Một quyền đánh vào lòng bàn tay đối phương, kình đạo tạo thành lan ra bốn phía, đẩy lùi Thiên Ma Mỗ Mỗ, kình đạo hùng hậu khiến Thiên Ma Mỗ Mỗ vô cùng kinh hãi, năm ngón tay đau đớn, ánh mắt khiếp sợ không dám tin tưởng.
Bà ta không ngờ kình đạo của đối phương lại hùng hậu mức này.
Bà ta là cao thủ ẩn thế ngày đêm tu luyện, hiện giờ xuống núi thành lập Thánh Nữ giáo, muốn dùng thực lực tuyệt đối trấn áp các sơn môn đương thời, so đấu thủ đoạn cùng những cao thủ tuyệt thế mà bà ta biết.
Nhưng không ngờ lại bị Lâm Phàm đệ tử của Chính Đạo tông dạy cho một bài học.
Vào lúc bà ta đang nghĩ loạn, Lâm Phàm triển khai Huyền Vũ Chân Công, vung trường kích lên, sức nặng vạn cân bổ xuống, Thiên Ma Mỗ Mỗ nghiêng người né tránh, ầm ầm một tiếng, trường kích nện xuống đất, kình đạo thô bạo phân tán điên cuồng, mặt đất bị đánh nứt thành một hố sâu khủng bố.
Đột nhiên, Lâm Phàm cảm thấy mặt bên có tiếng xé gió truyền đến, hắn giơ tay, kình đạo bạo phát, mấy mũi ngân châm bị kình đạo cố định giữa không trung, sau đó rơi xuống đất, nhìn kỹ mới thấy hóa ra là Liễu Phù Vi đánh lén.
“Muốn chết!”
Trường kích tiêu tan rồi ngưng tụ thành trường thương, Lâm Phàm cầm trường thương lao mạnh đến. Liễu Phù Vi thấy vậy kinh hãi, vội vàng vận chuyển kình đạo chống đỡ. Nhưng mà kình đạo ngưng tụ trên mũi trường thương thực sự quá mạnh. Kình đạo hộ thể của nàng ta tựa như giấy, bị phá vỡ trong nháy mắt. Trường thương đâm thủng ngực Liễu Phù Vi thành một lỗ máu.
Cả người nàng ta bị đánh bay.
Lúc trước ở trên đường vẫn còn liếc mắt đưa tình với người ta, khi người ta đánh lén lại thẳng tay giết hại, con người này thật tuyệt tình. Đến tận lúc chết Liễu Phù Vi vẫn khó thể tin kết cục của bản thân sẽ như vậy.
Đánh lén một chút đã giết chết ta.
Thủ đoạn thật tàn ác.
Lâm Phàm đột nhiên kéo trở lại, trường thương trở về tay hóa thánh quyền sáo đen sì, nện mạnh xuống đầu Thiên Ma Mỗ Mỗ.
Thiên Ma Mỗ Mỗ nổi giận bừng bừng, cánh tay bà ta mềm oặt không xương như một con trăn quấn lấy cánh tay Lâm Phàm, kéo về. Một cánh tay khác mau chóng duỗi ra, hai ngón tay khép lại, đâm vào cùi chỏ Lâm Phàm nhanh như chớp.
Nếu như đâm trúng, nửa đoạn cánh tay của hắn chắc chắn tàn phế.
Lâm Phàm vận chuyển kình đạo tràn đầy toàn bộ cánh tay, nhờ có kình đạo rót vào, cánh tay căng phồng, ngón tay Thiên Ma Mỗ Mỗ đâm trúng nhưng chỉ thấy như đang đâm vào sắt thép.
Tay hắn vô cùng cứng rắn, không thể nào phá vỡ.
“Gãy nát cho ta.”
Cánh tay căng phồng của Lâm Phàm bỗng nhiên gồng lên, cơ bắp kẹp chặt hai ngón tay của Thiên Ma Mỗ Mỗ. Rắc rắc một tiếng, đã thấy hai ngón tay của Thiên Ma Mỗ Mỗ bị bẻ gãy, máu tươi đầm đìa.
Còn Lâm Phàm tiếp tục cười gằn, nhân cơ hội đâm thẳng hai ngón tay vào hai mắt Thiên Ma Mỗ Mỗ.
Thiên Ma Mỗ Mỗ kinh hãi mặt tái mét, vội vàng nhắm chặt mắt, mí mắt ánh lên màu vàng, hai ngón tay hắn đâm trúng thì cảm thấy có luồng kình đạo hùng hậu ngăn mình.
Thủ đoạn cũng khá lắm.
Trước đây, Lâm Phàm ra tay với người khác đều dựa vào sức ép hùng hậu của kình đạo. Nhưng hôm nay đánh nhau với loại tuyệt thế cao thủ lánh đời này, kình đạo không quan trọng, kỹ xảo chiến đấu mới quan trọng.
Chỉ cần có thể đánh chết đối phương, dùng thủ đoạn nào cũng được. Đối với cao thủ chân chính mà nói, cho dù là thủ đoạn nham hiểm vẫn hữu dụng hơn với tuyệt học chân chính.
Trong phút chốc, hai người tách ra.
Thiên Ma Mỗ Mỗ cúi xuống nhìn thấy hai ngón tay đứt thì bắt đầu để từng sợi tơ đen quấn quanh nối lại hai ngón tay.
Nhưng mà điều khiến bà ta khó chịu chính là hai mắt rất đau đớn, con ngươi như sắp nổ tung.
Lúc này Lâm Phàm vẫn chưa thở hổn hển, đánh nhau với tuyệt thế cao thủ khiến kình đạo trong cơ thể hắn tiêu hao rất nhiều, nhưng hắn phát hiện Tẩy Tủy tầng bảy đã có thể đối phó với những cao thủ lánh đời này.
Nhưng không thể phủ nhận tuyệt thế cao thủ thực sự không thể coi thường, hắn gần như đã bạo phát hoàn toàn nhưng Thiên Ma Mỗ Mỗ mới chỉ bị thương nhẹ mà thôi.
“Thiên Ma Mỗ Mỗ, đây chính là thủ đoạn của bà? Ta thấy cũng chỉ như thế mà thôi.” Lâm Phàm cười chế nhạo, hắn vẫn chưa hiểu nếu đối phương đã để Thánh Nữ giáo đến kết thiện duyên với mình trước, dù hắn không đồng ý, Thiên Ma Mỗ Mỗ này tại sao phải ra tay với hắn?
Đột nhiên hắn nghĩ tới một khả năng.
Thánh nữ bị hắn trêu ghẹo vẫn không tức giận, thậm chí còn để lộ ý nghĩ muốn mê hoặc hắn.
Một ý nghĩ táo bạo hiện lên trong đầu hắn. Kết thiện duyên là giả, chỉ sợ mục đích thật sự là muốn hắn “đào hang”, mà “hang” của nàng ta chắc chắn có độc, trong hoàn cảnh không có bất kỳ biện pháp bảo vệ nào, tinh nguyên tương thông, chắc chắn sẽ trúng độc.
Nói cách khác, đây chính là một âm mưu.
Nhưng hắn vẫn luôn nhớ tới sư tỷ, chơi đùa với các nàng chỉ để giết thời gian, không có chuyện vác súng ống ra thực chiến thật, nam nhân ra ngoài cũng cần học cách bảo vệ bản thân, có quỷ mới biết bản thân có gặp phải “hang” độc hay không.
Nhờ đó hắn mới có thể khống chế ý nghĩ của mình.
Xoay người định rời đi, Thiên Ma Mỗ Mỗ đương nhiên rất cay cú, trong lòng muốn ra tay, mỹ nhân kế không được thì phải dùng vũ lực tóm lại.
Thiên Ma Mỗ Mỗ lạnh lùng nhìn Lâm Phàm.
Trận đánh nhau ngắn ngủi không bắt được hắn, đã thế còn chịu thiệt, bà ta nhận thấy với thực lực của Lâm Phàm, chắc chắn không thể bắt được hắn.
“Lâm Phàm Chính Đạo tông quả nhiên giống bên ngoài đồn đại, thực lực vô cùng kinh người, hôm nay coi như lần đầu gặp mặt, ngày rộng tháng dài, xem sau này ngươi còn chống cự được bao lâu.”
Thiên Ma Mỗ Mỗ phất tay, Thánh Nữ giáo nhanh chóng rời đi, tốc độ của bà ta cực nhanh, vừa xoay người rời đi đã biến mất ở ngay trước mặt.
Lâm Phàm không đuổi theo, híp mắt nhìn theo hướng bà ta biến mất.
Hắn biết nếu đánh tiếp, trong thời gian ngắn khó phân thắng bại, thậm chí ngộ nhỡ có cao thủ nham hiểm ẩn nấp trong chỗ tối, đợi khi kình đạo của hắn và Thiên Ma Mỗ Mỗ hợp lại cũng không ăn thua thì xuất hiện, lúc ấy hơi phiền.
“Mẹ kiếp, ngươi chờ đấy. Ta quay về tiếp tục tu luyện, đợi đến khi đạt được Tẩy Tủy tầng tám sẽ đánh bay các ngươi.”
Chương 401 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]