Thôi, mặc kệ vậy.
Nếu Trần Hư ngươi còn nói như vậy, ta còn có thể nói cái gì nữa.
“Để ta đi thông báo cho hắn.” Trần Hư nói rồi xoay người đi, không có do dự chút nào. Ông ta muốn chính là hiệu quả như vậy.
Lâm Phàm đang tu luyện ở vực sâu nghe thấy Trần Hư kể lại cũng rất tò mò. Không ngờ Trần Hầu vậy mà lại chủ động xuất hiện.
Điều này thật ra hắn không ngờ được.
Thực ra đối với Thanh Nang tông, hắn cũng không có ý định gì. Giết sạch một đợt vũ lực cao cấp của các ngươi cũng chỉ xem như là một loại đáp lễ. Thật ra hắn cũng không hề có ý định gì.
Cẩn thận nghĩ lại, hắn cũng xem như là hiểu ra.
Xem ra những việc mà hắn làm đã dọa Trần Hầu sợ hãi. Theo góc nhìn của đối phương, rất có thể đối phương sợ hắn tìm tới Thanh Nang tông bọn họ, thẳng tay tiêu diệt Thanh Nang tông của bọn họ.
Cho nên lão ta mới tới đây để cầu hòa sao?
“Lâm Phàm.”
“Hửm?”
“Cơ hội khó có được, ngàn vạn lần đừng dễ dàng buông tha.”
Khóe miệng Lâm Phàm mang theo ý cười: “Xem ta là được.”
Đại sảnh.
Trần Hầu lo âu chờ đợi. Chỉ cần đi vào Chính Đạo tông, lão ta không có gì để cao ngạo cảm. Lão ta nhìn thấy một bóng dáng đi theo Trần Hư tới đây từ xa.
Trần Hầu chưa từng gặp Lâm Phàm, cũng không hề có giao thoa gì.
Bây giờ nếu như Trần Hư đứng cạnh, chứng tỏ đối phương chỉ có thể Lâm Phàm. Cũng chính là vị đệ tử có thể khống chế dị thú, là người đã mang đến đả kích có tính hủy diệt cho Thanh Nang tông.
“Đệ tử Lâm Phàm bái kiến hai vị trưởng lão.” Lâm Phàm ôm quyền, sau đó ánh mắt hắn đặt lên người của Trần Hầu. Ừm, không ngờ bộ dạng của tông chủ Thanh Nang tông chính là như thế.
“Lâm Phàm. Vị này chính là tông chủ của Thanh Nang tông, Trần Hầu. Hắn tới vì có chuyện muốn nói với ngươi.”
Lâm Phàm nói: “Trần tông chủ, có chuyện gì vậy?”
Đối với câu hỏi của Lâm Phàm, trong lòng Trần Hầu thở dài. Lão ta nói: “Hy vọng các hạ có thể giơ cao đánh khẽ, buông tha cho Thanh Nang tông.”
“Ha ha, buông tha cho Thanh Nang tông? Nếu như ngươi không tới, ta chuẩn bị triệu tập dị thú xuất phát đi Thanh Nang tông, tiêu diệt sạch Thanh Nang tông của các ngươi.” Lâm Phàm bình tĩnh trả lời.
Lời này cũng chỉ là khoác lác mà thôi.
Hắn căn bản không để Thanh Nang tông vào mắt, cũng không nghĩ tới chuyện chủ động tiêu diệt Thanh Nang tông.
Nhưng đối phương đã tới đây, nếu như không đe dọa cho đối phương sợ hãi, hắn sẽ cảm giác đây chính là một loại nhục nhã với đối phương. Tới cũng đã tới rồi, nếu không đe dọa ngươi chẳng phải là khiến ngươi mất hết cả thể diện sao?
Quả nhiên.
Khi Trần Hầu nghe thấy những lời này, sắc mặt lão ta thay đổi. Lão ta thấp thỏm lo âu nhìn Lâm Phàm. Lão ta rất muốn tức giận, nhưng trong lòng lão ta lúc này chỉ có tuyệt vọng. Thanh Nang tông căn bản không phải là đối thủ của hắn. Hắn có thể khống chế dị thú, ai có thể là đối thủ với hắn được?
Đặc biệt còn là dị thú đã xảy ra dị biến, thực lực của bọn chúng tăng mạnh, rất khủng bố.
Bọn họ sao có thể làm đối thủ được?
Trần Hư đứng bên cạnh gật đầu vừa lòng.
Nghe mà xem, đây mới là phương thức giao lưu bình thường.
Mở miệng ra là cần phải đe dọa một đợt, bằng không cũng không thể nắm giữ đối phương gắt gao.
Trần Hầu chắp tay với Lâm Phàm, hạ thấp tư thái, hy vọng có thể được đối phương thông cảm, ngàn vạn lần không cần động thủ với Thanh Nang tông bọn họ.
“Ngươi muốn ta tha cho các ngươi?” Lâm Phàm hỏi.
Trần Hầu nói: “Đúng vậy.”
“Thật là khó xử mà.” Lâm Phàm cảm thán: “Thực ra Thanh Nang tông các ngươi đủ tàn nhẫn. Ta nghe Ngụy Trung nói, tên Diệu Thiên kia lúc trước từng là đệ tử Thanh Nang tông các ngươi, sau này hắn ta lại chủ động tới tấn công sơn môn của bọn ta. Ngươi nói xem đây có thể nào là ý của Thanh Nang tông các ngươi hay không?”
“Không, tuyệt đối không thể, Thanh Nang tông ta há có thể làm ra chuyện như vậy? Diệu Thiên phản bội sư môn, hắn ta chính là phản đồ, bọn ta sao có thể hợp tác với hắn được?” Trần Hầu vội vàng nói.
“Vậy à? Phải không?” Lâm Phàm để lộ biểu cảm hoài nghi.
Hắn chỉ là thấy Trần Hầu có vẻ rất căng thẳng nên đột phát ý tưởng, muốn trêu chọc một chút.
“Vô cùng chính xác.” Trần Hầu vội vàng trả lời.
Bách Hạo đứng bên cạnh nháy mắt, lão có một cảm giác nói không nên lời. Khi Trần Hầu đối mặt với lão, biểu cảm rất bình tĩnh, tựa như mọi người đều đồng ý ở địa vị bình đẳng.
Nhưng bây giờ, khi đối mặt với Lâm Phàm, lão ta hình như có chút khom lưng uốn gối, tựa như đang rất sợ hãi vậy.
“À? Vậy bây giờ ngươi định làm như thế nào mới có thể khiến ta tiêu trừ ý tưởng tiêu diệt Thanh Nang tông của các ngươi? Ngươi cũng biết uy lực của dị thú rồi đấy, ta ra lệnh một tiếng, mấy chục nghìn con dị thú chen chúc xông tới, Thanh Nang tông của các ngươi chưa chắc có thể chống đỡ được đâu.”
Chưa chắc?
Cái này không phải là chưa chắc.
Mà là tuyệt đối không ngăn cản nổi.
Trần Hầu nói: “Sau khi về tông, ta sẽ rời khỏi vị trí tông chủ, giao vị trí cho đệ tử môn phái.”
“Ừm, sau đó thì sao?”
“Thanh Nang tông chỉ lấy duy nhất Chính Đạo tông làm chủ.”
“Sau đó sao nữa?”
Còn sau đó?
Trần Hầu cũng không biết còn có thể nói thêm gì nữa. Nhưng mà lão ta biết, nhỏ yếu là phải bị đánh.
Nhưng bây giờ, lão ta chỉ có thể căng da đầu tiếp tục trả lời.
“Một nửa số đại dược của Thanh Nang tông sẽ tặng cho Chính Đạo tông.”
“Sau đó nữa?”
“A?”
“Ừm, sau đó…” Lâm Phàm mỉm cười gật đầu, tiếp tục chờ đợi Trần Hầu cho thứ tốt.
Bách Hạo và Trần Hư liếc nhìn nhau.
Cả hai một câu cũng chưa nói, nhưng ý tứ đều là thật sự bá đạo. Lời này có lẽ chỉ có Lâm Phàm mới có thể nói ra, bọn họ chưa chắc là đã không biết xấu hổ mà nói những lời này.
Đối mặt với Lâm Phàm không ngừng ép hỏi, Trần Hầu không biết nên trả lời thế nào.
Lão ta đã ra một cái giá vô cùng lớn.
Dưới sự truy hỏi của Lâm Phàm, mí mắt Trấn Hầu giật giật, vẻ mặt rất uất ức. Thanh Nang tông chưa từng gặp phải tình huống như này, hoàn toàn bị Chính Đạo tông chèn ép, rất muốn phản kháng nhưng lại không thể.
"Ta không biết các ngươi còn muốn cái gì, không bằng nói thẳng ra đi." Trần Hầu tuyệt vọng, hoàn toàn không biết Lâm Phàm còn muốn gì. Lão ta từ bỏ tất cả, mặc cho Lâm Phàm đưa ra yêu cầu của hắn.
Chương 384 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]