Không còn cách nào.
Lúc trước Trần Hư có thể dựa vào thực lực của bản thân để uy hiếp đối phương. Nhưng bây giờ, phong thủy thay đổi, ông ta cần uy danh của đệ tử để có thể làm Thanh Nang tông kinh sợ.
Nhìn khuôn mặt Chu Vũ là có thể phát hiện, hình như lão bị Trần Hư nói cho có chút sợ hãi.
Ông ta muốn chính là hiệu quả này.
Làm đối phương kinh sợ.
Khiến Chu Vũ không dám động thủ.
Chu Vũ bị Trần Hư nhắc nhở, lão đúng là có để bụng. Lão biết bản thân không phải là đối thủ của Lâm Phàm. Trần Hư nói rất có lý, nếu như thật sự động thủ, chỉ sợ hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Đáng chết.
Cảm giác bị uy hiếp thật sự khó chịu.
“Bọn ta đi, ngược lại còn phải nhìn xem Chu Vũ ngươi có dám cản hay không.” Trần Hư phất tay, ông ta đánh cuộc Chu Vũ không dám cản.
Nhưng mà vào lúc này, đất rung núi chuyển.
Bốn phương tám hướng, mọi thứ xung quanh kịch liệt đong đưa.
Mặt hồ vốn bình tĩnh nay chịu ảnh hưởng lớn nên xuất hiện từng đợt sóng lớn.
“Sao lại thế này?”
Mọi người đều phát ngốc.
Ai nấy đều hoàn toàn không biết có chuyện gì xảy ra.
Nhưng rất nhanh, mấy người Chu Vũ phát hiện tình huống không thích hợp. Động tĩnh cùng với trận thế này có thể là dị thú tới, nghĩ như vậy, bọn họ bị dọa đến hồn bay phách tán.
Sao có thể?
Nhưng mà hiện thực vốn tàn khốc, trong khi bọn họ còn đang nghĩ rằng chuyện này không thể xảy ra, dị thú từ bốn phương tám hướng đánh úp. Những tên đệ tử đang chặn đường của Thanh Nang tông nhìn thấy tình huống này đều sợ hãi. Chúng bò lăn về phía trưởng lão của mình.
“Trưởng… Trưởng lão, thật nhiều dị thú.”
Có tên đệ tử nói chuyện mà còn run rẩy, hắn đã hoàn toàn bị dọa sợ.
Grào!
Grào!
Từng hơi thở cuồng bạo truyền tới từ bốn phương tám hướng. Đám dị thú bước chân vững chắc, chúng thong thả tới gần. Chỉ mới liếc nhìn một cái là phát hiện số lượng dị thú quá nhiều, bọn chúng đã phủ kín bốn phía xung quanh, căn bản không thể nhìn tới cuối cùng.
Cho dù là Chính Đạo tông hay Thanh Nang tông cũng đều bị tình huống trước mắt dọa cho đứng như trời trồng.
Chu Vũ và Triệu Phú liếc nhìn nhau.
Bọn họ thân là trưởng lão, trường hợp nào còn chưa gặp qua? Nhưng mà chuyện này đúng là bọn họ chưa bao giờ thấy, cả hai hoàn toàn bị dọa cho ngốc. Bọn họ đã thu thập nguyên liệu đại dược nhiều năm như vậy, chưa từng gặp phải tình huống như bây giờ.
Hiện tại, trong đầu bọn họ chỉ có một loại ý tưởng.
Xong đời.
“Sư huynh, có thể giết ra đường đi không?” Triệu Phú thấp giọng hỏi.
“Khó, rất khó.” Chu Vũ nói như vậy là không muốn để Triệu Phú hoàn toàn mất hy vọng. Còn nếu nói thật ra, không có bất kỳ hy vọng gì nữa. Nhìn một cái thôi cũng không nhìn thấy cảnh ở xung quanh, chỉ sợ là toàn bộ dị thú ở Địa Uyên đều xuất hiện ở chỗ này.
Triệu Phú nhìn đám đệ tử sơn môn của mình, phát hiện có một vài đệ tử bị dọa cho hai chân mềm ra, ngay cả đứng cũng không đứng yên nổi.
Bên kia.
Khuôn mặt của Trần Hư trắng bệch: “Các vị, lão phu đã dẫn các ngươi bước vào vực sâu rồi.”
Ông ta không ngờ có thể rời khỏi Thanh Nang tông lại không thể rời khỏi sự bao vây của dị thú. Vốn đang còn rất tốt, đột nhiên chuyện như vậy lại phát sinh, quả thực là gặp quỷ mà.
Mấy người Thôi Chân đã tuyệt vọng.
Sợ hãi là chuyện đương nhiên.
Nhìn bộ dạng hung tàn của đám dị thú đó, miệng rộng như bồn máu, một khi toàn bộ chúng xông tới, vậy hậu quả thật không dám tưởng tượng. Chỉ sợ là không còn chút xương, tất cả đều trở thành bữa ăn ngon của dị thú.
“Chờ lát nữa lão phu mở đường cho các ngươi, có thể chạy thì chạy. Nếu như không chạy được, vậy xem như lão phu xin lỗi các ngươi.” Trần Hư nói.
Ông ta vốn muốn dùng sức của một người để tạo dựng nên một con đường máu, để cho các đệ tử sơn môn rời khỏi, chỉ cần một người thoát đi cũng là lời rồi.
“Trần Hư, hợp tác thì như thế nào? Ba người chúng ta kết hợp mở đường?” Chu Vũ hô lên.
Vào lúc nguy cơ như thế này, hợp tác có lẽ có hy vọng.
Trần Hư vẫn không để ý tới đối phương. Nếu như tin tưởng lão chính là một cách tìm chết. Chỉ sợ là cuối cùng ông ta sẽ bị đối phương lợi dụng, đến lúc đó, đừng nói là ông ta, ngay cả đệ tử của Chính Đạo tông cũng không nhất định có thể thoát ra ngoài.
Chu Vũ thấy Trần Hư không để ý tới mình, lão không khỏi vội vàng hô lên: “Đều đã là lúc này rồi, ngươi còn nhớ tới chuyện lúc này sao? Nếu không hợp tác, mọi người cũng chỉ còn một con đường chết!”
“Chu Vũ, ngươi đừng phí lời! Ngươi cho rằng lão phu không biết suy nghĩ của ngươi sao?” Trần Hư nói.
“Ngươi…!”
Khuôn mặt của Chu Vũ vô cùng tối tăm.
Dần dần, dị thú không ngừng tới gần, chúng từ từ vây bọn họ thành vòng, tất cả mọi người đều là cá trong chậu. Chỉ cần ra lệnh một tiếng, toàn bộ đều gầm gừ tiến lên. Với số lượng này, chỉ sợ bọn họ cũng không đủ nhét kẽ răng bọn chúng. Đám dị thú ở sau sợ là cũng không húp nổi một ngụm canh.
“Grào!”
Lúc này, nhóm dị thú đồng thanh gầm rú lên. Tiếng gầm như sấm, đinh tai nhức óc. Uy thế khủng bố dọa cho mọi người đều sợ hãi ngồi thụp xuống đất.
Đối diện với đàn dị thú đã xảy ra biến hóa này, bọn họ chỉ cảm thấy đường sống của bản thân đã bị chúng phong tỏa.
Hoàn toàn không có hy vọng.
Ngay lúc mọi người ở đây đều bị dọa đến mức sắp suy sụp tinh thần, một giọng nói lười biếng phát ra.
“Trưởng lão, sư huynh, sư tỷ.”
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên.
Giọng nói!
Giọng nói từ đâu ra?
Ngay sau đó, bọn họ nhìn thấy dị thú cách đó không xa vậy mà lại chủ động nép ra, để lộ một con đường. Một con dị thú có thân hình rất lớn thong thả đi tới, con dị thú này như là sư tử, kích thước rất lớn, lớn khoảng tầm năm sáu mét, chiều cao càng không cần phải nói, đã thuộc vào dạng quái vật khổng lồ.
Rất hanh, bọn họ phát hiện trên đầu con dị thú này có một bóng hình đang ngồi xếp bằng, thoạt nhìn lười biếng, nhưng lại rất quen thuộc với mọi thứ xung quanh, hoàn toàn trở thành một phe với dị thú.
“Lâm Phàm.”
Khi Trần Hư nhìn thấy bóng hình kia, khuôn mặt ông ta mừng như điên. Máu ông ta sôi trào, mặt đỏ bừng lên.
Chương 378 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]