng bản thân đến cẩu huyết lâm đầu.
Mẹ nó!
Cái này đúng là tự tìm đường chết rồi. Cứ một hai phải hiếu kỳ làm gì, cứ thành thật tìm kiếm đường ra không phải là tốt sao?
Bây giờ nói cái gì cũng chậm rồi.
“Không tốt.”
Mặt ngoài của bia mộ đột nhiên trở nên sắc bén, rạch mấy đường lên lòng bàn tay hắn. Máu tươi bị bia mộ hấp thu, hắn đột nhiên muốn thu tay về nhưng mà lực hút kia thật sự là quá mạnh.
Đáng chết!
Nếu cứ để chuyện này xảy ra như vậy, chỉ sợ là sẽ có vấn đề. Ví dụ như máu trên người đều bị tấm bia đá hút khô, hắn sẽ trở thành một cái xác khô.
Chương 375 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]