Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 376: CHƯƠNG 376: TA CÓ TRĂM TRIỆU TIỂU ĐỆ MÀ CÒN SỢ CÁC NGƯƠI SAO (2)

Lâm Phàm đã nghĩ kỹ rồi.

Chỉ cần loại tình huống này xảy ra, hắn sẽ tự chặt hai tay ngay lập tức, bảo toàn tánh mạnh.

Ngay vào lúc hắn đang tính toán làm cách tệ nhất, lực hút kia bỗng tiêu tán.

Lâm Phàm nhẹ thở dài, may mà tình huống xấu nhất còn chưa xảy ta. Nếu không, hắn sắp muốn chết luôn rồi, hắn cũng không biết chuyện này cuối cùng là như thế nào.

Sao tự dưng lại có vấn đề như vậy xảy ra?

Nhẫn này là Vương Bảo Phong đưa cho hắn, đây chính là lễ vật mà một vị đại sư đưa cho ông của hắn ta. Nghe nói lúc trẻ, ông nội của Vương Bảo Phong đã cứu một vị tự xưng là đại sư ám khí Tư Đồ Tâm, người đó đưa cho ông món quà này. Theo lý mà nói, tuổi của thứ đồ này nhiều lắm cũng chỉ có hơn một trăm năm mà thôi.

Chắc chắn không thể có liên quan gì tới tòa cổ mộ dưới đất này được.

Hay là tòa cổ mộ dưới đất này nhìn như là từ xa xưa, thực ra lịch sử của nó cũng chỉ ngắn ngủi mà thôi?

Trong lúc Lâm Phàm đang suy nghĩ mấy thứ này, một tiếng động thanh thúy truyền tới.

Chỉ thấy bia mộ lệch khỏi vị trí lúc đầu, trên mặt đất xuất hiện một cái khe. Trong khe có hai vật, một thứ là quả cầu máu, một cái khác là một tờ giấy dai không biết viết thứ gì.

Vừa nhìn thấy hai đồ vật này, máu trong cơ thể hắn sôi trào. Không lẽ đây chính là phát hiện truyền thừa? Trong phim truyền hình đều là diễn như thế này.

Không ngờ Lâm Phàm ta sau khi được bạo kích phụ trợ vậy mà cũng có thể gặp phải truyền thừa cổ mộ. Kiếm lời, thật sự là kiếm lời mà!

Hắn không lấy quả cầu máu trước, hắn không biết đó cuối cùng là vật gì.

Tuy rằng quả cầu máu này thoạt nhìn càng giống vật quý hơn, nhưng ai mà biết liệu vị tiền bối này có thể có ham mê đặc thù gì không? Nếu như chọn sai đồ vật, khiến cho đối phương bất mãn, hậu quả e rằng không tốt.

Hắn cầm lấy cuộc giấy, mở ra nhìn.

Càng nhìn càng cảm thấy không thích hợp, ở đây không phải là ghi lại tuyệt học gì mà chính là tự truyện của Khâu Chân.

Sau một hồi, hắn đã xem xong nội dung trên cuộn giấy.

“Ai.”

Lâm Phàm buông cuộn giấy, hắn rất bất đắc dĩ. Không giống những gì hắn nghĩ, thậm chí có thể nói là khác nhau như trời với đất.

Trên cuộn giấy ghi lại chuyện cuộc đời của Khâu Chân.

Đơn giản mà nói chính là truyện ký.

Khâu Chân, chưởng giáo thứ 250 của Thiết Thần cốc, đã được truyền thừa mấy ngàn năm, hắn ta tới từ Thần Võ cốc, một thế lực hạng ba của Thần Võ giới. Bởi vì trêu chọc phải cường địch nên bị người thẳng tay diệt sơn cốc. Hắn ta bị thương thoát đi, xuyên qua biển chết vô tận đi vào góc thế giới, cũng chính là nơi ở hiện tại của Lâm Phàm.

Bởi vì lúc tới nơi này, vết thương của bản thân hắn ta không thể khôi phục nên hắn ta chỉ có thể đi vào Địa Uyên, tự tu sửa huyệt mộ cho bản thân. Sau đó hắn ta dựng dục nguyên thân chuyển thế, thành công đầu thai. Khâu Chân muốn tiếp tục tu luyện để tu vi đạt tới Tẩy Tủy tầng chín là có thể trở về lại với Thiết Thần cốc. Hắn ta nghĩ cách rời khỏi nơi này để trở về Thần Võ giới nhưng lại gặp phải nguy hiểm, hắn ta bị cao thủ Thần Võ giới tới nơi đây phát hiện vấn đề.

Tên cao thủ đó thẳng tay ra tay với hắn ta, đánh cho hắn ta bị trọng thương.

Vất vả lắm mới thoát đi được.

Hắn ta tuyệt vọng, làm gì còn tâm trí muốn đi Thần Võ giới nữa. Dù sao cũng chỉ là thế lực hạng ba, cho dù có truyền thừa cũng vô dụng. Muốn báo thù là chuyện khó như lên trời, hoặc là chuyện này còn gian nan hơn cả lên trời nữa.

Tóm tắt lại là như vậy.

Nói đơn giản một chút, Khâu Chân tâm sinh tuyệt vọng, hoàn toàn không có suy nghĩ gì nữa, ngay cả ý định báo thù cũng không có.

Mà kẻ thần bí lúc trước ông nội của Vương Bảo Phong cứu chính là vị Khâu Chân này đây.

Tất nhiên, trong truyện ký của Khâu Chân, cho dù là thế lực nào, kể cả là thế lực hạng ba cũng có cơ sở truyền thừa của bọn họ. Mà cái nhẫn màu đen này, trong Thiết Thần cốc, nó có tên là Thiên Cơ giới, có thể biến ảo thành bất kỳ loại vũ khí nào, đồng thời còn có thể bảo vệ bản thân.

Lâm Phàm không thể phát huy được uy lực của Thiên Cơ giới, chủ yếu là vì bản thân hắn thi triển kình đạo, không dùng lực lượng của Thần Võ giới để kích phát.

Tất nhiên, dị thú và đại dược liệu nơi này cũng đều do Khâu Chân tạo ra.

Xem như là để lại một ít cơ duyên cho nơi hẻo lánh này.

Còn về quả cầu đỏ kia, Lâm Phàm cầm nó trong tay.

Đột nhiên, quả cầu đỏ xảy ra biến hóa kinh người, nó thu nhỏ lại, đột nhiên bay tới trước nhẫn, “xoẹt” một tiếng, quả cầu bỗng hóa thành một ánh sáng đỏ dung nhập vào trong nhẫn.

“Này…”

Gặp phải tình huống này, Lâm Phàm có vẻ rất bất đắc dĩ. Hắn lấy nhẫn từ trên bia mộ xuống, một lần nữa mang lên tay, lúc nhẫn mang vào ngón tay, một tình huống khác thường đã xảy ra.

Ngay sau đó, xung quanh có rất nhiều tiếng gào rống của nhiều loại dị thú. Thanh âm càng ngày càng gần, đã tới sát bên này rồi.

Bên ngoài.

Trần Hư dẫn dắt một đám đệ tử nội môn đi vào sâu trong Địa Uyên. Trên đường đi tới đây, bọn họ có gặp một ít dị thú, nhưng nếu không chủ động thu thập nguyên liệu đại dược, nhóm dị thú cũng không chủ động tìm bọn họ gây phiền toái.

Mà trong mắt bọn họ, nguyên liệu đại dược bây giờ đã không phải là thứ gì quan trọng nữa. Nhìn bọn họ cũng không muốn nhìn một cái, đối với bọn họ, nếu so sánh nguyên liệu đại dược với Lâm Phàm, cách biệt giữa cả hai như trời với đất.

Bọn họ chỉ muốn tìm thấy Lâm Phàm.

Những cái khác không quan trọng.

“Trưởng lão, bọn ta phát hiện tung tích của Thanh Nang tông.” Thôi Chân vội vàng tiến tới thông báo. Rõ ràng không phải là cùng một phương hướng, vị trí của hai bên vốn là đối hướng nhau.

Nhưng bọn họ vậy mà lại phát hiện tung tích của Thanh Nang tông ở xung quanh.

Trần Hư nói: “Đừng động vào bọn họ.”

“Vâng.”

Tình huống xung quanh ông ta đã xem xét qua, tạm thời còn chưa phát hiện bóng dáng của Lâm Phàm, càng tìm kiếm sau này, Trần Hư càng thấy hoảng hốt. Ông ta hy vọng Lâm Phàm còn tồn tại.

Nhưng mà chỉ sợ hy vọng càng trở nên xa vời.

Chương 376 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!