“Ồ, thì ra là thế.” Trần Tử Nghĩa gật gù, không ngờ còn có chuyện như vậy, vốn dĩ nó còn nghĩ rằng có phải đã có ai đem người nhà của mình vào bằng cửa sau hay không.
Ba người bọn họ hết mực cảm kích Ngô Tuấn, thật ra bọn họ cũng hiểu, người nên cảm kích nhất hẳn phải là Lâm thúc, chỉ là từ sau khi Lâm thúc rời khỏi, cũng có lúc cũng sẽ bọn họ truy hỏi Ngô thúc, nhưng vẫn luôn không có được tin tức gì.
Nếu trước kia không phải nhờ Lâm thúc thu giữ bọn họ, cho bọn họ miếng cơm ăn.
E là bọn họ dã sớm chết ở bến tàu rồi.
Sau đó bọn họ ở lại đây, dốc sức làm việc, chính là hy vọng có thể báo đáp cho mọi người.
“Ngô thúc, có phải Kình Lôi minh chúng ta có cao thủ Tẩy Tủy không?” Trần Tử Nghĩa hỏi.
Nó tu luyện tuyệt học mà sư phụ truyền cho.
Trần Tử Nghĩa nỗ lực tu luyện trong khoảng thời gian qua, có chút tiến bộ, tuy là tiến bộ không nhiều, nhưng nó phát hiện môn tuyệt học đó bác đại tinh thâm, tuyệt đối không phải loại mà võ kỹ của Kình Lôi minh có thể sánh bằng.
Độ chênh lệch của hai loại, quả thực chính là khác xa một trời một vực
Khó có thể tưởng tượng.
Ngô Tuấn kinh ngạc trả lời: “Không rõ lắm, chắc là có đó, ta cũng chưa gặp qua.”
Bát tiểu thư đã từng nói với bọn họ, không cho phép bất cứ người nào nhắc đến việc này trước mặt Trần Tử Nghĩa, bởi vậy có cao thủ Tẩy Tủy cảnh hay không, trong lòng bọn họ đều hiểu rõ hơn ai khác, nhưng trước nay lại đều không nói ra.
“Lão Quách từng nói hắn là cao thủ, có phải là sự thật không vậy, sao hắn lại đến Kình Lôi minh của chúng ta?” Trần Tử Nghĩa hỏi tiếp.
Ngô Tuấn cười trả lời: “Trước đây lão Quách quả thật là một người lợi hại, sau này lại gặp phải kẻ thù, bị người ta đuổi giết, lưu lạc đến đây.”
Sao hắn ta có thể nói cho Trần Tử Nghĩa biết, lão Quách trong mắt ngươi đã từng bị cha ngươi bắt cóc đến đây, ngay cả quyền được đi tiểu ị phân cũng không có, thê thảm vô cùng.
“Thì ra là vậy.”
Trần Tử Nghĩa hiểu ra, hình như đã thật sự hiểu.
Trên mặt Ngô Tuấn trước sau vẫn luôn tươi cười, hắn ta vẫy tay kêu Nhị Điều bọn họ trở về tiếp tục làm việc, hiện giờ Kình Lôi minh ở Thiên Cửu thành không gì phá nổi, kiên cố cực kì, đã cắt đứt mọi ý muốn chiếm đoạt của thế lực ngoại lai.
Đặc biệt là Thiên Đạo minh bị huỷ diệt, càng khiến một số thế lực e sợ.
Bọn họ đoán rằng Kình Lôi minh đang ẩn giấu cao thủ.
Thật sự đáng sợ, kẻ đó tuyệt đối không phải là loại người đơn giản có thể tưởng tượng, tên minh chủ của Thiên Đạo minh kia có tiếng tăm lừng lẫy trong chốn giang hồ, một cao thủ như vậy, ấy thế mà cũng bị chết thảm, thật sự là khó có thể tưởng tượng nổi.
Ban đêm.
Trần Tử Nghĩa trở về phòng, chuẩn bị chăm chỉ tu luyện, đột nhiên nó phát hiện trên bàn xuất hiện một trang giấy, nghĩ đến chuyện sẽ không có ai dám vào phòng mình, nó vội vàng bước tới, nhìn thấy hai chữ.
“Miếu hoang”
Trần Tử Nghĩa nghe đến nơi quen thuộc, nó lập tức đoán ra người tới là ai, không chút ngần ngại, nhanh chóng rời đi, nó biết là sư phụ đã tới tìm nó.
Miếu hoang.
Trần Tử Nghĩa trèo tường vào trong, ngửi được hương thơm, nó vui vẻ reo lên: “Sư phụ, rốt cuộc người cũng đã tới tìm ta, vả lại còn chuẩn bị cho ta món nướng thơm lừng như thế nữa chứ.”
Nó bước vội vào ngôi miếu, lập tức nhìn thấy sư phụ đang cầm xiên nướng, chờ nó cả buổi trời.
Nó trông thấy bóng dáng của sư phụ.
Trần Tử Nghĩa tỏ vẻ vô cùng kích động.
Mặc dù thời gian ở chung của nó và sư phụ cũng không lâu, nhưng không hiểu vì sao, đối với Trần Tử Nghĩa mà nói, nó vẫn cứ cảm thấy có một cảm giác ấm áp mỗi khi ở bên sư phụ, rất thoải mái, thật vui vẻ.
“Đã lâu không gặp, không tồi, lại cao lớn hơn rồi.” Lâm Phàm lên tiếng.
Những chuyện khác khoan hãy nói, con của hắn vô tội, hắn không thể luôn bầu bạn bên cạnh Trần Tử Nghĩa, như vậy thật không công bằng với nó, trong khoảng thời gian hắn vào Thiên Cửu thành này.
Tạm thời Lâm Phàm vẫn chưa gặp mặt Trần Tử Nghĩa.
Mà chỉ âm thầm quan sát từ xa.
Hắn phát hiện Trần Tử Nghĩa phải chịu áp lực rất lớn, cực kì nỗ lực, những chuyện nó gặp phải, cũng không phải là chuyện mà một đứa trẻ nên đối mặt.
Học tập, tu luyện, quản lý việc trong bang hội.
Những việc đó hoàn toàn không liên quan đến đời sống sinh hoạt và nghỉ ngơi của một đứa trẻ.
Vốn dĩ Lâm Phàm còn băn khoăn, không biết Trần Tử Nghĩa có chán ghét, rất muốn nghĩ ra biện pháp, chẳng hạn như nửa đêm khóc thút thít hay không?
Nhưng hắn lại không nhìn thấy điều đó.
Ngược lại hắn chỉ nhìn thấy Trần Tử Nghĩa vừa về đến phòng là đã lập tức lao vào tu hành, tu luyện một mạch suốt đêm, gần như chỉ ngủ được ba bốn tiếng, dậy tập thể dục từ sáng sớm, sau đó rửa mặt để duy trì tinh thần, tiếp tục một ngày học tập và phấn đấu.
Trần Tử Nghĩa nghe thấy sư phụ khen mình, cười toe toét: “Sư phụ, ta nhìn thấy tờ giấy trên bàn, biết ngay là ngườ tới tìm ta, thông minh lắm đúng không?”
“Ừm, thông minh, ăn chút đồ trước đi, đợi lát nữa để vi sư nhìn xem, trong thời gian qua, ngươi đã tiến bộ được đến nhường nào.” Lâm Phàm nói.
“Vâng.”
Trần Tử Nghĩa hăng hái ăn món nướng do sư phụ làm, sau đó nó chọn lấy cái đùi gà ngon nhất, đưa cho Lâm Phàm: “Sư phụ, người cũng ăn đi.”
“Ha ha, không cần đâu, ngươi ăn đi.”
“Vâng.”
Huyền Vũ Chân Công cũng đủ để Trần Tử Nghĩa tu luyện cả đời.
Ngoại trừ rèn luyện Long Cốt, cất chứa bí pháp ra, tìm thấy nhiêu đó võ kỹ là đủ rồi.
Sau một hồi.
Tiệc nướng kết thúc.
Trần Tử Nghĩa đứng trước mặt Lâm Phàm: “Sư phụ, người truyền tuyệt học cho ta, ta vẫn luôn tu luyện quyền pháp trong đó, xin sư phụ chỉ điểm.”
Nó vừa dứt lời.
Lâm Phàm lập tức nhìn thấy Trần Tử Nghĩa hít sâu một hơi, tinh khí thần phát sinh biến hóa, hai tay uốn lượn nắm thành quyền đặt ngang bên hông, nó gầm lên một tiếng, thi triển quyền pháp Huyền Vũ Chân Công.
Phóng khoáng thoải mái, công thủ đều có, khí thế thật không tồi, có thể có được thực lực như vậy ở độ tuổi, đã là giỏi lắm rồi, chỉ cần tiếp tục nỗ lực thế này, thành tựu trong tương lai là vô hạn.
Lâm Phàm vui mừng gật đầu.
“Sư phụ, thế nào?” Trần Tử Nghĩa hít thở đều đặn, ngẩng đầu hỏi đầy chờ mong.
Chương 393 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]