Hắn đã sớm cảm nhận được có người đi theo mình.
Từ khi hắn ra khỏi thành thì kẻ đó đã bắt đầu đi theo rồi.
Nhưng Lâm Phàm cũng chẳng thèm để tâm.
Có người bám đuôi là chuyện rất bình thường mà.
Hắn nhanh chóng tăng tốc lên đường, đối phương đuổi theo mệt muốn xỉu, chung quy vẫn là không đủ sức, có hơi gắng gượng, hắn đành dừng chân lại để nhìn xem rốt cuộc kẻ đó là ai.
Sau khi hắn cất tiếng hỏi, một mùi hương kỳ dị lơ lửng bay đến, xộc thẳng vào đến trong xoang mũi Lâm Phàm.
Quái lạ.
Sao lại có mùi hương này?
Đây là một vùng thôn quê hoang vắng, cũng chẳng phải nơi có gì đặc thù. Hắn vận chuyển kình đạo, ngăn chặn mùi hương tiến vào trong.
Dần dần, một bóng dáng bay tới từ phía xa, hắn nhìn kỹ, là một nữ tử, dung mạo xinh đẹp, ăn mặc mát mẻ, để lộ ra chiếc lắc chân xinh xinh.
Lâm Phàm nhìn thấy nữ tử này, trong đầu hiện lập tức nghĩ đến thế lực mà trưởng lão đã nhắc tới với hắn.
Thánh Nữ giáo?
Đã lâu rồi hắn không nhìn thấy nữ tử, tự dưng lại gặp được một nữ tử kiều diễm có thế lực không tầm thường giữa chốn này, có thể đoán ra đó là Thánh Nữ giáo.
“Ngươi là ai?” Lâm Phàm dò hỏi, đánh giá đối phương, quả thật rất xinh đẹp, eo thon ngực khủng, nói một cách ngắn gọn súc tích thì chính là vẻ bề ngoài của người này khiến cho người ta chấn động mãnh liệt.
Không cần thâm thúy bóng bẩy, cục súc nói thẳng ra, chỉ cần là nam nhân nhìn thấy nàng ta, ai cũng đều sẽ bị vóc dáng mê người và nhan sắc của nàng ta hấp dẫn.
“Liễu Phù Vi xin ra mắt Lâm công tử.” Giọng nói của Liễu Phù Vi rất êm tai, như ẩn chứa một ma lực mê người nào đó, vòng eo thon có thể ôm trọn bằng một tay hơi gập xuống, như đang hành lễ với Lâm Phàm.
Thật ra khi cơ thể nàng ta khom xuống, phong cảnh trước ngực cũng hiện ra, gây ra sự chấn động không nhỏ cho Lâm Phàm.
Thật sự là lực sát thương rất mạnh.
Trong khoảng thời gian này, về đêm hắn và sư tỷ không làm chuyện thân mật, bản thân sớm đã bị nghẹn đến mức hơi buồn bực, bây giờ đối phương lại thi triển pháp thuật quyến rũ nào đó, hắn không cố ý ngăn cản, mà chỉ khẽ tỏ vẻ cương trực tôn kính.
“Liễu cô nương có việc gì ư?” Lâm Phàm mỉm cười hỏi, nụ cười trên mặt khiến hắn trông vô cùng hòa nhã.
Hắn đoán đối phương là người của Thánh Nữ giáo.
Nhưng lại không có chứng cứ.
Tuy nhiên hắn cũng không cần phải sốt ruột.
Trong lúc nói chuyện, hắn sẽ nhanh chóng biết được thôi.
Liễu Phù Vi cười đẹp như hoa, dáng vẻ cười rộ lên thật đẹp mắt, đặc biệt là cặp mắt lấp lánh như mang điện kia: “Nghe danh Lâm công tử đã lâu, bây giờ nhìn thấy quả nhiên là danh bất hư truyền, tiểu thư nhà ta muốn gặp mặt Lâm công tử, không biết Lâm công tử có hân hạnh chịu đến gặp nói chuyện hay không?”
“Tiểu thư nhà cô là Thánh nữ của Thánh Nữ giáo sao?” Lâm Phàm hỏi tiếp.
Liễu Phù Vi đáp: “Đúng vậy.”
“Liễu cô nương có thân phận gì ở Thánh Nữ giáo?” Coi như Lâm Phàm đã hiểu ra, hắnvốn tưởng rằng đối phương là Thánh nữ của Thánh Nữ giáo, không ngờ thế mà lại không phải, nhưng dù sao đi nữa, nhan sắc diễm lệ của đối phương cũng tuyệt đối là dạng sắc xảo, khó trách có thể khiến đám thanh niên tài tuấn chốn giang hồ kia chết mê chết mệt.
Bấy nhiêu nhan sắc là đủ rồi.
“Lâm công tử, nô gia chỉ là một trong bốn nô tỳ của Thánh Nữ giáo.” Liễu Phù Vi nhẹ giọng nói, dù có nghe bao nhiêu lần đi nữa, hắn vẫn cảm thấy giọng nói của nàng ta thật sự quá êm tai, đây là kiểu người mà Lâm Phàm chưa bao giờ gặp được, giọng nói tựa thuốc mê, có thể dụ dỗ khiến nội tâm người nổi lên dục vọng nguyên thủy nhất.
“À, người tuyệt sắc như Liễu cô nương đây, ấy vậy mà chỉ là một nô tỳ, thế thì chẳng phải tiểu thư của cô là tiên nữ trên trời luôn sao?” Lâm Phàm khiếp sợ hỏi.
Nữ nhân ư, họ đều luôn tin rằng mình là người đẹp nhất, hắn nói những lời này, chính là để Liễu Phù Vi nghe thấy.
Ý tứ rất rõ ràng.
Nàng là đẹp nhất.
Dung mạo của tiểu thư nhà nàng có khi còn không đẹp bằng nàng.
Mặc dù Liễu Phù Vi không có bất cứ phản ứng gì, nhưng một tia biến hóa từ trong ánh mắt nàng ta vẫn là không thể thoát khỏi tầm ngắm của Lâm Phàm.
Quả nhiên, nàng ta có hơi dao động rồi.
“Dĩ nhiên là tiểu thư nhà ta xinh đẹp hơn nô tỳ, Lâm công tử đến gặp tiểu thư nhà ta là biết.” Liễu Phù mỉm cười nói.
“Ây da!”
Nhưng vào lúc này.
Lâm Phàm kêu lên đau đớn, sau đó hắn khụy xuống, ngồi xổm trên mặt đất, che chân lại, có vẻ như đang rất khổ sở.
“Lâm công tử, người bị sao vậy?”
Liễu Phù Vi thấy Lâm Phàm tỏ vẻ như vậy, trong lòng nghi hoặc, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Lâm Phàm xoa chân: “Bệnh cũ tái phát, đột nhiên hơi đau. Liễu cô nương, phiền ngươi lại đây đỡ ta một lát, ta cần phải dựa vào một lúc, nếu không e rằng ta sẽ chẳng thể đi nổi nữa.”
Liễu Phù Vi:???
Nàng ta trừng mắt, lừa ai vậy, ngươi mạnh tới vậy, thế mà lại than đau chân với ta, cho dù là con nít thì cũng không lừa gạt kiểu đó đâu.
Thế nhưng…
“Lâm công tử, để ta xem.”
Liễu Phù Vi cất bước đi đến, càng đến gần, hương thơm càng ngào ngạt, mùi hương đó cực kỳ dễ chịu.
Lâm Phàm thấy đối phương đi tới, hắn chủ động đưa tay khoác lên Liễu Phù Vi, sáp lại thật gần.
Toàn thân Liễu Phù Vi run lên.
Hiển nhiên là nàng ta không ngờ Lâm Phàm lại ra tay nhanh như vậy.
“Lâm công tử…” Liễu Phù Vi mở miệng, nhưng nàng ta lại không biết nên nói gì, chỉ đành lên tiếng nhắc nhở đối phương, người có thể đừng như vậy không, đáng tiếc nàng ta lại không hiểu Lâm Phàm.
Cũng không hiểu một nam nhân khi bị cấm dục đã lâu, gặp được loại người toàn thân đều tản ra hương thơm quyến rũ như mình, sẽ trở nên chủ động đến cỡ nào.
“Đừng động đậy, như vậy rất tốt, thoải mái lắm.” Lâm Phàm tỏ vẻ vô cùng đứng đắn, nhưng cánh tay đang khoác lên người Liễu Phù Vi, ngón tay đang buông thõng cứ đụng vào phần da thịt bị lộ ra ngoài của đối phương.
Mỗi lần hắn bất cẩn chạm vào, Liễu Phù Vi lại có cảm giác như bị điện giật.
Cả người đều tê dại.
Tuy nàng ta được nuôi dưỡng để quyến rũ nam nhân, nhìn như thanh thuần mà lại lẳng lơ, thật ra căn bản lại chưa từng chạm qua nam nhân, giữa thực hành và lý thuyết là hai chuyện khác nhau, hoàn toàn không thể coi như một.
Chương 395 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]