Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Thánh nữ không ngốc, đương nhiên nghe hiểu ý trong lời nói.
“Lâm công tử, nghe đồn ngươi thanh nhã lịch sự, bây giờ mới thấy…” Thánh nữ không nói hết câu, ý muốn nói biểu hiện của Lâm Phàm có chút không giống với những gì các nàng biết.
Lâm Phàm không khỏi bật cười: “Thanh nhã lịch sự, người ngoài lại đồn thổi như vậy, ta quả thực không biết.”
Hắn còn không biết ai đồn thổi hắn như vậy.
Quả thật quá đỗi lạ lùng.
Thậm chí có thể nói không thể tưởng tượng được.
Bỗng nhiên, giữa bầu trời nơi phong cảnh tuyệt đẹp này xuất hiện rất nhiều cánh hoa màu đen.
“Hửm?”
Bàn tay Lâm Phàm đỡ được một cánh hoa, phát hiện trên cánh hoa có kình đạo màu đen lơ lửng, chậm rãi bay lên trời tựa như sương mù. Nhưng trong nháy mắt những kình đạo sương đen này tựa như có linh hồn, bay thẳng tới chỗ Lâm Phàm.
Lâm Phàm giật mình lùi về sau một bước, thổi ra một hơi khiến đám sương mù đen này bị đánh tan.
“Ai, bước ta cho ta.” Lâm Phàm thét lớn, vận chuyển kình đạo hộ thể tạo nên bức tường chắn, những cánh hoa rơi xuống người vỡ vụn trong nháy mắt.
Ngay sau đó, hắn nhìn vào đám người Thánh Nữ giáo, thoáng chốc đã hiểu ra, kẻ xuất hiện ở đây chắc chắn có liên quan đến Thánh Nữ giáo.
Rồi thấy đám người Thánh Nữ giáo cung kính nói: “Cung nghênh Mỗ Mỗ.”
Lâm Phàm cảm ứng được luồng khí tức mạnh mẽ từ phương xa truyền đến, truy tìm theo luồng khí tức, thấy một nữ tử mặc đồ đen xuất hiện như ma quỷ.
Giống như co rút đất, bóng người biến ảo, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt.
“Mỗ Mỗ?”
Lâm Phàm thấy đám Thánh Nữ giáo cung kính như vậy, lập tức hiểu ra kẻ trước mặt này hẳn là kẻ sau lưng Thánh Nữ giáo.
“Ngươi là ai?” Lâm Phàm hỏi.
“Ha ha, Lâm Phàm Chính Đạo tông, kỳ tài tuyệt thế khó gặp một lần, tuổi còn trẻ đã có thể tu luyện đến trình độ này, quả thực khiến người khác kinh ngạc. Bản tọa xưng là Thiên Ma Mỗ Mỗ, nếu ngươi trở về có hỏi trưởng bối chắc hẳn sẽ biết ta là ai.” Âm thanh của Thiên Ma Mỗ Mỗ vô cùng hùng hậu, nam nữ khó phân biệt, Lâm Phàm nghe cau chặt mày, càng ngày càng thấy cao thủ ẩn mình hơi nhiều.
Lâm Phàm đáp: “Ta không quan tâm ngươi là Thiên Ma Mỗ Mỗ hay là Thiên Tuyến Bảo Bảo, Thánh Nữ giáo các ngươi dùng sắc dụ không được, lại định đánh lén?”
“Hử?” Thiên Ma Mỗ Mỗ giận dữ, ánh mắt như điện nhìn chòng chọc vào Lâm Phàm.
Lâm Phàm đối mắt với đối phương, đột nhiên phát hiện dường như ánh mắt Thiên Ma Mỗ Mỗ có tính xuyên thấu, có thể gây thương tổn. Hại người bằng mắt? Đây là tuyệt học gì?
Đối mặt với tình huống này, Lâm Phàm không chút nao núng, vận chuyển kình đạo lên hai mắt, kiên quyết đối đầu với bà ta.
Nhất thời, lấy hai người làm trung tâm, kình đạo khí trường mãnh liệt bạo phát.
Đám người Thánh Nữ giáo lùi về sau mấy chục bước mới cảm thấy dịu đi rất nhiều. Vừa nãy đứng ở phía trước, cảm thấy luồng kình đạo khí trường va chạm nhau ép các nàng thở không ra hơi.
Ầm ầm!
So đấu kình đạo không phân thắng bại, hai bên lùi về sau.
Lâm Phàm ổn định cơ thể, trầm ngâm: “Lão nương thật lợi hại, đây chính là thực lực của cao thủ ẩn thế lánh đời?”
Thiên Ma Mỗ Mỗ vẻ mặt cũng rất nghiêm trọng, so đấu trong chốc lát đã phát hiện đối phương lợi hại hơn bà ta tưởng tượng nhiều. Đương thời người có tu vi bậc này đã hiếm, đáng sợ hơn chính là đối phương lại trẻ tuổi như vậy, nếu tiếp tục phát triển, sự rằng sẽ thực sự trở thành nhân vật truyền thuyết.
“Ngươi muốn thế nào?” Lâm Phàm hỏi.
Thiên Ma Mỗ Mỗ không nói gì, chỉ thấy trên người tỏa ra sương đen cực kỳ âm tà, hai tay giơ cao huy động kình đạo, hai bàn tay tỏa ra sương mù kình đạo nồng nặc bao phủ bầu trời.
“Cực Nhạc Thiên Địa!”
Một tiếng gầm lên.
Những cánh hoa bay lả tả xuống đột nhiên xoay vèo vèo, sương đen bao phủ rất dày đặc, hóa thành từng sợi tơ phóng đến chỗ Lâm Phàm. Nhưng kình đạo của Lâm Phàm rất hùng hậu, ngăn cản hết đám sương đen này, không để cho chúng lọt vào một li.
“Những thứ này rốt cuộc là gì?” Lâm Phàm kinh hãi trong lòng, có thể cảm nhận được những sợi tơ đen này ẩn chứa sức mạnh rất dâm tà, không ngừng khơi gợi dục vọng nguyên thủy nhất ở sâu trong nội tâm con người.
Chẳng bao lâu, Lâm Phàm nghe thấy có tiếng thở dốc.
Chỉ thấy đám thành viên trong Thánh Nữ giáo kia như bị điên loạn, da thịt ửng hồng, lộ ra thần sắc xinh đẹp gợi cảm, đồng thời còn cởi hết quần áo, làm ra những hành vi cử chỉ không hợp mắt với Lâm Phàm.
Có người quay về phía Lâm Phàm mở rộng hai chân, nhấp nhô có tần suất.
Cũng có người uốn éo cơ thể, hai người ôm lấy nhau, xoa bóp cho nhau, cùng nhau làm ra những động tác khiến người khác chảy máu mũi.
“Đệt… Các ngươi đúng là không biết xấu hổ, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện dâm dục.”
Lâm Phàm mắng một câu thô tục, lúc trước còn nói đám Thánh Nữ giáo này rõ ràng là tổ chức cao cấp hơn kỹ viện, bây giờ mới thấy bản thân đã xem thường các nàng ta.
Hắn cảm thấy tinh thần bị đánh phá.
Huyết dịch chảy trong cơ thể có chút gấp gáp.
Thủ đoạn của Thiên Ma Mỗ Mỗ rất quỷ dị, rõ ràng không có bất kỳ tiếp xúc nào với hắn, nhưng có thể dùng những hiệu ứng thị giác này khiến hắn bị ảnh hưởng.
Những sợi tơ đen kia càng là thứ đồ ghê tởm.
Nếu không phải kình đạo hộ thể của hắn ngăn cản thứ này ở ngoài, sợ rằng đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Vào lúc Lâm Phàm đang quay cuồng, Thiên Ma Mỗ Mỗ hóa thành tàn ảnh, năm ngón tay mang theo tia sáng đen chộp lên đỉnh đầu Lâm Phàm.
“Thiên Ma Diệt Hồn Trảo!”
Năm ngón tay có những tia sáng quấn quanh vô cùng âm tà, mang theo sức hút cực lớn bao phủ lên đầu Lâm Phàm. Lâm Phàm cảm thấy Thiên Ma Mỗ Mỗ này có chút năng lực, dùng đám lẳng lơ rẻ tiền này cởi quần áo, triển khai mị công ảnh hưởng tâm thần hắn, thừa dịp hắn lơ đãng thì ra tay.
Tuy không biết rốt cuộc Thiên Ma Mỗ Mỗ triển khai chiêu này có hiệu quả gì, nhưng hắn biết tuyệt đối không thể để đối phương thành công, nếu không ắt gặp tai họa.
Lâm Phàm gầm nhẹ một tiếng, kình đạo bạo phát gấp 41 lần, phối hợp với sát chiêu Huyền Vũ Chân Công đánh một quyền về phía đối phương, uy thế hung mãnh, kình đạo khủng bố chấn động, quyền kình đủ làm không gian xiêu vẹo.
Ầm ầm!
Chương 400 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]