Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 377: CHƯƠNG 377: TA CÓ TRĂM TRIỆU TIỂU ĐỆ MÀ CÒN SỢ CÁC NGƯƠI SAO (3)

Ông ta cũng không biết Lâm Phàm bị cát lún hút tới nơi nào.

Chỉ có thể lang thang không có mục tiêu mà tìm kiếm.

Chẳng sợ hy vọng nhỏ vô cùng, ông ta cũng không muốn từ bỏ. Chẳng sợ nếu Lâm Phàm thật sự chết, ông ta cũng phải tìm được thi thể của hắn.

Nơi xa.

Vạn Hoa Hoa dẫn theo các đệ tử đi theo bước chân của Triệu Phú. Tuy rằng Địa Uyên có chút thay đổi, nhưng nhờ vào sự nỗ lực của bọn họ, đúng là thu hoạch cũng không nhỏ.

Số nguyên liệu đại dược thu thập được cũng tính là thành công.

Chỉ là có không ít sư đệ sư muội hy sinh.

Bây giờ mấy con dị thú quá mức âm hiểm. Chúng lại học được đánh lén, hơn nữa, đám dị thú này tựa như được thứ gì đó tăng cường thực lực. Cảm giác không thể tưởng tượng, cũng không biết đám dị thú này cuối cùng đã trải qua chuyện gì.

“Trưởng lão, chúng ta phát hiện dấu chân của Chính Đạo tông.” Có đệ tử nhanh chóng quay lại bẩm báo tình huống.

Triệu Phú biết Chính Đạo tông chắc chắn sẽ tới Địa Uyên: “Có những ai?”

“Ai dẫn dắt?”

“Trần Hư của Chính Đạo tông dẫn dắt đội ngũ.”

Triệu Phú trầm tư, nếu như là Trần Hư thì thật ra lại không có việc gì. Điều duy nhất khiến ông ta để ý chính là tên đệ tử mà Chu Vũ sư huynh từng nhắc tới, Lâm Phàm.

Ngay cả Chu Vũ sư huynh còn bị thương, chứng tỏ thực lực của tên này chắc chắn hắn không thể đối phó được.

“Trưởng lão, ta phát hiện đám người Chính Đạo tông tựa như đang tìm kiếm cái gì. Ta thấy bọn họ cho dù có đi qua nguyên liệu đại dược cũng không hề thu thập.”

“Thật sao?”

“Đảm bảo là thật.”

Trung tâm của Địa Uyên chính là một hồ nước.

Mặt ngoài, ở ao hồ có rất nhiều hoa sen phát triển, hình thành đối lập mãnh liệu với nơi khác ở vực sâu, ngược lại nhìn cũng rất là thanh tịnh, ưu nhã.

“Trưởng lão, đây đã là nơi trong cùng của Địa Uyên.” Thôi Chân nói.

Thần sắc hắn ta khó coi, hắn ta vốn tưởng có thể tìm thấy Lâm sư đệ trong thời gian nhanh. Nhưng mà bây giờ đã tìm tới nơi này mà còn chưa có bất kỳ manh mối gì cả. Hắn ta cảm thấy cơ hội xa vời, nhưng mới chỉ vừa có loại suy nghĩ này, hắn ta đã vất nó ra sau đầu. Sao hắn ta lại có thể có suy nghĩ như vậy được?

Không thể nào.

Lâm sư đệ vẫn còn sống.

Có lẽ là không có ở nơi này mà thôi.

Chắn chắn Lâm sư đệ đang ở nơi khác.

Hắn ta vẫn tin tưởng như vậy.

Trần Hư nhìn bốn phía xung quanh, khuôn mặt ông ta rất nghiêm trọng. Ông ta muốn nhìn thấy bóng dáng của Lâm Phàm, nhưng mà có nhìn đến cỡ nào cũng không thấy bóng dáng mà ông ta chờ mong.

Rào rào!

Nhưng vào lúc này, xung quanh lại có động tĩnh truyền tới.

Rất nhiều thân ảnh nhanh chóng từ nơi xa xông tới, Trần Hư phát hiện động tĩnh này, khuôn mặt ông ta đột nhiên thay đổi.

Đáng chết, ông ta vậy mà lại quên Thanh Nang tông!

Đầu óc ông ta bây giờ chỉ nghĩ tới việc tìm Lâm Phàm, cho nên ông ta quên mất nếu như vào sâu chắc chắn sẽ chạm mặt với Thanh Nang tông.

“Trần huynh, tìm thứ gì vậy? Không bằng nói cho ta nghe, nói không chừng ta có thể tìm giúp ngươi.” Triệu Phú khoanh tay mà tới, ông ta từ từ hạ xuống cách đó không xa, mỉm cười nhìn chăm chú vào Trần Hư,.

Nhìn thấy người tới, sắc mặt của Trần Hư vẫn bình tĩnh.

“Triệu Phú, ngươi cứ việc thu thập nguyên liệu đại dược của ngươi, ta tìm của ta, không liên quan gì tới ngươi.” Trần Hư nói.

“Chu sư huynh, ngươi xem thế nào?” Triệu Phú hô về phía sau.

Khuôn mặt Trần Hư cả kinh, ông ta không ngờ Chu Vũ cũng ở đây.

“Ha ha ha, thật là gan lớn. Địa Uyên bây giờ phát sinh hiện tượng, Trần Hư ngươi vậy mà lại dám can đảm tự mình dẫn dắt đội ngũ. Không sợ sẽ gặp phải nguy hiểm sao?” Chu Vũ từ phương xa bay tới, ông ta đã sớm núp trong tối tìm hiểu tình huống, có thể ra tay được cũng chỉ có một mình Trần Hư mà thôi.

Những người khác thoạt nhìn đều chỉ là đệ tử nội môn.

Nếu như mấy tên đệ tử này tỷ thí với đệ tử của ông ta thì có lẽ chẳng phân biệt thắng thua, hai bên sàn sàn như nhau. Nhưng mà nếu như so với bọn họ, quả thực là khác nhau như trời với đất. Nếu như thật sự động thủ, bọn người kia cũng chỉ có thể chết thảm.

“Chu Vũ, rốt cuộc là ngươi muốn thế nào?” Trần Hư hỏi.

Chu Vũ nói: “Ta tới để đoán xem, chắc chắn không chỉ một mình ngươi dẫn dắt đội ngũ. Nhưng mà nơi này lại chỉ có một mình ngươi, vậy thì người khác đi đâu rồi? Thấy các ngươi tìm kiếm nơi nơi, chỉ sợ hắn gặp phải nguy hiểm nên biến mất không thấy tăm tích. Không biết ta đoán đúng hay không, còn phải nhờ Trần huynh giải đáp.”

Trần Hư không ngờ đối phương lại đoạn đúng hết.

Nhưng mà bọn họ không biết ai là người mất tích.

Trong lòng Trần Hư đầy ngập lửa giận. Nhưng lửa giận này không thể phát, ông ta cần phải mang các đệ tử trở về.

“Chúng ta đi thôi.” Trần Hư phất tay, ông ta muốn dẫn các đệ tử rời khỏi nơi này.

Nhưng mà…

“Trần huynh, đừng nóng vội chứ.” Chu Vũ kêu lại.

Xoạt xoạt!

Ngay tức khắc, các đệ tử Thanh Nang tông xuất hiện xung quanh. Bọn họ phong tỏa toàn bộ con đường rời khỏi của Chính Đạo tông, ai nấy đều như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào đệ tử Chính Đạo tông.

“Chu Vũ, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Trần Hư lạnh mặt, ông ta tức giận nhìn đối phương.

Chu Vũ nói: “Làm gì sao? Trần Hư ngươi chắc phải hiểu rõ chứ?”

“Ngươi muốn giữ bọn ta lại.” Trần Hư nói.

Chu Vũ mỉm cười, không nói gì. Nhưng hàm nghĩa trong nụ cười kia vừa nhìn đã hiểu, rõ ràng là Chu Vũ muốn giữ bọn họ lại ở Địa Uyên.

Nếu như bọn họ có thể hủy diệt hết tất cả người của Chính Đạo tông ở đây, vậy đây chính là tổn thất rất lớn đối với Chính Đạo tông.

Nhưng Trần Hư không hề hoảng hốt chút nào.

“Chu Vũ, ngươi có biết kết cục nếu ngươi động thủ với bọn ta là gì sao?” Trần Hư từ tốn nói.

Chu Vũ nhìn Trần Hư, muốn nhìn xem ông ta có thể nói ra cái gì.

Trần Hư nói: “Nếu ngươi giữ bọn ta lại ở Địa Uyên, Chính Đạo tông tất nhiên sẽ biết là do các ngươi làm. Có lẽ các ngươi không để Chính Đạo tông vào mắt, nhưng các ngươi có biết Lâm Phàm và Ngụy Trung chính là tri kỷ không? Ngươi cho rằng Thanh Nang tông của ngươi còn có thể tồn tại sao?”

Chương 377 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!