Cuộc sống của Lâm Phàm vẫn rất khô khan.
Chỉ có con và tỷ tỷ thỉnh thoảng đến bầu bạn với hắn.
Sư tỷ dường như đã biết tình hình thế đạo bây giờ, mỗi lần dẫn con đến đều không làm phiền hắn quá lâu, khi dùng cơm xong thì thu dọn đồ đạc rồi dẫn con về. Nàng không muốn quấy rầy hắn tu luyện quá nhiều.
Quyền tông, An Châu.
Quyền tông nằm trong loạn châu, đáng lẽ nên nắm trong tay toàn bộ An Châu, cho dù mã phỉ, đạo phỉ hoành hành cũng không ai to gan dám trêu chọc Quyền tông.
Nhưng hiện tại tình hình đã thay đổi, Quyền tông xảy ra chuyện.
Mạc Hiển Minh thân là đại sư huynh Quyền tông, đáng lẽ ngoài tông chủ và trưởng lão ra, hắn ta là người đứng vị trí cao nhất ở sơn môn, nhưng hôm nay hắn ta và đệ tử bình thường đứng chung một chỗ.
Nhìn lên võ đài tỷ thí.
Đây không phải đang đấu nhau, mà là tên hai đạo phỉ không biết đến từ đâu đang vung đao chém lung tung trông thật tức cười, không đáng xem.
Cờ của Quyền tông bị gỡ xuống, trên cao có một lá cờ khác đang tung bay, hình vẽ trên lá cờ là Thiên Sơn. Không sai, chính là Thiên Sơn.
Tông chủ không ngồi ở chủ vị mà đứng trước mặt một lão già, mặt vô cùng uất ức. Nhưng kình đạo cả người tông chủ đã bị khóa chặt, tay trói gà không chặt chỉ đành trơ mắt nhìn.
Chủ vị.
Một lão già đặt chân lên người trưởng lão đang nằm trên đất, ngang ngược cắn quả táo, nhìn hai kẻ kém tắm phía dưới đang vung chém, vỗ tay cười lớn.
Vào lúc này, trên võ đài có một người thắng.
“Được, đánh hay lắm.” Thiên Sơn Lão Tiên đá văng trưởng lão dưới chân, vỗ tay hô to.
Đám lâu la vô danh đứng thành hai hàng vung vẩy lá cờ hô to.
“Thiên Sơn Lão Tiên pháp lực vô biên.”
“Thiên Sơn Lão Tiên vĩnh hưởng vạn phúc.”
Tiếng hô đinh tai nhức óc, xuyên thủng trời cao.
Thiên Sơn Lão Tiên ngạo nghễ với đời, lão ta biết cho dù là thời đại nào, chỉ cần lão ta xuống núi, thiên hạ tất phải khiếp sợ.
Nhưng câu này lọt vào tai đệ tử Quyền tông nghe thật chối tai.
Mạc Hiển Minh không thể nào quên cảnh tượng lúc trước, Quyền tông vẫn vận chuyển như bình thường, nhưng ai ngờ rằng dưới chân núi đột nhiên xuất hiện một đám người thần bí.
Cách ăn mặc của bọn chúng giống như đạo phỉ.
Mà đám đạo phỉ này khiêng một cỗ kiệu, trên kiệu có một lão già tóc trắng. Lão già này đi tới Quyền tông quấy rối tông chủ, ai ngờ trong thời gian cực ngắn tông chủ và trưởng lão đã bị đối phương khống chế.
Vậy nên Quyền tông thất thủ, trở thành hoa viên của đám này.
Những đạo phỉ kia thậm chí còn ra tay với các sư muội Quyền tông, nếu không phải đệ tử Quyền tông liều mình phản kháng, giữ tinh thần các ngươi dám ra tay chúng ta dám liều mạng mới không để đám đạo phỉ này thành công.
Hắn ta không biết Thiên Sơn Lão Tiên là ai.
Nhưng lúc tông chủ và các trưởng lão nghe thấy tên gọi của đối phương, hắn phát hiện bọn họ thấp thỏm lo âu, vô cùng sợ hãi, không dám có bất kỳ ý muốn phải kháng.
Buổi tối.
Mạc Hiển Minh đi tới phòng, thấy tông chủ và trưởng lão mặt mày ủ rũ, thở dài liên tục. Cho dù rất phẫn nộ nhưng đối mặt với thực lực tuyệt đối của Thiên Sơn Lão Tiên, bọn họ không có bất kỳ năng lực phản kháng.
Chứ đừng nói tới tu vi bọn họ còn bị phong ấn, giống như phế nhân chỉ có thế nghe lệnh đối phương.
“Tổng chủ, trưởng lão.” Mạc Hiển Minh vào phòng thì hành lễ với các trưởng bối.
“Hiển Minh, ngươi là đại sư huynh Quyền tông, bây giờ Quyền tông bị Thiên Sơn Lão Tiên chiếm đoạt, không có bất kỳ cơ hội nào. Ngươi dẫn một ít đệ tử tinh nhuệ rời sơn môn, tìm nơi khác tiếp tục truyền thừa sơn môn.” Tông chủ bất lực nói.
Hết cách rồi.
Bọn họ đều bị giam cầm ở đây, không chạy đi đâu được. Để Mạc Hiển Minh dẫn người rời đi là lựa chọn duy nhất.
“Tông chủ, không còn cách nào khác?”
Mạc Hiển Minh không cam lòng, sơn môn bị kẻ giặc chiếm giữ, Tông chủ và trưởng lão chịu nhục, hắn ta là đại sư huynh, không muốn bỏ mặc sơn môn như vậy.
Cao Khánh lắc đầu nói: “Còn có thể làm gì, nếu trong tình huống khác còn dễ bàn, nhưng hiện giờ Thiên Sơn Lão Tiên là cường giả chân chính, trừ phi tìm được cường giả thực sự mới có thể đối phó được lão, có điều tìm cường giả chân chính ở đâu?”
“Có những ai?” Mạc Hiển Minh hỏi.
Cao Khánh đáp: “Theo như ta biết thì có Ngụy Trung, Võ thánh Đường Thiên Vân, Xuân Thu Lão Đạo, Thiên Ma Mỗ Mỗ, quốc sư Đại Càn. Nhưng những người này không phải chúng ta muốn mời mà được, hơn nữa chỉ sợ quan hệ giữa Thiên Sơn Lão Tiên và bọn họ không đơn giản. Chẳng ai bằng lòng vì Quyền tông mà đắc tội với cường giả đỉnh cao.
Ngô Hiển Minh nghe tên những người này cũng biết khó có thể mời được. Người nào hiện nay cũng là là một nhân vật không tầm thường.
Ngụy Trung thì có biết. Quyền thần của Đại Âm, địa vị cực cao, không dễ gặp mặt.
Còn mấy người phía sau, trừ nghe thấy tiếng tăm của Đường Thiên Vân và quốc sư Đại Càn ra, những người khác không biết.
Nhưng lúc này, Cao Khánh nói: “Còn có một người, Lâm Phàm đệ tử Chính Đạo tông. Tu vi người này cực cao, nhưng nghe nói hắn không màng thế sự, chỉ chuyên tâm tu luyện, ngươi và hắn không quen biết, muốn tìm hắn hỗ trợ lại càng khó khăn.”
“Lâm Phàm…” Mạc Hiển Minh nghe tên, đột nhiên nhớ ra mình đã từng tiếp xúc với Lâm Phàm.
“Tông chủ, ta cùng Lâm Phàm của Chính Đạo tông từng có cuộc gặp gỡ ngắn, không bằng để ta đi thử một lần, biết đâu thành công là có thể cứu giúp tông môn.”
Cao Khánh kinh ngạc hỏi: “Ngươi biết hắn?”
“Vâng, từng tiếp xúc.” Mạc Hiển Minh nói.
“Nếu như vậy, không bằng thử một lần.” Cao Khánh không ngờ Mạc Hiển Minh lại có quan hệ với Lâm Phàm, chuyện này quả thật lão chưa từng nghĩ tới.
Sau đó vỗ vai Mạc Hiển Minh.
Hành động này khiến Mạc Hiển Minh cảm thấy kỳ quái, giống như bản thân được đánh giá cao. Rõ ràng hắn ta và Lâm Phàm không quá thân quen, nhưng hắn ta có thể thấy tia hi vọng trong mắt tông chủ.
Đã như vậy, hắn ta không giải thích gì thêm, cứ giả vờ như mình rất thân với Lâm Phàm.
Tối hôm đó, Mạc Hiển Minh lén lút rời sơn môn, tạt qua Phi Phượng cốc lấy được không ít ngân phiếu, muốn tìm người đương nhiên phải có ngân lượng.
Quan hệ giữa người với người cần có vật dẫn để móc nối.
Chương 406 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]