Trong lòng Liễu Phù Vi hết sức bực bội.
Cứ cảm giác như mình đang gặp quỷ, cảm giác kỳ quái, nhưng lại không không biết phải làm thế nào.
“Liễu cô nương.”
“Hửm?”
“Cô thật tốt, thời nay có rất ít cô nương giống như cô, nếu là cô nương khác, nhất định sẽ hét lên trách ta lưu manh, dám cả gan sàm sỡ.”
“Đa tạ Lâm công tử đã khen.”
“Liễu cô nương.”
“Sao?”
“Sau khi tắm gội thì cô bôi gì thế, thân thể thơm quá đi, làn da thật căng mịn, ta chưa từng thấy làn da nào nhẵn mịn đến vậy.”
Từ đầu đến cuối Lâm Phàm đều làm ra bộ dạng tàn tật, cứ khoác lên người đối phương như thế, dựa sát vào, tầm nhìn cũng bao quát hơn, rõ ràng hơn, thậm chí là đến cả lỗ chân lông cũng thấy rất rõ.
Liễu Phù Vi khóc không ra nước mắt, trong lòng gào thét.
Tiểu thư, có phải ta tìm lầm người rồi không?
Lâm thiếu hiệp có tu vi kinh người, Lâm công tử ôn tồn lễ độ, những điều này đều hoàn toàn khác xa.
Người có tu vi hùng hậu thế mà lại than đau chân.
Người ôn tồn lễ độ ấy vậy mà dê xồm nàng ta một cách nghiêm túc.
Sai người rồi.
“Lâm công tử, đã đỡ hơn chưa?” Liễu Phù Vi hỏi, nàng ta muốn nhanh kết thúc giùm cái, không muốn tiếp tục như vậy nữa, quá khó chịu, cứ cảm thấy cơ thể bị người khác khống chế, hoàn toàn không thuộc về mình.
“Vẫn chưa đỡ.” Lâm Phàm đáp.
Liễu Phù Vi nhận được câu trả lời như vậy.
Âu cũng là chuyện nàng ta đoán ra từ trước.
“Lâm công tử, để ta dẫn đường cho, tiểu thư nhà ta đã đợi lâu lắm rồi.”
“Không sao, tình trạng chân của ta hơi nghiêm trọng, không thể đi nhanh hơn được, chỉ có thể đi bộ. Liễu cô nương, trên chặng đường này đành phiền cô đỡ ta rồi, nếu thật sự không được, Liễu cô nương cũng có thể vào thành nghỉ tạm với ta một đêm, ta nghĩ có lẽ sau khi nghỉ ngơi một đêm thì chân ta có thể hồi phục lại.” Lâm Phàm đề nghị.
Mặt Liễu Phù Vi biến sắc, đi, phải đi, đừng nói là đỡ, ôm ngươi cũng được, nếu vào thành nghỉ ngơi một đêm, e là ta sẽ bị ngươi ăn sạch đến xương cũng không còn.
“Lâm công tử, không cần phiền phức như thế, ta đỡ người đi là được.” Liễu Phù Vi vội đáp.
Nàng tuyệt đối sẽ không bao giờ vào thành ở trọ với Lâm Phàm.
“Nếu đã như vậy, đành phiền Liễu cô nương rồi.” Lâm Phàm khách sáo.
Hắn chính là muốn chơi, không có ý gì khác.
Lâm Phàm vẫn luôn nghĩ, Thánh Nữ giáo xuất hiện là muốn làm gì, hơn nữa hắn chưa từng bắt gặp hành tung của Thánh Nữ giáo, tự dưng xuất hiện, không có bất kì lời báo trước nào cả.
Từ đây hắn có thể nhận ra một vấn đề.
Đó là trong chốn giang hồ này ẩn giấu không ít cao nhân.
Hắn cũng sẽ không tin tưởng cái gọi là Thánh Nữ giáo chỉ dựa vào nữ nhân là có thể phất lên, chắc chắn là kẻ thao túng đằng sau bức màn.
Trong giai đoạn nhạy cảm này.
Chỉ có duy nhất một khả năng.
Đó là e rằng những cao thủ lánh đời kia đã không thể ngồi yên, bắt đầu khai cuộc, muốn tranh giành long mạch rồi.
Hiện tại người có thể được coi là cao thủ trong mắt Lâm Phàm, tạm thời chỉ có ba vị.
Quốc sư Đại Càn.
Còn bên phía Đại Âm là Ngụy Trung và Đường Thiên Vân, ngoài ra còn có một vị vẫn luôn không lộ mặt, Xuân Thu lão đạo.
Những cái tên này đều là tuyệt thế cường giả có thể ganh đua cao thấp với hắn.
Với tu vi hiện tại của Lâm Phàm kết hợp với những con dị thú kia, kẻ có thể đối đầu với hắn hẳn là không có, nhưng nếu đấu tay đôi thì khó nói lắm, dù sao thì cả hai cũng chưa giao đấu, không biết tình trạng mỗi người ra sao.
Trong rừng núi yên tĩnh, Lâm Phàm thong thả khoác vai Liễu Phù Vi lên đường, đi từ từ, hắn rất hưởng thụ tình cảnh lúc này, tuy vị Liễu cô nương của Thánh Nữ giáo này hình như hơi không được tự nhiên, nhưng chuyện đó cũng không thành vấn đề, ta thoải mái là được.
Liễu Phù Vi chẳng biết phải làm sao, nếu bọn họ thi triển khinh công lên đường, không biết đã đi được bao xa, đâu cần thong thả đi như bây giờ.
Nếu không thể phản kháng, vậy thì nàng ta chỉ có thể hưởng thụ mà thôi.
Liễu Phù Vi giữ im lặng, cúi đầu, không hé một câu, dọc đường đi cứ như vậy, nàng ta phát hiện, người tên Lâm Phàm của Chính Đạo tông hơi thủ đoạn nha, hơn nữa da mặt cũng rất dày, lại còn hơi háo sắc, khiến nàng ta sợ hãi tột độ.
Lúc bấy giờ.
Lâm Phàm nhìn thấy phía trước có rễ cây nhô ra, trong lòng thầm nghĩ, khẽ suy tính.
Hắn đi tới! Đi tới!
“Ai da!”
Lâm Phàm thất thố hô lên, vờ như vừa bị vấp ngã, đôi tay quơ quào bắt lấy quần áo của Liễu Phù Vi.
Rầm!
Cùng với một tiếng hô kinh ngạc.
Lâm Phàm ngây người nhìn một màn trước mắt, cảnh sắc lúc này, nếu có một chiếc máy ảnh, ấn nút chụp, tuyệt đối có thể lưu giữ cảnh sắc xa hoa lộng lẫy trước mặt mãi mãi về sau.
Khi này Liễu Phù Vi ngây ngốc đứng tại chỗ.
Nàng ta cúi đầu nhìn.
Quần áo tuột xuống đến đùi, vốn dĩ nàng ta đang mặc không nhiều đồ, bị lôi kéo như vậy, cơ bản là hoàn toàn lộ sạch.
Lâm Phàm tập trung tinh thần nhìn, sau khi nhìn đã đời, hắn đưa tay lên, làm như đã vào cửa Phật: “Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn… Sắc tức là không, không tức là sắc, ta thấy được, nhưng đôi mắt ta sẽ không nhớ kỹ.”
Lời nói ngoài miệng, tựa như đã đi vào cửa Phật, quả thật trông nghiêm túc hơn bất kì ai.
Không thể không nói.
Nữ tử Thánh Nữ giáo này thật xấu xa, đều là loại hại nước hại dân. Cô nương Liễu Phù Vi trước mắt, lúc mặc quần áo thì có vẻ quyến rũ, thoát y rồi lại trực tiếp muốn ra tay.
Dáng người đường cong cân đối, đẫy đà, chất lượng cực kỳ tốt, cơ bản là thỏa mãn được sức tưởng tượng của tất cả nam nhân.
“Liễu cô nương, quần áo của cô không chắc chắn gì cả, sau này cần phải chú ý mới được.” Lâm Phàm lên tiếng.
Liễu Phù Vi thét chói tai, vội vàng ôm quần áo ngồi xổm xuống, không ngờ bản thân lại bị Lâm Phàm thấy hết, Liễu Phù Vi trực tiếp đưa lưng về phía Lâm Phàm, nhưng ngay khi nàng ta vừa ngồi xuống, đường cong kia…
Không thể nào.
Nghe nói nữ tử có vóc dáng siêu đẹp thì đều sẽ có bờ mông cong vút, mà mông của Liễu Phù Vi thì cong rõ luôn chứ.
Xào xạc!
Một lát sau.
Liễu Phù Vi mặc quần áo xong thì không dám tới gần Lâm Phàm nữa, bây giờ nàng ta cực kì sợ hãi.
Chương 396 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]