Lâm Phàm đáp: “Ừ, rất tốt, ngươi đã lĩnh ngộ được tinh túy của bộ quyền pháp, nhưng cần phải tiếp tục cố gắng, mỗi giây mỗi phút đều tu luyện, là cách làm rất cho ngươi.”
Tu vi của Trần Tử Nghĩa đã đạt tới Đoàn Khí, nếu nó thường xuyên tu luyện bộ võ kỹ này, vậy thì sẽ có trợ giúp rất lớn đối với sự tăng trưởng của khí kình.
“Sư phụ yên tâm, đệ tử nhất định sẽ tiếp tục cố gắng.” Trần Tử Nghĩa phấn khích đáp.
Bản thân được người khác khen, nó cảm thấy đều rất bình thường, nhưng khi đối mặt với lời khen của sư phụ, nó lại vui sướng tột cùng.
“Ngươi có gặp phải khó khăn gì trong tu luyện không?” Lâm Phàm hỏi.
“Có.”
“Vậy ngươi nói ta nghe thử xem, vi sư sẽ chỉ dẫn ngươi.”
Trần Tử Nghĩa liệt kê ra một số vấn đề trong tu hành mà nó mắc phải, mấy vấn đề này đối với Trần Tử Nghĩa mà nói, nó đều đã tìm người khác để hỏi qua, nhưng bây giờ nó vẫn kể lể với Lâm Phàm, chính là vì muốn được ở cạnh sư phụ lâu hơn.
Dần dần, nó phát hiện những lời mà sư phụ giảng dạy còn tỉ mỉ hơn lời của người khác nói, càng xúc tích đi vào vấn đề hơn.
Rất nhanh.
Nó đã hiểu ra, sư phụ còn lợi hại hơn cả bọn họ, đương nhiên lời chỉ dạy cũng sâu sắc hơn, nó lắng nghe thật cẩn thận.
Thời gian vùn vụt trôi qua.
“Tử Nghĩa, trở về ngủ đi.” Lâm Phàm nói.
Trần Tử Nghĩa đáp: “Sư phụ, ta không mệt chút nào cả.”
“Nghe lời, trở về đi, vi sư vẫn chưa rời đi đâu , ngày mai ta sẽ lại đến đây.” Lâm Phàm nói tiếp.
Trần Tử Nghĩa nhìn sư phụ, sau đó gật gật đầu: “Vâng, sư phụ.”
Lâm Phàm nhìn theo bóng lưng con trai lớn rời đi, hắn bất đắc dĩ thở dài một hơi, đứa nhỏ thật vất vả, phải gánh vác những việc mà bản thân không nên gánh vác, không thể không nói, Bát tiểu thư quá bá đạo.
Nếu không phải thấy nàng đối xử với vô cùng với Tử Nghĩa, hắn còn cho rằng Bát tiểu thư làm như vậy là để trả thù hắn nữa là.
Hôm sau!
Sau khi dịch dung Lâm Phàm đi dạo trong thành, hắn đi ngang qua Yên Vũ các quen thuộc, giơ tay nhìn thoáng qua, đúng là một nơi không tồi, đáng tiếc… Hiện tại hắn đã không còn hứng thú với nơi này.
Chủ yếu là kiềm chế.
Nếu không kiềm chế, phàm là các ngươi dám ra sự kiện chơi miễn phí, thế nào ông đây cũng sẽ đục thủng số cửa phòng của các ngươi.
Hắn đi theo Trần Tử Nghĩa, cùng nó quan sát toàn bộ thành Thiên Cửu, sẵn tiện tiếp cận để xem xét cách làm việc của Tử Nghĩa luôn.
Hắn không nghĩ rằng sẽ có người phát hiện hắn.
Đúng hơn là không ai có thể phát hiện được.
Trong quán rượu.
Lâm Phàm tựa vào cạnh gác mái uống rượu, nhìn đường phố, bên tai truyền đến tiếng nói chuyện của những vị khách ở một bàn khác.
Nếu là chuyện bình thường.
Trái lại hắn cũng sẽ không để ý tới.
Nhưng ai mà ngờ, đám nhân sĩ giang hồ này lại đang bàn luận về Thánh Nữ giáo.
Lợi hại.
Xuất hiện chưa đến mấy tháng, thế mà đã có tiếng tăm đến vậy, hơn nữa chuyện mà hắn nghe được nhiều nhất chính là nữ tử Thánh Nữ giáo mỹ lệ đến nhường nào.
Quả nhiên.
Người xinh đẹp luôn nổi tiếng nhất.
Giang hồ là giang hồ, sơn môn là sơn môn.
Đây là hai loại thế lực bất đồng, mà khi Thánh Nữ giáo xuất hiện, mối quan hệ giữa một số thế lực giang hồ lại được kéo gần nhau, rất nhiều công tử có thế lực trong giang hồ, thiếu gia, đều tình nguyện thuần phục dưới Thánh Nữ giáo.
Không dám nói là bọn họ bảo sao nghe vậy.
Nhưng dường như tất cả đều rất tình nguyện làm việc cho Thánh Nữ giáo.
Lâm Phàm nghĩ ngợi, tức khắc nảy ra hai chữ.
“Chó liếm!’
Lâm Phàm không nghĩ thêm nữa, hắn tiếp tục uống rượu, quan sát tình hình của Thiên Cửu thành, một khi có bất kì sự uy hiếp nào, hắn sẽ bóp chết mối họa đó ngay từ trong trứng nước trước tiên.
Thời gian gặp nhau thật ngắn ngủi.
Lại đến lúc phải từ biệt rồi.
Miếu hoang, ngọn lửa trại được đốt lên, nổ lốp bốp, nó Trần Tử Nghĩa cúi đầu, đứng trước mặt Lâm Phàm, bộ dạng đáng thương, trong ánh mắt hiện lên vẻ không tha.
“Sư phụ, người lại phải đi sao?”
Trần Tử Nghĩa biết sư phụ phải đi, nó cực kì không muốn, hy vọng sư phụ có thể luôn ở cạnh bầu bạn với mình, nhưng nó biết đây là chuyện không thể nào.
Sư phụ rời đi là chuyện tất nhiên.
Lâm Phàm vuốt đầu Trần Tử Nghĩa, dù thế nào đi nữa, đây cũng là con của hắn, là cốt nhục đầu tiên từ khi hắn bước vào thế giới này, Lâm Phàm ngồi xổm xuống, vuốt mặt Trần Tử Nghĩa, sau đó ôm nó vào trong lòng.
“Tử Nghĩa, nhớ kỹ lời vi sư nói, ngươi muốn nỗ lực thì không được tự thả lỏng bản thân, lười biếng chính là trở ngại lớn nhất ngươi sẽ gặp phải, biết chưa?”
“Vâng, Tử Nghĩa hiểu rồi.”
Lâm Phàm gật đầu hài lòng, hắn hy vọng Tử Nghĩa có thể trưởng thành hơn.
“Sư phụ, ta có thể nhìn mặt của người không?”
“Không đẹp gì đâu, chờ sau này khi thời cơ chín muồi, ngươi sẽ được thấy, được rồi, trời đã không còn sớm, ngươi cũng sớm trở về đi, vi sư phải đi trước đây.”
Lâm Phàm khẽ vỗ vai Trần Tử Nghĩa, không nói nhiều lời, lẳng lặng rời đi.
Trần Tử Nghĩa nhìn theo bóng lưng xa dần đó.
“Sư phụ, người là cha ta sao?”
Tâm hồn nó rất chính chắn, không phải là một kẻ ngốc, muốn lừa được nó, trừ khi toàn bộ người trong thành Thiên Cửu đều hợp lại nói dối, phàm là có chút sơ hở, nó sẽ có thể nhận ra ngay.
Nó vẫn luôn biết…
Cha của mình không phải là minh chủ của Kình Lôi minh, tỷ tỷ càng không phải là tỷ tỷ của nó, có thể nàng chính là mẹ nó, nhưng nó vẫn luôn không nói ra.
Nó vẫn luôn thầm suy đoán cha của mình rốt cuộc là ai?
Mà hiện tại, hắn đã đoán ra một đối tượng.
Chính là người sư phụ thần bí này của nó.
Từ trong mọi cử chỉ, nó có thể cảm giác được.
Nhưng nó lại nghĩ không thông.
Tại sao cha không nhận lại mình.
Là bởi vì ta không đủ ưu tú sao?
Trần Tử Nghĩa nghĩ đến đây.
Nó siết chặt nắm tay, nó phải nỗ lực phấn đấu, tạo nên thành tích.
Lâm Phàm không lên đường vào buổi tối, mà là đến thành bên để nghỉ ngơi một đêm, chờ tới khi trời sáng thì mới tiếp tục lên đường.
Ngày mới bắt đầu, hắn không ở lại, mà rời khỏi nơi này, thẳng tiến đi về sơn môn.
Lâm Phàm băng qua núi rừng.
Cây cối chung quanh nhanh chóng rút về sau, với tu vi hiện tại của hắn, khinh công siêu mạnh, mượn dùng một chút lực, là có thể bay nhảy tung tăng.
Đột nhiên.
Lâm phàm dừng bước lại, hai chân đậu trên nhánh cây, vẻ mặt bình tĩnh.
“Xuất hiện đi, cớ gì phải đi theo suốt dọc đường vậy, nhìn ngươi đi theo mà mắc mệt."
Chương 394 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]