Sợ là nếu như không có thời gian nhất định, rất khó có thể thoát ra khỏi cảm giác này.
“Chính Đạo tông.”
Trần Hầu giận đến tím mặt, sắc mặt lão âm trầm như nước, trong mắt lại là lửa giận bừng bừng. Lão ta không để ý tới Vạn Hoa Hoa mà xông về phía Địa Uyên.
Vạn Hoa Hoa nhìn bóng dáng tông chủ rời đi.
Trong lòng nàng ta đột nhiên toát ra một ý nghĩ: Thanh Nang tông chỉ sợ là xong đời rồi.
Thanh Nang tông đã từng khống chế đại dược, nàng ta thân là đại sư tỷ hưởng thụ đãi ngộ mà người khác không thể đạt được. Cho dù là địa vị bên ngoài hay là tài lực của nàng ta, các đệ tử sơn môn khác cũng không thể so sánh được.
Bây giờ tai vạ đến nơi, ý tưởng bay tới nơi khác cứ xuất hiện trong đầu nàng ta.
Địa Uyên.
Trần Hầu mới vừa tới gần lối vào đã phát hiện có rất nhiều hơi thở của dị thú ở trong tối. Những con dị thú đó ẩn núp trong tối, đôi mắt lóe sáng nhìn chăm chú vào lão ta.
Tình huống này đúng là rất không ổn.
“Những con dị thú này đều không ngủ đông sao?”
Trần Hầu biết tập tính của dị thú. Ngoại trừ khoảng thời gian đại dược thành thục, còn lại chúng đều đi ngủ đông. Bây giờ, loại tình huống này xảy ra đã vượt ra ngoài ý liệu của lão ta.
Một vài con dị thú nhỏ nhoi lão ta không để vào mắt.
Lão ta muốn đi vào trong nhìn xem.
Nhưng ngay vào lúc lão ta bước chân đi tới, đột nhiên, kinh biến phát sinh.
Tiếng rống đinh tai nhức ốc truyền ra.
Từ trong Địa Uyên đền truyền tới tiếng rống giận của dị thú, tựa như chúng đang uy hiếp Trần Hầu, nếu dám can đảm bước vào Địa Uyên chính là bước vào đường chết.
Điều này khiến cho Trần Hầu dừng chân,
Lão ta đứng bên ngoài nhìn vào trong.
Khuôn mặt lão biến ảo vô thường, rất khó có thể nhìn ra ý nghĩ thật trong lòng lão.
Lão ta bây giờ đã biết, những điều Vạn Hoa Hoa nói đều là thật.
Lâm Phàm của Chính Đạo tông có thể thật sự có khả năng khống chế những con dị thú này.
…
Chính Đạo tông.
Các đệ tử lần này đi thu thập nguyên liệu đại dược ngẩng đầu ưỡn ngực trở về, ai nấy cũng rất ngạo nghễ.
Tuy rằng giữa đường có gặp một ít phiền toái nhỏ, nhưng lại có niềm vui lớn nghênh đón bọn họ.
Trong đình viện.
“Ngươi nói rằng Lâm Phàm có thể khống chế dị thú?” Bách Hạo trừng mắt, biểu cảm của lão ta rất phong phú. Lão thân là nhân vật số một ở Chính Đạo tông, gặp biến không kinh là chuẩn mực bình thường, sau khi nghe Trần Hư nói như vậy, cho dù lão có muốn trấn định cũng khó.
Khóe miệng Trần Hư mang theo cười: “Đương nhiên rồi. Nhân tài mà lão phu nhìn trúng há có thể nào tùy tiện được, tất phải có chỗ hơn người. Sau này Địa Uyên chính là của Chính Đạo tông chúng ta, Thanh Nang tông cho dù có muốn tiến vào cũng không vào được.”
“Ngươi không phải là đang kể chuyện cười chứ?”
Bách Hạo vẫn không thể tin nổi.
Đầu tiên, sự tồn tại của dị thú vốn đã hiếm lạ, kỳ quái lắm rồi. Ngoại trừ Địa Uyên, những nơi khác căn bản đều không có. Cũng không biết chúng đến từ đâu, bây giờ Trần Hư lại nói Lâm Phàm có thể khống chế dị thú.
Việc này phải gọi là một đả kích thật lớn.
“Chuyện cười? Chuyện này có gì mà buồn cười? Ta tận mắt nhìn thấy, không tin ngươi đi mà hỏi đệ tử khác, bọn họ đều nhìn thấy như vậy.” Trần Hư nói.
Bách Hạo tin tưởng vào lời của Trần Hư.
Nhưng mà chuyện này quá đả kích rồi, đánh sâu một chút vào tư duy cố định.
“Chu Vũ và Triệu Phú thật sự đã chết?” Bách Hạo hỏi.
Trần Hư nói: “Đã chết, ta còn nhìn thấy cảnh đó mà. Ngươi không thể tưởng tượng có bao nhiêu đáng sợ đâu, quả thực là quá thảm thiết. Vô số dị thú ùa tới, Chu Vũ và Triệu Phú đúng là có thực lực rất mạnh, nhưng gặp phải số lượng lớn dị thú tấn công như vậy, cuối cùng cũng bị chia thành mảnh nhỏ.”
Nghe nói như vậy, mí mắt của Bách Hạo và Phạm Tĩnh nhảy dựng.
Cho dù không tận mắt nhìn thấy, bọn họ cũng có thể tưởng tượng cảnh tượng lúc đó đáng sợ biết bao nhiêu.
Phạm Tĩnh nói: “Bây giờ hắn có thể khống chế dị thú. Vậy hắn liệu có nói cái gì ví dụ như chuẩn bị lợi dụng đám dị thú đó như thế nào?”
“Chưa nói, ta thấy hắn mới trở về đã vội vàng về với vợ của hắn.” Trần Hư nói.
Lão có thể nhìn ra được.
Vị đệ tử Lâm Phàm này không có cái thứ gọi là lòng tranh bá. Hắn chỉ cơ bản là ngươi đừng chọc ta, nếu ngươi chọc ta, ta cho ngươi biết tính nết của ta thế nào.
Bách Cương tông.
Bách Luyện Thắng đã biết chuyện xảy ra ở Địa Uyên.
“Sư huynh, Chính Đạo tông đã hoàn toàn quật khởi. Tên đệ tử kia có thể khống chế dị thú ở Địa Uyên, Thanh Nang tông tổn thất hai trưởng lão cùng với rất nhiều đệ tử nội môn. Thanh Nang tông tổn thất thảm trọng, vậy Chính Đạo tông có khi nào cũng mượn cơ hội này để diệt trừ luôn tông ta không?”
Người nói chuyện chính là trưởng lão của Bách Cương tông, Hình Ngôn, cũng chính là sư đệ của Bách Luyện Thắng.
Thực lực của lão không yếu, ngược lại còn rất mạnh, địa vị lão ở sơn môn rất cao.
Bách Luyện Thắng nhíu mày, nói: “Tông ta và Chính Đạo tông nước sông không phạm nước giếng, Chính Đạo tông không có lý do gì động thủ với chúng ta cả.”
“Sư huynh, huynh không thể nghĩ như vậy. Lúc trước Chính Đạo tông cần mua đại dược với Thanh Nang tông, bọn họ rơi vào hoàn cảnh xấu. Mà giờ đây, Chính Đạo tông đột nhiên quật khởi, bọn họ chắc chắn có dã tâm. Không thể không phòng được.” Hình Ngôn cảm giác Chính Đạo tông chắc chắn có ý định này.
Nếu như Bách Cương tông của bọn họ có thể có năng lực như vậy.
Hiệu lệnh dị thú.
Bọn họ chắc chắn sẽ dùng đại quân dị thú san bằng tất cả các thế lực trong phạm vi, sau đó sáng tạo vương triều thuộc về sơn môn của mình.
Bách Luyện Thắng càng cảm giác rằng tình huống bây giờ thật sự rất không ổn.
Nguy cơ tứ phía.
Nhưng bọn họ cần phải xem xem tình huống giữa Chính Đạo tông và Thanh Nang tông cuối cùng là như thế nào.
Sơn môn.
“Sư tỷ, tình huống của Bảo Bảo như thế nào rồi?” Lâm Phàm vuốt ve bụng sư tỷ, mỉm cười hỏi nàng.
Ngô Thanh Thu nói: “Đứa nhỏ này thật sự rất nghịch ngợm, luôn đá bụng ta, giống như ngươi vậy.”
“Ha ha.” Lâm Phàm cười.
“Sư đệ, ngươi có thể hiệu lệnh dị thú. Chuyện này đối với tông môn khác mà nói, sự xuất hiện của ngươi đã đánh vỡ cân bằng, sợ là không thể yên tâm.” Ngô Thanh Thu lo lắng.
Chương 382 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]