Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 380: CHƯƠNG 380: NGƯƠI ĐÂY LÀ TỰ MÌNH DÂNG LÊN TẬN CỬA (1)

Một lát sau, chiến đấu kết thúc!

Đám dị thú rời khỏi chiến trường, chúng không hề loạn mà có trật tự quay về lại vị trí nguyên bản của mình. Khi nào chưa nhận được mệnh lệnh của Lâm Phàm, toàn bộ bọn chúng đều thành thật ngồi tại chỗ chờ đại.

“Ta nói để lại một người sống, không lẽ bây giờ không để lại một ai à?” Lâm Phàm nhíu mày, tìm kiếm người còn sống.

Đám dị thú này rất có tay nghề rửa sạch hiện trường đấy.

Nhiều đệ tử Thanh Nang tông chết thảm như vậy, chắc chắn sẽ có cảnh tượng máu rơi đầy đất, nơi nơi đều là tàn dư của thân thể. Nhưng đám dị thú này không muốn lãng phí một ngụm cơm, cho dù là cơm rớt đầy trên đất, chúng cũng sẽ liếm sạch sẽ, không để lại một chút cặn nào.

Lúc này, một con dị thú ngậm một người đệ tử Thanh Nang tông tới trước mặt Lâm Phàm, sau đó nó tiêu sai xoay người, mông dẩu lên, vặn vẹo rời đi.

“Ấy!”

Lâm Phàm nhìn người đệ tử này.

Nếu như hắn nhớ không nhầm, đây chính là đại sư tỷ của Thanh Nang tông – Vạn Hoa Hoa.

Không lẽ dị thú cũng hiểu được cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc sao?

Thấy đối phương là người đẹp mỹ diễm nên không nhẫn tâm giết hại, không thì sao nhiều đệ tử như vậy, giữ ai mà chẳng được, bọn chúng lại giữ nữ đệ tử này?

Con dị thú quay về đứng lại vào trong hàng ngũ.

Một đám dị thú gầm nhẹ giao lưu với nhau.

Ý tứ đại khái chính là đồ ăn này có bộ dạng xinh đẹp nhất, chắc chắn là hình mẫu chủ nhân thích. Mấy tên khác da dày thịt thô chủ nhân chắc chắn sẽ không thích.

Lúc này, trạng thái của Vạn Hoa Hoa rất không tốt. Nàng ta ngồi liệt trên đất, hai mất mất hồn, tựa như đã bị dọa cho hoàn toàn mất mọi cảm giác, thậm chí nàng ta còn bị dị thú dọa đến tè ra quần, khiến đũng quần ướt sũng.

Hơn nữa quần áo của nàng ta rất hỗn độn, hung khí đong đưa trước ngực còn bóng lưỡng.

Nếu như ném Vạn Hoa Hoa trong trạng thái này ra ngoài, người nhìn thấy chắc chắn sẽ tự động tưởng tượng, cuối cùng nàng ta bị bao nhiêu đại hán mới vô tình bị đánh sâu vào loại trạng thái như vậy?

Không khỏi quá súc sinh rồi!

“Vạn Hoa Hoa!” Lâm Phàm đứng dậy kêu.

Khuôn mặt của Vạn Hoa Hoa không hề thay đổi, vẫn là bộ dạng như lúc nãy.

Trần Hư nói: “Có thể là nàng ta bị ngươi dọa cho choáng váng rồi.”

“Không thể nào, đại sư tỷ của Thanh Nang tông mà lại có tâm thái kém như vậy?” Lâm Phàm rất kinh ngạc.

Trần Hư trợn trắng mắt, tâm thái kém?

Gặp phải loại tình huống này của ngươi, ai còn có thể duy trì tâm thái hoàn hảo được?

“Trưởng lão, ánh mắt của ngài giống như có chuyện muốn nói.” Lâm Phàm hỏi.

Trần Hư nói: “Không có gì muốn nói cả. Vạn Hoa Hoa này đã bị dọa cho ngốc, để lão phu đánh thức nàng ta.”

“Làm phiền trưởng lão rồi.” Lâm Phàm nói.

Sau đó, chỉ thấy giọng nói của Trần Hư xảy ra biến hóa gì đó, nó tựa như ẩn chứa một loại ma lực, truyền vào trong đầu của Vạn Hoa Hoa.

“Tỉnh lại.”

Đây chắc hẳn là loại tuyệt học nào đó, có thể đánh thức người dại ra.

Dần dà.

Vạn Hoa Hoa có thay đổi, hai mắt nàng ta dần có thần. Nàng ta từ từ ngẩng đầu lên, đối diện với Lâm Phàm. Tựa như gặp phải kích thích, tiếng kêu bén nhọn phát ra từ miệng Vạn Hoa Hoa.

Mấy người Lâm Phàm nhíu mày, moi lỗ tai. Tiếng hét của người này đúng là rất chói tai.

“Các… Các ngươi.”

Vạn Hoa Hoa nói lắp, chỉ vào bọn họ, nàng ta đã hoàn toàn bị một màn trước mắt dọa cho ngốc, thậm chí còn không nói nổi một câu nên lời, trong đầu nàng ta bây giờ toàn là hình ảnh dị thú chen nhau mà tới.

Thật sự là khó có thể ngăn cản.

Chỉ trong chớp mắt, người bên cạnh đã bị dị thú bao phủ, bọn họ thậm chí còn không có một chút năng lực phản kháng nào.

Đệ tử nội môn của Chính Đạo tông nhìn vị Vạn Hoa Hoa trước mặt. Ai cũng biết nàng ta là đại sư tỷ của Thanh Nang tông, người con gái mỹ diễm tuyệt luân. Nhưng mà thoạt nhìn, nàng ta bây giờ thực sự rất chật vật, hình tượng mỹ lệ cứ thế tan thành mây khói.

“Đừng lo lắng, để lại ngươi sống là để cho ngươi có thể trở về đưa tin. Nói cho Trần Hầu, sau này Địa Uyên không còn chút liên quan gì tới Thanh Nang tông các ngươi. Chu Vũ và Triệu Phú đều là do bọn ta giết. Đại khái là như vậy đó, đi đi.” Lâm Phàm vẫn tay, rất không kiên nhẫn xua đuổi Vạn Hoa Hoa rời khỏi.

Sợ hãi Thanh Nang tông sao?

Sợ cục ct ấy!

Trước kia hắn không sợ, càng đừng nói đến bây giờ hắn đã có muôn vàn tiểu đệ dị thú.

Nhìn khuôn mặt dữ tợn của đám tiểu đệ này đi, chỉ cần nhìn mặt thôi đã khiến người đối diện thấy áp lực rồi.

Nhìn mà không sợ hãi đã là chuyện tốt rồi.

Ánh mắt Vạn Hoa Hoa quái dị, nàng ta nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm.

Cái cảm giác này khó có thể dùng ngôn từ để miêu tả, nhưng tuyệt đối có cảm giác sống sót sau tai nạn.

Nghĩ tới cảnh bản thân nàng ta lại chật vật như vậy, trong lòng của Vạn Hoa Hoa đang rỉ máu.

Có khi nào nàng ta từng gặp tình huống như thế này? Hình tượng của bản thân đã sớm không còn sót lại chút nào, một trận oán khi ngưng tụ ở trong ngực, khó có thể phát tiết.

Lúc tới còn đang tốt đẹp, lúc quay về chỉ còn một mình nàng ta.

“Cảm ơn.”

Vạn Hoa Hoa thấp giọng, sau đó nhanh chóng rời đi. Dị thú đang bao vây xung quanh cũng tránh ra một con đường. Ánh mắt chúng hung tàn nhìn chăm chú vào Vạn Hoa Hoa, khiến nàng ta đi trong đó mà lòng sợ hãi, thân thể không ngừng run rẩy. Rõ ràng là bị tình cảnh hiện tại dọa cho sợ.

Nghe mà xem.

Tàn nhẫn đến mức nào chứ! Rõ ràng là mọi người bị giết hết, chỉ còn lại một mình nàng, nhưng bởi vì đối phương thả nàng ta rời đi nên đành phải nói ra lời cảm tạ. Đau lòng, thật sự rất đau lòng.

“Sợ là cho dù đánh chết Thanh Nang tông, bọn họ cũng không tin chuyện như vậy sẽ xảy ra.” Trần Hư cảm than: “Ngươi có thể khiến cho đám dị thú này nghe lời như vậy, nguyên nhân đều là vì do cát lún đó hút vào sao?”

“Ai da, một lời khó nói hết, có lẽ là vì mị lực lớn.” Lâm Phàm cảm thán.

“Có thể nói tiếng người không?” Trần Hư quái dị nhìn Lâm Phàm. Tiểu tử này nói cứ như không nói vậy.

Còn có mị lực lớn?

Trần Hư ta khi tuổi trẻ cũng là một đóa hoa trong giang hồ, cũng không gặp người nào nhào vào trong ngực.*

Chương 380 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!