Bách Hạo không nỡ nhìn.
Lão không ngờ Trần Hầu lại bị ép đến bước đường này, thế sự khó lường, khó có thể tưởng tượng.
Nghe thấy lời này, Lâm Phàm lộ vẻ ngờ vực. Lúc hỏi cũng không có cảm giác gì, bây giờ nghe thấy Trần Hầu hỏi ngược lại, trong lòng hắn nghĩ, đúng vậy, cũng đã đến nước này, rốt cuộc còn muốn đối phương bỏ ra bao nhiêu nữa.
Trần Hư đứng cạnh Lâm Phàm, khẽ hỏi: "Ngươi còn muốn gì nữa?"
Lâm Phàm chớp mắt, có chút bất đắc dĩ, buông tay nói: "Cứ vậy đi. Nhớ kỹ những gì ngươi đã nói, trở về làm cho thật tốt. Sau này, Thanh Nang tông các ngươi phải sống đàng hoàng chút, đừng so đo thiệt hơn. Đừng để đến khi ta dẫn đại quân dị thú đến Thanh Nang tông các ngươi, ngươi mới biết hối hận."
Trần Hầu cúi đầu, không biết nên nói gì. Lão ta đã hoàn toàn bị Lâm Phàm ép đến mức không cách nào phản kháng.
Cho dù Lâm Phàm nói gì, lão ta đều chỉ có thể gật đầu đồng ý.
"Nếu đã nói xong thì không còn chuyện của ngươi nữa." Lâm Phàm phất tay như đuổi muỗi, hoàn toàn không coi Trần Hầu ra gì.
Trong lòng Trần Hầu rất ấm ức nhưng dù thế thì sao.
"Cáo từ." Trần Hầu ôm quyền quay đầu rời đi.
Sau khi thấy người đi khỏi, Trần Hư cười nói: "Tiểu tử, ngươi tàn nhẫn đấy, nhưng cũng tốt, ít nhất giữ lại chút căn cơ cho Thanh Nang tông. Với đại quân dị thú trong tay, cho dù tên nhóc nhà ngươi diệt Thanh Nang tông cũng không thành vấn đề."
"Không cần thiết. Nếu tiêu diệt Thanh Nang tông, sẽ dẫn tới chút phiền phức. Ta có đại quân dị thú trong tay, các sơn môn khác đều đang xem chừng hướng đi của ta. Một khi ra tay với Thanh Nang tông, các sơn môn khác cũng nghĩ đến tự bảo vệ mình, chắc chắn sẽ liên kết lại, loanh quanh luẩn quẩn thật sự phiền phức." Lâm Phàm nói.
Đám người Trần Hư cẩn thận nghĩ một chút, cảm thấy Lâm Phàm nói rất đúng, còn giống như thật sự chính là như vậy.
Bách Hạo rất hài lòng gật đầu, xem ra Lâm Phàm không vì có được đại quân dị thú mà đột nhiên trở nên ngạo mạn, có thể nghĩ đến điểm này. Lão là tông chủ, thật sự vô cùng vui mừng.
Tương lai, chờ bọn họ thoái vị, Chính Đạo tông có Lý Đạo Đoan và Lâm Phàm, nhất định có thể tiếp tục huy hoàng.
Trời phù hộ Chính Đạo tông.
Có thể xuất hiện hai đệ tử xuất sắc, Chính Đạo tông nhất định có thể tiếp tục hưng thịnh hàng trăm năm.
"Các vị trưởng lão, ta còn phải tiếp tục tu luyện, nên đi trước." Lâm Phàm nói xong thì vội vàng rời đi. Hắn còn phải tu luyện, bây giờ tu vi đạt tới Tẩy Tủy tầng bảy, vội vã đi luyện Long Cốt đây.
"Sư huynh, sư tỷ, đệ tử mà ta tìm được này không tệ chứ." Thứ duy nhất Trần Hư có thể khoe khoang cũng chính là chuyện này, không nói cái khác, chỉ riêng việc này đã có thể khoe cả đời rồi.
"Trần Hư, đệ có chút tiền đồ nào không?" Phạm Tĩnh trả lời.
Bà ta thân là sư tỷ, không thể khoan nhượng nhất chính là Trần Hư đã rất nhiều lần thể hiện như vậy trước mặt họ.
"Sư tỷ, tiền đồ của ta đây còn chưa đủ lớn sao?" Trần Hư sửng sốt hỏi lại.
Phạm Tĩnh lườm lão một cái, không muốn để ý tới ông ta.
Bách Hạo nhìn quanh, coi như không nghe thấy gì, không muốn tán gẫu chuyện này với Trần Hư.
Vách núi.
Lâm phàm đang luyện Long Cốt, Đệ Thất Cốt tiến triển có trật tự, độ thông thạo từ từ tăng lên, dưới tình huống thiếu thốn đại dược, bạo kích là hy vọng của hắn.
Bây giờ, kình đạo của hắn đã đạt tới trình độ không thể tưởng tượng nổi.
Tuy mới vừa tới Tẩy Tủy tầng bảy, nhưng kình đạo của hắn sớm đã không phải thứ người đạt Tẩy Tủy tầng bảy có thể có được.
Bởi vì trước đó, Lục Đoạn Toàn Hồng của hắn đã đạt tới trình độ viên mãn, chỉ cần dựa vào chuyện này, người thường cũng đã không thể sánh bằng, có lẽ chỉ có quái vật thật sự mới có thể phân cao thấp với hắn.
Trong hàng tỷ người xuất hiện một hai con quái vật cũng là chuyện bình thường.
Bây giờ, hắn còn cách Tẩy Tủy tầng chín viên mãn rất xa. Nghĩ đến tình hình của sư tỷ, hắn liền quyết định mau chóng tu luyện.
Ở Địa Uyên hắn biết được tình hình bên ngoài.
Có lẽ Thần Võ giới có phương pháp trường sinh bất tử.
Nếu có thể đi Thần Võ giới sớm một chút, cộng với sự giúp đỡ của bạo kích thì trong thời gian nhất định, cũng có thể tu luyện đến cảnh giới cực cao. Đợi đến lúc đó, chắc chắn có thể tìm được cách kéo dài tuổi thọ của sư tỷ, có lẽ còn có khả năng sống mãi không chết.
Đoạn thời gian trước, hắn không biết chuyện của Thần Võ giới nên muốn ở đây đi cùng sư tỷ đoạn cuối, nếu hiện giờ cảm thấy có hy vọng, tất nhiên là đi xem thử.
Mấy ngày sau.
Thanh Nang tông.
Trần Hầu nhìn Thanh Nang tông to lớn, cảm thấy vô cùng cô đơn. Hai sư đệ chết thảm gây ảnh hưởng quá lớn đến Thanh Nang tông, đã tạo ảnh hưởng không thể bù đắp lại.
Lúc này, đệ tử sơn môn tập trung đông đủ.
Vạn Hoa Hoa hồn vía lên mây, ánh mắt phức tạp. Trải qua chuyện của Địa Uyên, còn có việc tông chủ rời khỏi sơn môn, có lẽ là đi Chính Đạo tông, theo nàng ta thấy, Thanh Nang tông hẳn là xong đời rồi.
"Vạn Hoa Hoa…"
Tiếng của Trần Hầu truyền đến bên tai nàng ta, chợt làm nàng ta bừng tỉnh.
"Tông chủ." Vạn Hoa Hoa cung kính nói.
Trần Hầu nhìn các đệ tử, Thanh Nang tông không thể tan rã, chậm rãi nói: "Bắt đầu từ bây giờ, bản tông chủ thoái vị ở ẩn phía sau. Sau này, Thanh Nang tông giao cho Vạn Hoa Hoa, để nàng ta dẫn dắt Thanh Nang tông đi tới tương lai."
Hả?
Vạn Hoa Hoa ngẩng đầu nhìn tông chủ, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, nàng ta không hề vui mừng chút nào. Nếu là thời kỳ đỉnh cao nhất của Thanh Nang tông lúc trước, Vạn Hoa Hoa chắc chắn sẽ mừng rỡ như điên, nhưng hiện giờ nàng biết cục diện Thanh Nang tông đang rối rắm.
Nàng ta tiếp nhận Thanh Nang tông thì phải đối mặt với những khó khăn đó.
Chỉ là… bây giờ vốn không phải do nàng ta tới chọn.
Nàng ta chỉ có thể chọn nhận lệnh.
Đối với đệ tử bình thường, đại sư tỷ kế thừa vị trí tông chủ là chuyện rất bình thường. Đệ tử có quan hệ tốt với Vạn Hoa Hoa thì trong lòng vui mừng khôn xiết.
Tầm nhìn của bọn họ còn quá ngắn, không thấy rõ như thế. Họ đều muốn lợi ích ở trong Thanh Nang tông, không để ý tới tình hình bên ngoài.
Chương 385 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]