Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 391: CHƯƠNG 391: XUẤT HIỆN ĐI, NHÌN NGƯƠI THEO MÀ MẮC MỆT (2)

Từ Chi Chí rất muốn nhìn thấy Xuân Thu lão đạo, nhưng mà đệ tử của lão đạo lại nói với hắn ta rằng hiện giờ đang rất nguy hiểm, toàn bộ phủ Thiên nơi nơi đều có thám tử âm thầm lẩn trốn, mỗi một giấy phút bọn họ đều quan sát đến ngươi.

Ngay cả trong những thành viên Cái Bang, cũng có thám tử.

Việc này đáng sợ đến mức cả người Từ Chi Chí đều đổ mồ hôi lạnh, không thể tin được đây lại là sự thật, trước giờ hắn ta cứ nghĩ rằng mình đã bí ẩn lắm rồi, nào ngờ còn có tình huống như vậy phát sinh.

Hắn ta nhìn dáng vẻ nghiêm túc của đối phương.

Từ Chi Chí hoàn toàn tin lời của lão, trong lòng thầm nén sự kích động lại, lẳng lặng chờ đợi, hắn ta luôn tin rằng, vào một ngày nào đó mình nhất định có thể nhìn thấy Xuân Thu lão đạo, đồng thời cũng sẽ tự mình báo thù.

Hắn ta nghĩ đến vợ con của mình.

Cực kì nhớ bọn họ.

Thế nhưng nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, hắn ta cần phải tiếp tục chờ đợi.

Hắn ta đã chịu đựng nhiều năm như vậy rồi, còn điều gì mà bản thân không thể chịu nổi?

Đại Càn.

Diệu Thiên báo cáo tình hình: “Ân sư, Lâm Phàm của Chính Đạo tông có thể khống chế dị thú Đại Càn là thật, tông chủ Thanh Nang tông Trần Hầu thoái vị, truyền ngôi cho Vạn Hoa Hoa nội môn, lão tổ tông Đường gia của phái Bảo Hoàng ở Đô thành xuất quan đi tới thỏa thuận với Ngụy Trung, phái Bảo Hoàng không những không tiếp tục đối nghịch Ngụy Trung, mà ngược lại còn mở kho trả lương thực, lấy bạc ra, đang thực hiện huấn luyện quân đội, tất nhiên là muốn phản công Giang châu.”

Những chuyện mà hắn ta nói này, đều là chuyện xảy ra trong khoảng thời gian gần đây.

Thời cuộc thay đổi trong chớp mắt.

Đặc biệt là Chính Đạo tông thật sự thay đổi quá nhiều.

Hắn ta ngẩng đầu nhìn lén, muốn xem thử tâm trạng lúc này của ân sư, thế nhưng ân sư lại mang mặt nạ, hoàn toàn che giấu biểu cảm dưới lớp mặt nạ đó.

Ân sư quá thần bí.

Trong trí nhớ của bản thân từ trước đến nay, hắn ta chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ ân sư, ân sư vẫn luôn mang mặt nạ, khoác trường bào.

Thật sự là quá thần bí.

“Quan hệ giữa Ngụy Trung và Lâm Phàm ra sao?” Quốc sư hỏi.

Diệu Thiên đáp: “Quan hệ của hai người tâm đầu ý hợp, nhiều năm qua vẫn luôn thư từ qua lại, mới đây, Lâm Phàm có một đứa con, Ngụy Trung đã phái huấn luyện viên của Võ Đường hộ tống ba chiếc xe ngựa chở đầy rương đến để chúc mừng.”

Diệu thiên nói xong lời này.

Hắn ta chờ đợi, không biết ân sư sẽ có kế sách gì.

“Phái Bảo Hoàng và Ngụy Trung giải hòa, không thể không kể đến công của Đường Thiên Vân, lão ta lại còn có quan hệ hòa thuận với Lâm Phàm, phối hợp dị thú, tựa như thiên trợ, chuyện sắp xảy ra kế tiếp đương nhiên là phát động tấn công Giang châu, hiển nhiên khó có thể ngăn cản.” Quốc sư phân tích tình hình.

Diệu Thiên nghĩ ngợi rồi thắc mắc: “Ân sư, chúng ta có nên rút quân đội chiếm đóng Giang Châu về không?”

Với trường hợp Đại Âm mượn dùng dị thú, vậy thì binh lính Đại Càn tuyệt đối sẽ không thể ngăn cản, ở lại đó cũng gần như là chịu chết mà thôi.

“Không cần quản nhiều.”

Diệu Thiên đột nhiên ngẩng đầu, mặt lộ vẻ khiếp sợ, ân sư thế nhưng lại nói không cần quản nhiều, đây là chuyện hắn ta không ngờ tới.

Căn cứ theo lời hắn ta vừa nói, biết rõ đó là một con đường chết, cớ sao lão còn muốn để các binh lính Đại Càn chịu hi sinh.

Tuy nhiên hắn ta không dám phản bác lại ý kiến của ân sư.

“Được.”

Nửa năm sau.

Vách núi.

【 Nhắc nhở: Đệ Thất Cốt tăng cấp! 】

【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp sáu trăm lần! 】

【 Đạt được: Điểm vạn năng +600! 】

Đệ Thất Cốt nổ lên lốp bốp, tinh khí thần toàn thân đều đạt tới đỉnh, kình đạo đột ngột tăng vọt, đối với hắn mà nói, tiến bộ là thành quả đẹp nhất của việc tu luyện.

Hắn đã rèn luyện Đệ Thất Cốt đến màu vàng.

Lâm Phàm nhìn độ thông thạo cần để rèn luyện màu vàng đến màu đỏ, trong lòng hắn lập tức trở nên khổ sở, mẹ nó thật là tàn nhẫn quá mà, cần khoảng mười tám ngàn độ thông thạo nữa, dựa theo tình hình hiện tại.

Nếu trong một tháng tình hình tốt đẹp, độ thông thạo hắn có thể tu luyện là khoảng năm nghìn, còn nếu tình hình xấu, gần như chỉ hơn ba nghìn.

Số lần tăng vọt gấp mấy chục lần không nhiều lắm.

Hầu như tốc độ đều chỉ tăng gấp mấy lần hoặc mười mấy lần.

Hầy.

Lại là hành trình tu luyện dài đằng đẵng.

Lâm Phàm không hiểu vì sao.

Sau khi hắn có vợ và con, nội tâm hắn thế mà lại có loại cảm giác thỏa mãn.

Mà điều đặc biệt quái lạ chính là.

Rõ ràng hắn còn chưa tu luyện đến cảnh giới cao thâm tột độ, cớ sao bản thân lại có loại cảm giác thỏa mãn?

Tu luyện kết thúc.

Lâm Phàm nhìn về phía phương xa với ánh mắt kỳ quặc, lại là Trần trưởng lão đang rình coi, hắn đã sớm phát hiện, nhưng cũng không nói gì nhiều, cơ mà cái ánh mắt rình mò đó thật quá đáng khinh, vừa lén lút vừa giấu giếm, hoàn toàn chưa nhận ra mình đã bại lộ.

“Trưởng lão…” Lâm Phàm gọi ra phía xa.

“Ha ha…” Trần Hư cười to xuất hiện: “Ranh con giỏi ha, ta vừa đến đã bị ngươi phát hiện, xem ra tu vi của ngươi đã tinh vi hơn rồi.”

Lâm Phàm trợn mắt.

Lời này chỉ dùng để lừa con nít thôi.

Sáng sớm ông ta đã núp ở một bên rình mò, thế mà lại nói là vừa mới đến.

Lâm Phàm cũng không muốn vạch trần ông ta.

Đành chịu thôi.

Trần Hư rình coi Lâm Phàm cũng không phải có ý gì khác, mà là hy vọng hắn có thể tiếp tục nỗ lực, không cần vì thế mà lơi lỏng, dù sao thì cũng đã có rất nhiều người bởi vì sau khi có con, nghĩ đến niềm hạnh phúc gia đình, không còn để chuyện tu hành vào trong lòng nữa.

Nhưng ông ta phát hiện Lâm Phàm chính là trường hợp đặc biệt.

Hắn quá nỗ lực.

Chẳng sợ hắn đã có vợ và con, Lâm Phàm luôn biết nắm bắt từng phút từng giây để tu luyện.

Trần Hư thấy Lâm Phàm nhìn mình, nghi hoặc hỏi: “Ngươi không tin lời ta nói sao?”

Lâm Phàm bất đắc dĩ đáp: “Không phải, ta vẫn luôn rất tin trưởng lão.”

“Ừm.” Trần Hư hài lòng gật đầu: “Tu luyện sao rồi?”

“Cũng ổn.”

“Ngươi nói cũng ổn là chưa thành thật rồi, cụ thể thế nào?”

“Tẩy Tủy tầng bảy, Đệ Thất Cốt màu vàng.”

Chương 391 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!