“Thật sự. Ta lừa mọi người làm gì?” Lâm Phàm cười nói.
Trần Hư không thèm trả lời Lâm Phàm, chỉ cần nghe lời của hắn thì ông ta có thể bị tức chết.
Lâm Phàm nói: “Sau này đệ tử cứ tới Địa Uyên mà thu thập, sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào cả. Ta đã nói với đám dị thú này rồi, nơi đây sẽ là của Chính Đạo tông chúng ta. Còn bây giờ nên để cho đám dị thú này làm việc cho tốt.”
Sau đó, chỉ thấy Lâm Phàm vẫy tay với đám dị thú.
“Đi thu thập nguyên liệu đại dược đi.”
Vừa hạ lệnh xong, đám dị thú bắt đầu tản ra tứ phương tám hướng.
Trần Hư liên tục lấy làm kỳ quái. Ông ta rất muốn biết Lâm Phàm sao có thể làm tới bước này.
Ngay cả các sư huynh sư tỷ nội môn cũng để lộ nét mặt khiếp sợ.
Kỳ tích.
Quả thực chính là kỳ tích mà.
Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, ai dám tin tưởng.
Bọn họ tin tưởng những gì bọn họ nhìn thấy trước mắt là thật.
Ai kêu Lâm sư đệ làm được làm gì.
Rất nhanh, đám dị thú đã quay lại. Mỗi con dị thú đều ngậm nguyên liệu đại dược trong miệng, sau đó có trật tự bày biện chúng trên mặt đất,
“Các vị sư huynh sư tỷ, có thể thu gom đống nguyên liệu này rồi.”
Lâm Phàm rất vừa lòng với tình huống bây giờ.
Có được đại quân dị thú này, cho dù là có vấn đề gì thì hắn cũng an toàn, thậm chí có phá hủy thế lực nào cũng là dư dả.
“Nhặt nguyên liệu đại dược thôi.”
“Không ngờ lần này lại nhẹ nhàng như vậy.”
“Lâm sư đệ đúng là quá ngầu rồi.”
Hửm?
Câu cuối cùng là ai nói?
Sao lại nghe thấy quen như vậy?
Ngầu?
Có chút thú vị rồi đây.
“Lâm Phàm, đám dị thú này có thể rời khỏi Địa Uyên không?” Trần Hư hỏi.
Lâm Phàm cười nói: “Trưởng lão, không lẽ ngài muốn làm chuyện gì sao?”
“Không, chỉ hỏi một chút mà thôi.”
“Chắc chắn là có thể. Số lượng dị thú trong Địa Uyên rất khả quan, ngay cả ta cũng không biết cuối cùng có bao nhiêu con dị thú. Nếu coi chúng như là quân chủ lực, thế gian này không ai có thể chống đỡ nổi.”
Trần Hư nghe vậy thì lấy làm kinh hãi.
“Chẳng phải là ngươi bây giờ có thể muốn làm gì thì làm sao?”
“Ha ha, hình như thật sự là như vậy.”
Lâm Phàm rất tán đồng với những lời của Trần Hư.
Nhưng hắn nghĩ rằng hoàn toàn không cần thiết.
Đầu tiên, hắn không có ý định tranh bá, hơn nữa cũng không phải là cái loại người đi lạm sát người vô tội. Hắn vẫn luôn tin tưởng, người tự dưng chủ động nhảy ra khiến cho thay đổi nghiêng trời lệch đất, tất nhiên sẽ không có kết cục tốt.
Người khác không thu ngươi được.
Vậy ông trời tất sẽ thu.
…
Thanh Nang tông.
Vạn Hoa Hoa chật vật bất kham, nàng ta đã sửa sang lại áo quần trên người nên không để lộ cảnh xuân.
“Đại sư tỷ.”
Đệ tử sơn môn nhìn thấy Vạn Hoa Hoa đều rất cung kính. Nhưng bọn họ không ngờ đại sư tỷ cũng không thèm liếc nhìn bọn họ một cái, nàng ta vội vàng chạy vào sơn môn.
Bọn họ rất kinh ngạc,
Lúc trước đại sư tỷ không giống như vậy.
Cho tới nay, sự tồn tại của đại sư tỷ trong lòng bọn họ như là nữ thần vậy, chỉ cần đứng đối diện với đại sư tỷ thôi là mặt sẽ đỏ. Bất kỳ sư đệ nào cũng muốn tiến thêm một bước với sư tỷ, tốt nhất là có thể đả động nàng.
Tất nhiên, tất cả cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi.
Bọn họ nhìn bóng dáng sư tỷ rời đi, sau đó đều nhìn ra phía ngoài sơn môn. Kỳ lạ, sư tỷ dẫn theo mọi người cùng đi thu thập nguyên liệu đại dược, sao bây giờ chỉ có một mình sư tỷ trở lại?
Những người khác chạy đi đâu rồi?
Trần Hầu ở trong sơn môn, mí mắt lão ta không ngừng giật giật, tâm trạng của lão ta không được yên ổn, hình như có chuyện gì đó xảy ra,
Nhưng nghĩ lại, lão ta vẫn chưa nghĩ tới có thể có nguy hiểm gì.
“Tông chủ.”
Từ bên ngoài truyền tới giọng nói của Vạn Hoa Hoa, nghe ra rất nóng nảy, giống như là gặp phải nguy hiểm.
Trần Hầu đột nhiên cả kinh, tựa như lão ta đã nghĩ ra được nguy hiểm gì.
Lão ta đứng phắt dậy, sử dụng Như Hình Tùy Ảnh, trong chớp mắt lão ta đã xuất hiện ở bên ngoài.
Nhìn thấy Vạn Hoa Hoa xuất hiện, trong lòng Trần Hầu có dự cảm không tốt.
Không ổn.
“Ngươi sao lại quay lại?” Trần Hầu nhíu mày, lão ta cảm giác chuyện có thể có biến cố. Theo lý thuyết, cho dù là trở về thì cũng nên là Chu Vũ và Triệu Phú hai người đi tới.
“Thịch” một tiếng.
Vạn Hoa Hoa quỳ xuống trước mặt Trần Hầu, khóc tựa như hoa lê dính hạt mưa, nói: “Tông chủ, đã xảy ra chuyện. Ở Địa Uyên đã xảy ra chuyện. Hai vị trưởng lão và các sư đệ sư muội đều chết thảm ở trong Địa Uyên.”
“Cái gì?” Trần Hầu ngạc nhiên, khuôn mặt lão trắng bệch. Cảm xúc của lão thay đổi lớn, đôi mắt lão ta trợn trừng. Lão ta nhìn chằm chằm vào Vạn Hoa Hoa, giống như là muốn nghe thấy Vạn Hoa Hoa nói ra câu tiếp theo chính là câu lúc nãy đều là nói đùa.
Nhưng mà nhìn thần sắc của Vạn Hoa Hoa, lão ta biết đây có thể là sự thật.
“Đã có chuyện gì xảy ra?” Trần Hầu nỗ lực khôi phục lại tâm cảnh, để bản thân lão có thể tự bình tĩnh lại, không thể gấp gáp, nhất định phải nghe cho xong.
Vạn Hoa Hoa một năm một mười nói ra tất cả mọi chuyện xảy ra ở Địa Uyên.
Không dám để thiếu bất kỳ chi tiết nào.
Lúc nghe thấy Lâm Phàm của Chính Đạo tông có thể khống chế được dị thú, biểu cảm trên khuôn mặt Trần Hầu thay đổi.
Biếu cảm này tựa như là lão ta đã phải chịu một nỗi khiếp sợ cực kỳ đáng sợ.
“Những lời ngươi nói đều là thật?”
Trần Hầu vẫn không thể tin được.
Trong tất cả các sơn môn ở thế gian, không có ai có thể hiểu dị thú ở Địa Uyên hơn bọn họ. Bọn họ lúc trước cũng từng nghĩ tới chuyện khống chế dị thú, nhưng tất cả đều có kết thúc là thất bại.
Bây giờ lại có người nói với lão ta, có người có thể khống chế dị thú.
Thật sự là gặp quỷ.
Đúng là không thể tin được.
“Là thật. Đệ tử tận mắt nhìn thấy, đệ tử có thể tồn tại cũng là vì tên Lâm Phàm kia muốn đệ tử quay về báo tin. Địa Uyên sau này không thuộc về Thanh Nang tông mà là thuộc về Chính Đạo tông bọn họ.”
Thân là đại sư tỷ của sơn môn, Vạn Hoa Hoa thật sự bị dọa ngốc.
Cái cảm giác kinh sợ này đã khắc sâu vào trong lòng nàng ta.
Chương 381 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]