Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 392: CHƯƠNG 392: XUẤT HIỆN ĐI, NHÌN NGƯƠI THEO MÀ MẮC MỆT (3)

Trần Hư há miệng, muốn nói lại thôi, rõ ràng đã chịu phải đả kích, thật là quá dọa người, Tẩy Tủy tầng bảy là kiểu khái niệm gì chứ, hơn nữa lại còn tu luyện Đệ Thất Cốt đến màu vàng, ý tứ chính là, đang tiến đến gần màu đỏ.

Từ khi Lâm Phàm xuất hiện, nhận thức của Trần Hư cũng bị phá vỡ theo.

Ông ta chưa bao giờ nghĩ tới việc có người có thể tu luyện nhanh chóng đến vậy, quả thật không thể tưởng tượng nổi, có thể nói là khủng bố luôn ấy chứ, từ khi Lâm Phàm bắt đầu rèn luyện Đệ Thất Cốt đến nay, cũng chỉ mới hơn một năm, thế mà đã rèn luyện đến màu vàng.

Nói ra thì ai có thể tin nổi.

Hơn nữa đây lại còn là Đệ Thất Cốt.

Chứ không phải những loại Long Cốt tương đối ổn đã rèn luyện trước kia.

“Trưởng lão, muốn tỉ thí với ta không, kiểm nghiệm xem thành quả thế nào?” Lâm Phàm cười tủm tỉm đề nghị.

Trần Hư khiếp sợ, phất tay hờ hững đáp: “Không cần, không cần, lão phu rất tin tưởng thành quả mà ngươi nói, không cần phải làm những việc này, à, đúng rồi, gần đây trên giang hồ xuất hiện một tổ chức, ngươi phải chú ý tí.”

“Tổ chức? Tổ chức gì?” Lâm Phàm dò hỏi, hắn cảm thấy nơi này rất nhỏ, thế lực phân bố vô cùng rõ ràng, triều đình, giang hồ, sơn môn.

Chính là phân thành ba loại như vậy.

“Thánh Nữ giáo, tổ chức này xuất hiện trong mấy tháng dạo gần đây, cũng hơi có danh tiếng trong dân gian, hơn nữa ta còn nghe nói vị Thánh Nữ kia tựa như nữ thần, rất nhiều thanh niên tài tuấn trên giang hồ đều say mê ngã gục trước sắc đẹp của nàng ta.” Trần Hư nói.

Lâm Phàm cười, không hề để tâm: “Cũng chẳng liên quan gì đến ta, mặc kệ.”

Trần Hư giải thích: “Dựa theo lão phu phán đoán, có thể nàng ta được một bậc lão luyện lánh đời không xuất thế nào đó phái ra đại diện, giờ lão đang hành tẩu thế gian, xem ra là muốn tính kế long mạch, ngộ nhỡ ngươi gặp được thì cần phải cẩn thận một chút, dù sao thì hiện giờ danh tiếng của ngươi trong sơn môn cũng rất ghê gớm, vô số người đều đang canh me ngươi.”

Lời này nói không sai.

Trần Hư nói đều là sự thật.

Hiện giờ mị lực bên trong Lâm Phàm thật sự cao, chủ yếu là vì thực lực bản thân hung mãnh đến mức tận cùng.

Một vài sơn môn biết là lôi kéo không được.

Nhưng đối với một số thế lực mà nói, nếu có thể lôi kéo được hắn, vậy thì chính là như hổ mọc thêm cánh.

“Ta biết rồi, thật không hiểu nổi suy nghĩ của những người này.” Lâm Phàm lắc đầu ngao ngán, hoàn toàn không đếm xỉa đến chuyện này, cái gì mà Thánh Nữ giáo, vừa nghe tên đã thấy không phải thứ đồ chơi tốt gì rồi.

Tâm tính của hắn rất tốt.

Không muốn tranh giành.

Nhưng nếu có người năm lần bảy lượt nhảy tới nhảy lui trước mặt hắn, hắn vẫn sẽ nói cho đối phương biết, ngươi làm như vậy là nguy hiểm đến mức nào.

Trần Hư rất vừa ý với tình cách của Lâm Phàm.

Thật sự vô cùng tốt.

Chẳng sợ người có thực lực hùng mạnh, lại không thích tìm chuyện sinh sự, đây là thái độ mà rất nhiều đệ tử đều phải học hỏi.

Lâm Phàm nhớ đến Trần Tử Nghĩa, hiện giờ sư tỷ đã hoàn toàn u mê đứa trẻ, Hồng Minh cũng hồng hào hơn trước kia, hắn nói với sư tỷ một tiếng rồi rời khỏi sơn môn.

Thành Thiên Cửu.

Bến tàu.

Trần Tử Nghĩa tuần tra bến tàu, đây là con đường vận chuyển quan trọng nhất của Kình Lôi minh, nó muốn tiếp nhận Kình Lôi minh, nhất định phải nắm rõ mọi công việc làm ăn như lòng bàn tay thì mới có thể có năng lực khống chế hết thảy.

Ngô Tuấn đi theo bên người nó, ánh mắt nhìn về phía Trần Tử Nghĩa tràn ngập cưng chiều.

Đây chính là con của Lâm ca.

Tuy hai cha con không nhận nhau, nhưng trong lòng Ngô Tuấn, hắn ta cảm giác rằng mình đang được ở cạnh Lâm ca như ngày trước.

“Ngô thúc, dạo này tốc độ gia tăng giá hàng của thành Thiên Cửu hơi tăng vọt, có phải sắp đánh giặc rồi không?” Trần Tử Nghĩa hết sức tôn trọng Ngô Tuấn, đây là lão nhân của Kình Lôi minh, hơn nữa nó còn phát hiện Ngô thúc đối xử với mình rất tốt.

Theo lý thuyết, Ngô thúc nắm giữ những khâu quan trọng trong Kình Lôi minh, hắn ta đột nhiên xuống khảo sát, nhất định sẽ khiến Ngô thúc cảm giác đang chịu uy hiếp, chĩa mũi nhọn ra tứ phía mới đúng.

Thế nhưng ai có thể ngờ, Ngô thúc ấy mà lại không làm như vậy.

Ngược lại hắn ta còn tận tâm tận lực dạy nó cách điều hành và quản lý công chuyện trong Kình Lôi minh.

Chuyện này khiến nó vô cùng cảm động, đồng thời cũng hiểu ra rằng Ngô thúc là người đáng tín nhiệm.

“Bẩm công tử, Đô thành truyền đến tin tức, phái Bảo Hoàng và Ngụy Trung giảng hòa, mở ra lương thảo chờ vật tư, đồng thời còn đang không ngừng thu thập lương thảo, binh khí, lều trại, ngựa, những thứ đó đều là vật tư chiến lược, phạm vi liên quan hơi rộng, Hoài Châu của chúng ta ổn định an toàn, là một trong những nơi chính cung cấp các loại vật tư đó, cho nên tốc độ tăng cũng bình thường.” Ngô Tuấn báo cáo.

Trần Tử Nghĩa gật gật đầu, nhìn về phương xa có ba người thoạt trông rất tuổi trẻ, lớn nhất là người khoảng mười bốn lăm tuổi, đang ngồi trước bàn, phát cho công nhân khuân vác thẻ vận chuyển hàng hóa, nói: “Ngô thúc, ba người đó trông còn trẻ quá, họ đều có thể đảm nhận công việc quan trọng như vậy sao?”

Ngô Tuấn nhìn theo hướng công tử chỉ, trông thấy ba đứa trẻ vô cùng nhỏ tuổi kia, nhất thời chìm vào dòng hồi ức.

Hồi trước khi Lâm ca còn ở bến tàu.

Ba đứa trẻ này vẫn còn rất nhỏ, bọn họ không cha không mẹ, trộm đồ ở bến tàu bị người ta phát hiện, trong đó có một đứa bị đánh đến bể đầu, khi Lâm ca xuất hiện, thấy bọn họ đáng thương nên đã nhận về bến tàu nuôi, mỗi ngày đều cho ăn cho uống.

Lúc trước bọn chúng đều chỉ là những đứa trẻ, không ngờ chớp mắt đã có thể đảm đương công việc quan trọng như vậy rồi.

Thời gian trôi qua quá nhanh.

“Nhị Điều, Tam Điều, Tứ Điều, lại đây.” Ngô Tuấn gọi.

Ba người đang làm việc, nghe thấy tiếng gọi của Ngô Tuấn, bọn họ buông việc trong tay xuống, vội vàng chạy đến: “Ngô thúc, người tìm bọn ta à?”

Sau đó bọn chúng nhìn thấy Trần Tử Nghĩa đứng bên cạnh thì cung kính nói:

“Công tử, xin chào.”

Ngô Tuấn lên tiếng: “Công tử, khi bọn họ còn nhỏ, đã được nhận nuôi ở bến tàu, nhiều năm đã trôi qua như vậy, bọn họ đều cực kì quen thuộc với việc vận hành như vậy, hơn nữa còn rất trung thành với Kình Lôi minh, cho nên ta đã để họ phụ trách một số công việc nơi này.”

Chương 392 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!