Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 397: CHƯƠNG 397: THÁNH NỮ GIÁO… CÁC NGƯƠI ĐỪNG NHƯ VẬY, TA RẤT TRONG SÁNG (3)

“Liễu cô nương, ta thật sự chưa thấy gì hết.” Lâm Phàm nghiêm túc nói.

“Đừng nói nữa.”

Liễu Phù Vi không muốn chuyện này dây dưa thêm nữa, đã không kịp hối hận nữa rồi, vì sao nàng ta lại chủ động xin ra trận đến nơi này mời Lâm Phàm chứ, cứ nhường chuyện này cho chị em khác không phải tốt hơn sao?

Liễu Phù Vi nghĩ tới tình cảnh hiện tại.

Thật khóc không ra nước mắt.

Nàng ta phát hiện Lâm Phàm là quỷ, là con quỷ tra tấn người ta.

Nếu không phải vì bản thân đánh không lại đối phương, nàng ta đã dùng bạo lực để tiếp đón hắn rồi.

Lâm Phàm biết không nên để chuyện đi quá xa, lợi lộc trên đời này làm sao có thể để một mình ngươi ôm hết được, một vừa hai phải, mới là nước đi sáng suốt nhất.

Không cần phải làm khó đối phương.

Hắn còn phải đi gặp Thánh Nữ của các nàng nữa, cũng không biết vị Thánh Nữ kia trông thế nào?

“Này! Chân ta khỏe rồi, Liễu cô nương cô không thể không nói là thần kỳ, cô chỉ vừa cởi quần áo, chân ta đã lập tức linh hoạt trở lại, đa tạ Liễu cô nương, nếu không phải nhờ phúc của cô, sợ là ta vẫn chưa đi được.” Lâm Phàm ôm quyền, cười ha hả nói.

Liễu Phù Vi trừng mắt.

Cứng họng không thốt nên lời.

Không biết nên nói gì mới phải.

Nàng ta rất muốn hỏi thẳng Lâm Phàm, rốt cuộc ngươi coi ta là cái gì vậy hả?

Một con ngốc sao?

Nếu ngươi thật sự xem ta là con ngốc, vậy thì cũng quá trắng trợn rồi đó, Liễu Phù Vi nàng chưa bao giờ nghĩ có ngày bản thân sẽ gặp chuyện như vậy, đối với nàng ta, đây chính là một sự sỉ nhục.

Đáng tiếc… Nhục nhã thì nhục nhã thôi.

Nàng ta đâu thể làm được gì.

Lâm Phàm khẽ bật người, bay lên trời, mỉm cười nói: “Bây giờ tình trạng của ta rất tốt, mời Liễu cô nương đi trước dẫn đường.”

Liễu Phù Vi định nói gì đó, thấy vẻ mặt kia của Lâm Phàm, nàng ta lại muốn xoa mắt, vẫn cứ cảm thấy khí chất tên hách dịch trước mắt này hơi khác, mới vừa nãy trong mắt nàng, hắn còn là một tên háo sắc mà.

Nhưng lúc này Lâm Phàm lại cho nàng ta một cách nhìn kiểu, Lâm công tử ôn tồn lễ độ, chính là hắn.

“Mời Lâm công tử đi theo ta.” Liễu Phù Vi ném ý nghĩ trong đầu sang một bên, bay lên trời, mượn lực cành khô mà phóng tới phía trước

Lâm Phàm đi theo sau, ngắm nhìn thân hình đẫy đà quyễn rũ của Liễu Phù Vi, khóe miệng cong lên một nụ cười.

Chỉ là chơi đùa mà thôi.

Chứ thật ra chẳng có ý nghĩ thật sự nào đâu.

Bản thân gặp được nữ tử tuyệt sắc như thế, nếu hắn không bỡn cợt thì chẳng phải là quá lãng phí rồi sao?

Lúc bấy giờ.

Liễu Phù Vi đi ở phía trước bắt đầu lo lắng cho Thánh nữ.

Người này tính tình kỳ quái.

Thánh nữ thật sự có thể chèn ép đối phương sao?

Đừng để đến cuối cùng lại lại dê vào miệng cọp.

Dần dần.

Liễu Phù Vi cảm thấy có gì đó không đúng lắm, hình như có một ánh mắt đang gắt gao nhìn chằm chằm vào phía sau lưng nàng ta, tựa mũi nhọn đâm tới, bản thân như bị nhìn xuyên thấu, nàng ta nghĩ đến tình trạng hiện tại của bản thân, lại nhớ tới ánh mắt đầy săm soi của đối phương.

Liễu Phù Vi tăng nhanh tốc độ.

Muốn kéo xa khoảng cách với Lâm Phàm.

Thế nhưng ánh mắt đó từ đầu đến cuối cứ luôn dõi theo nàng ta.

Liễu Phù Vi không thể nhịn được nữa, bèn nói: “Lâm công tử, có thể đừng nhìn nô gia như vậy nữa được không?”

“Ta đâu có nhìn cô.” Lâm Phàm thản nhiên đáp.

Thái độ bình tĩnh trả lời đó khiến hai tay Liễu Phù Vi siết lại trắng bệch.

Trong lòng nghẹn tức không thôi.

Nàng ta chưa từng muốn đánh người tới vậy.

Tức quá đi mất.

Nếu Lâm Phàm tự xưng là thứ nhì thì tuyệt đối không ai dám nhận mình thứ nhất, điều đó đủ để chứng minh rằng hắn có địa vị thế nào trong lòng Liễu Phù Vi.

Sau đó.

Liễu Phù Vi thả lỏng tinh thần, chỉ cần ta không xem ngươi là người, vậy ta sẽ không có những ý nghĩ đó.

Tự mình an ủi quả nhiên hữu dụng.

Thật sự đã không còn vấn đề gì xảy ra.

Nàng ta cảm giác thoải mái hơn rất nhiều.

Sau một hồi.

Bọn họ đi vào một chốn bồng lai tiên cảnh.

Lâm Phàm nhìn thấy nơi đây thì vô cùng tò mò, không ngờ phong cảnh trong Hoài Châu còn có nơi đẹp tới vậy.

Thế mà trước kia hắn lại không phát hiện ra.

Trái lại cũng thần kỳ thật.

“Liễu cô nương, Thánh nữ nhà các cô cũng biết nhìn chỗ quá hay, nơi đây rất đẹp, chẳng lẽ mỹ nữ đều yêu thích những phong cảnh thơ mộng sao?” Lâm Phàm cười hỏi.

Nơi đây tứ phía đều có những đóa hoa kiều diễm mọc lên, một hương thơm vờn quanh chóp mũi, nhưng trong hương hoa này, còn kèm theo một ít mùi hương kỳ quái.

Đã không phải là hương hoa nữa rồi.

Mà là một loại hương kích thích cơ thể người.

Lâm Phàm đoán chừng, nếu người bình thường bước vào đây, e rằng chưa chịu được đến khoảng nửa giây, cơ thể đã hoàn toàn bị mùi hương này khống chế, tự mình đánh mất phương hướng.

Khi này.

Lâm Phàm thu hồi tâm lý coi thường lại, không thể chủ quan, hắn đùa cợt với Liễu Phù Vi trên đường, đó là vì hắn chắc chắn tuyệt đối, bản thân có thể một quyền đánh chết đối phương.

Nhưng hiện giờ, hắn nghĩ sự cảnh giác này, chính là để tránh lọt lưới phút chín mươi.

Lâm Phàm được Liễu Phù Vi dẫn dắt, hắn phát hiện hướng đi khá bất thường, vị trí đi trông như không có quy luật, nhưng nếu cẩn thận quan sát, có thể thấy nơi đây là một loại mê ảo trận, giống với kiểu mê cung.

Một lát sau.

Hắn thấy phía trước có người xuất hiện, các nữ tử kiều diễm đứng ở hai bên, mà ở phía cuối, lại là chiếc giường trải ga tơ bóng màu hồng nhạt, có một nữ tử đang nằm trên đó.

Nữ tử mang mạng che mặt, dung nhan như ẩn như hiện, vô cùng thần bí.

“Thánh nữ, Lâm công tử đã tới.”

Liễu Phù Vi bỏ qua Lâm Phàm qua một bên, nhanh chóng đi đến chỗ Thánh nữ, thái độ hết sức cung kính.

Thánh nữ nằm trên giường chậm rãi nói: “Hoan nghênh Lâm công tử đại giá quang lâm, không tiếp đón từ xa, xin chớ trách.”

Giọng nói của Thánh nữ biến ảo khôn lường, tiếng nói truyền đến từ bốn phương tám hướng, tựa như một tiên nữ thực thụ, loại cảm giác mờ mịt tột cùng này, thật khiến người ta khó có thể nhìn thấu.

“Chân cô bị chặt rồi sao?” Lâm Phàm hỏi thẳng.

Hắn vừa dứt lời.

Ánh mắt của hai hàng nữ tử Thánh Nữ giáo chung quanh hung hăng nhìn chòng chọc vào Lâm Phàm.

Mặt tỏ vẻ không vui.

Chương 397 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!