“Sư tỷ, tỷ ngủ đi, để ta.”
Lâm Phàm bảo sư tỷ tiếp tục nghỉ ngơi, còn hắn thì đứng dậy bế con lên. Vương Bảo Phong đã dặn bà mụ khi nghe thấy tiếng đứa trẻ thì phải cấp tốc đến đây, Trần Hư cũng đã bắt nhốt báo ngũ sắc để nuôi cho đứa trẻ, tích lũy được rất nhiều sữa, có phong ấn thủ pháp đặc thù.
Trẻ con mới sinh hay tỉnh giấc nhiều lần suốt đêm.
Chủ yếu là muốn bú sữa.
Sau khi dỗ dành xong.
Lâm Phàm trông đến khi đứa trẻ đã ngủ say, hai tay mới nhẹ nhàng đặt con vào lại trong nôi.
Hắn cũng không định ngủ, mà là trực tiếp bắt đầu rèn luyện Long Cốt. Hiện giờ Đệ Thất Cốt đã rèn luyện đến màu đen, yêu cầu về độ thông thạo thật sự cực kì cao. Dựa theo hắn phán đoán, với trường hợp thông thường, ít nhất cũng cần khoảng bảy tám tháng, mới có thể rèn luyện đến màu vàng.
Trừ phi có thể phát động bạo kích với bội số lớn.
Nếu không chỉ có thể từ từ mà thôi.
【 Nhắc nhở: Phát động bảy bạo kích gấp mươi tám lần! 】
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Thất Cốt +78! 】
Tu luyện chính là buồn chán như vậy.
Hắn tu luyện hết sức nhanh chóng, lại có được bội số bạo kích, người khác thật không thể sánh bằng, thông thường thành quả mà hắn tu luyện một năm, người khác phải tu luyện mấy chục năm mới đạt được.
Sau một hồi.
Đứa bé lại khóc ầm lên.
Trái lại không phải đói bụng, mà là muốn khóc, đứa trẻ chính là muốn được người ôm vào trong ngực dỗ dành.
Lâm Phàm ôm con lên đong đưa nhẹ nhàng, cúi đầu nhìn dáng vẻ nhắm mắt nửa tỉnh nửa mê của đứa bé, khóe miệng nở lên nụ cười yêu thương của người cha. Thấy con dường như đã ngủ say, hắn chậm rãi buông tay ra, chỉ là cũng không biết rốt cuộc có phải độ nhạy cảm của đứa con bé bỏng quá cao hay không, phần lưng vừa mới chạm vào chăn giường mềm mạ thì lại lập tức khóc ngoé lên.
Lâm Phàm không còn cách nào khác.
Hắn chỉ đành tiếp tục ôm con vào ngực đung đưa.
Sư tỷ sinh con, cơ thể chưa hồi phục lại tuyệt đối, hơn nữa còn phải rất mệt nhọc, đặc biệt là vào giai đoạn trẻ sơ sinh này, ban đêm rất là khó chăm sóc, thường xuyên quấy khóc, chủ yếu đều là vì đói, nhưng cũng vì muốn được bế lên dỗ dành.
Hắn muốn để Hồng Minh và Nịnh Thư ở cạnh nhau là có chủ ý.
Chiếc nhẫn trên ngón tay hắn là đồ gia truyền của Vương gia, hắn và Vương huynh đã thống nhất, đợi sau này hắn trả lại nhẫn cho Nịnh Thư, mà hiện giờ chiếc nhẫn này lại trải qua thay đổi, đã có thể khống chế dị thú.
Sau khi quả cầu đỏ đó dung nhập vào trong nhẫn, điểm mấu chốt là máu hắn cũng đã khống chế được dị thú.
Trong cơ thể Hồng Minh chảy dòng máu của hắn
Nếu đứa bé đeo nhẫn, hiển nhiên cũng sẽ có thể khống chế dị thú.
Cho nên Hồng Minh và Ninh Thư ở bên nhau là hoàn hảo nhất.
Hiện tại hai đứa vẫn còn nhỏ, tạm thời chưa tới lúc đó, Vương Bảo Phong nói rất đúng, bồi dưỡng từ nhỏ là rất quan trọng.
Mỗi ngày cứ trôi qua bình yên như thế.
Cuộc sống của hắn và sư tỷ rất bình dị, cũng không có bất cứ thăng trầm sóng gió nào.
Lâm Phàm vừa tu luyện, vừa ở bên sư tỷ, vừa chăm sóc hài tử mà không hề có khó khăn.
Chỉ là thời gian tu luyện bị giảm bớt một ít mà thôi, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng gì tới tình trạng tu luyện của hắn.
…
Bách Cương tông.
Bách Luyện Thắng nhìn Trần Hầu, sao có thể ngờ đến Trần Hầu thế mà lại từ bỏ chức vị tông chủ, trực tiếp lui về ở ẩn, lão ta cảm thấy, Thanh Nang tông đây là đang tự diệt vong rồi.
Tuy Vạn Hoa Hoa là đại sư tỷ, nhưng tu vi còn chưa đạt tới trình độ, khó có thể gánh vác trọng trách ở Thanh Nang tông.
“Trần Hầu, ngươi thật sự cam tâm sao?” Bách Luyện Thắng hỏi.
Trần Hầu trầm giọng đáp: “Không cam lòng thì có thể làm được gì, đây là lựa chọn tốt nhất hiện giờ rồi, nhìn tình trạng Bách Cương tông của ngươi xem, chẳng lẽ muốn liều mạng với một lần à?”
Bách Luyện Thắng cười trả lời: “Tình hình đã tới nước này, còn có thể làm sao bây giờ?”
“Ta khuyên ngươi đừng nghĩ đến chuyện không khai, tình hình dị thú ở Địa Uyên hẳn là ngươi đã biết, bọn chúng lại còn đều trải qua dị biến, thực lực của những con dị thú đó tiến bộ vượt bậc, may là tên Chính Đạo tông cũng không đuổi cùng giết tận, chứng tỏ hắn cũng chưa từng có ý định như vậy.” Trần Hầu cũng rất bất lực, nếu có cách thì ai lại nguyện ý để chuyện như vậy xảy ra chứ?
Thanh Nang tông có được đại dược nổi tiếng trên đời, vô số sơn môn tình nguyện kết thân với Thanh Nang tông.
Thế nhưng ai có thể ngờ đến, chỉ mới vỏn vẹn mấy năm mà đã xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Không cam lòng thì có thể làm gì chứ, với thực lực này của đối phương, thật ép lão ta thở không ra hơi, lựa chọn như vậy mới là sáng suốt nhất.
“Vậy sau này ngươi định làm gì?” Bách Luyện Thắng hỏi.
Trần Hầu đáp: “Nghe nói có rất nhiều người đang tìm kiếm long mạch, lão phu rảnh rỗi sinh nông nỗi, vừa hay cũng muốn đi tìm thử.”
“Long mạch sao, đó là một thứ thật sự rất mơ hồ, quốc sư Đại Càn tấn công Đại Âm cũng là vì long mạch, Thiên Vân thuộc Đường gia ở Võ Thánh đường trong Đô thành bế quan xuất thế, được phong làm quốc sư, có lẽ cũng là vì long mạch mà hành động.” Tin tức của Bách Luyện Thắng rất chuẩn xác, nghe nói rất nhiều người đề đang mưu tính chuyện long mạch.
Nhưng lão ta thì không hề có ý nghĩ đó.
Long mạch là thứ mà ai muốn tranh đoạt thì đều có thể tranh đoạt sao, cũng không nhìn xem cao thủ mình phải đối mặt là ai, cho dù là người nào xuất hiện đi nữa, kẻ đó đều có thể trấn áp toàn tông, sống sót thật tốt biết bao, sao phải tìm đến cái chết?
Phủ Thiên.
Từ Chi Chí tiến bộ rất nhiều, hắn ta đã liên lạc được với Xuân Thu lão đạo, trái lại không phải hắn ta tìm được Xuân Thu lão đạo, mà là gặp đệ tử của lão.
Vị đệ tử đó chính lão ăn xin từng cứu hắn ta trước kia.
Hai người sớm chiều bên nhau đã được mấy năm, hắn ta thật không ngờ người tầm thường không có gì kì lạ đó, thoạt nhìn đúng là một lão ăn xin suy sút, thế mà lão lại có quan hệ với Xuân Thu lão đạo.
Chuyện này thật hoàn toàn khiến Từ Chi Chí sợ ngây người.
Chương 390 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]