Đối với ông ta, chuyện này còn vui vẻ hơn bất kỳ chuyện gì mà ông ta từng gặp.
“Sư đệ.”
“Sư đệ.”
Nội môn đệ tử của Chính Đạo tông nhìn thấy người cưỡi con dị thú đó chính là Lâm Phàm, tất cả đều trở nên hưng phấn. Cảm giác sợ hãi lúc nãy bị chôn giấu trong lòng cũng hoàn toàn tiêu tán, thay vào đó là hưng phấn.
“Sao lại là hắn?”
Thần sắc Chu Vũ thay đổi, lão nghĩ đến bất kỳ khả năng nảo, chỉ có chuyện này xảy ra là lão không ngờ tới.
Lâm Phàm tới càng gần, đám dị thú xung quanh đều cong chi trước, tựa như đang nghênh đón vị vương của chúng nó.
Lâm Phàm nhảy xuống, đáp xuống trước mặt mọi người.
“Trưởng lão, dọa cho mọi người nhảy dựng rồi.” Lâm Phàm cười nói.
“Những chuyện này đều là ngươi?” Trần Hư rất khiếp sợ, ông ta có chút ngốc. Cứ cảm giác không quá chân thực, ông ta lặng lẽ tự nhéo bản thân một chút, có đau, chắc chắn không phải là mơ.
“Bọn chúng đều rất nghe lời, ta kêu chúng nó làm gì thì chúng làm nấy.” Lâm Phàm nói.
“Ngươi bị cát lún hút vào, cuối cùng là ngươi đã trải qua chuyện gì?”
“Ai da, một lời khó nói hết. Chuyện này có chút phức tạp, không phải là chuyện chỉ nói một hai câu là xong. Trưởng lão, ngài xem đại quân dị thú của ta có khí chất như thế nào? Rất hung mãnh đúng không? Ta biết mọi người chắc chắn sẽ đi tìm ta, ta tưởng tượng, các ngươi rất có khả năng sẽ gặp phải nguy hiểm nên ta sai mấy con dị thú đi tìm các ngươi. Ai mà ngờ được, mấy con dị thú này rất nghe lời, cũng nguyện ý biểu lộ bản thân, không ngờ chúng lại tới nhiều như vậy.”
Biểu hiện của Lâm Phàm có vẻ rất bất đắc dĩ, nhưng mà biểu cảm của hắn không khỏi có chút thô bỉ, khiến Trần Hư nhìn thôi cũng muốn ấn Lâm Phàm xuống đất, hung hăng đánh cho một trận.
Không lời nào để nói.
Trầm mặc.
Chu Vũ và Triệu Phú liếc nhìn nhau, thấy đám dị thú này đều nghe theo lời Lâm Phàm, bọn họ không nghĩ ngợi, chuẩn bị xoay người rời khỏi.
“Này, ai cho các ngươi đi?” Lâm Phàm kêu lên.
Dị thú chặn ngay trước mặt bọn họ, chúng hung tợn rống giận với đệ tử Thanh Nang tông.
Chu Vũ xoay người, nói: “Thanh Nang tông và Chính Đạo tông, nước giếng không phạm nước sông. Địa Uyên đã một phân thành hai, hà tất phải đuổi tận giết tuyệt bọn ta?”
“Trưởng lão, lúc nãy khi ta còn chưa tới, bọn họ có phải là muốn động thủ với các ngươi không?” Lâm Phàm hỏi.
Trần Hư ho nhẹ một tiếng: “Đúng vậy, muốn giết bọn ta nhưng sau đó bọn họ bị ta uy hiếp.”
Ông ta có chút che giấu.
Sao ông ta có thể nói thực ra uy hiếp được bọn chúng cũng là dựa vào quan hệ giữa Lâm Phàm và Ngụy Trung chứ?
Mặc kệ như thế nào, thân là trưởng lão, ông ta vẫn cần chút thể diện.
Chu Vũ dự cảm không ổn, lão nói thẳng: “Lâm Phàm, Thanh Nang tông ta và Chính Đạo tông không oán không thù, hà tất ngươi phải làm khó bọn ta?”
Lâm Phàm vẫy tay, lười nói chuyện,
“Mấy đứa nhỏ, giết cho ta, để lại một người sống còn tiện để về truyền lời.”
Chu Vũ giận tím mặt nói: “Ngươi dám?!”
“Có gì mà không dám? Ta có trăm triệu ngàn tiểu đệ mà còn có thể sợ các ngươi sao?” Lâm Phàm cười nói.
Đám dị thú nghe theo mệnh lệnh của Lâm Phàm, chúng tựa như châu chấu điên cuồng tràn về đám người Thanh Nang tông. Chỉ trong chớp mắt, chúng đã bao phủ mấy người Thanh Nang tông.
Hỗn loạn.
Hiện trường rất hỗn loạn.
Nhưng mà tiếng kêu thảm thiết cứ vang lên không dứt.
Không ai có thể nhìn thấy bất kỳ bóng dáng nào của đệ tử Thanh Nang tông.
Khắp nơi đều là dị thú, tất cả chúng như chưa bao giờ thấy con người vậy, phát điên chồng chất lên nhau thành một ngọn núi nhỏ.
Trần Hư đứng nhìn chỉ biết trợn mắt há hốc mồm, cả người ông ta toát ra mồ hôi lạnh.
Ông ta nhìn thấy Chu Vũ và Triệu Phú đang dốc hết sức lực phản kháng. Dị thú tiếp cận hai bọn họ đều bị chém giết, nhưng dần dà, ông ta phát hiện dưới sự tấn công hung mãnh của dị thú, cả hai bọn họ đang không chống chịu nổi, cứ thế mà bị bao phủ dưới đám dị thú.
Có lẽ bọn họ đã hoàn toàn bị xé thành các mảnh nhỏ.
Thảm không nỡ nhìn.
Đám dị thú này đều đã trải qua đột biến, thực lực tăng mạnh.
Có phun độc, xúc tua sắc bén chuyên dùng để phá kình đạo hộ thể, vân vân…
Trần Hư đứng nhìn mà đổ mồ hôi. Ông ta thầm nghĩ nếu như bọn họ bị số lượng dị thú như vậy bao quanh, chỉ sợ là thật sự gọi là không còn xương thịt.
Cứ một đợt tấn công như vậy, có bao nhiêu người còn có thể đứng vững.
Không, đừng nói là đứng, có thể còn tàn dư của chân tay lưu lại đã là không tệ rồi.
“Ta không cam lòng!”
Chu Vũ phá vỡ vòng vây của đám dị thú, lão ta ngửa mặt lên trời rống giận. Mấy chục con dị thú mở miệng to như bồn máu tranh đoạt thân thể của Chu Vũ. Hai con dị thú, một con cắn nửa người trên của lão ta, một con khác cắn nửa người dưới của lão.
Hai con dị thú tranh đoạt.
Nói là chơi thì đúng hơn.
Ai cũng không nhường ai, cứ giành nhau,
Roẹt!
Thân thể Chu Vũ bị xé làm hai nửa, máu tươi và nội tạng của lão rải đầy đất. Hai con dị thú ngẩng đầu, từng chút một ăn sạch thi thể lão.
Cảnh này khiến tất cả mọi người đều kinh hãi.
“Sư… sư đệ, mấy con dị thú này thật mạnh.”
Thôi Chân nói lắp, may mà Lâm sư đệ là người phe bên này. Quá đáng sợ! Hắn ta nhìn thấy một màn trước mắt, trái tim nhảy lợi hại, suýt nữa là bị dọa đến mức gan sắp nứt ra rồi.
“Chắc chắn rồi, với cái số lượng này thì… Thứ đáng sợ nhất của chiến thuật biển thú chính là không cho ngươi có bất kỳ cơ hội nào để thở dốc.”
Hắn cũng không ngờ đám dị thú này lại có năng lực đến vậy.
Theo như trong truyện ký ghi lại, những con dị thú này là do Khâu Chân nuôi nấng, có quả cầu máu dung hợp với nhẫn, hắn có thể điều khiển đám dị thú này.
Đám dị thú này đặc biệt có thể sinh dưỡng, một lần mang thai ít nhất là mấy chục con. Phát triển đến tận bây, cuối cùng cũng không đếm được là có bao nhiêu con nữa.
Trần Hư nhìn tới ngây người.
Chu Vũ là đối thủ từ xưa của ông ta, lão ta được xưng là người đứng đầu Thanh Nang tông.
Nhưng mà người như lại bị hai con dị thú cắn xé thành mảnh nhỏ ngay trước mặt ông ta.
Đúng là sự đời khó đoán.
Chương 379 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]