Với quan hệ của hắn ta và Lâm Phàm, nếu xông thẳng vào Chính Đạo tông tìm Lâm Phàm sẽ rất lỗ mãng, thậm chí còn dễ bị đánh bay ra ngoài.
Ninh thành.
Mạc Hiển Minh nhắm được mục tiêu, mục tiêu chính một đệ tử của Chính Đạo tông.
Ngô Hạo thân là đệ tử Chính Đạo Tông, cuộc sống vô cùng khổ cực, nào có thoải mái như các sư huynh sư tỷ khác, nguyên nhân chính là vì gã không có đầu óc kinh doanh, lúc nào cũng thiếu tiền.
Đã vậy nửa năm gần đây gã còn quen biết một sư muội. Sư muội này đời sống rất cao cấp, mỹ phẩm, quần áo, đồ trang sức đều dùng hàng chất lượng tốt nhất, là bạn lữ của sư muội, gã nghĩ hết mọi cách để thỏa mãn nhu cầu của sư muội.
Lúc này, gã đứng trước một tiệm trang sức, nhìn vòng tay trong tủ. Mấy ngày nữa là sinh nhật sư muội, gã phải chuẩn bị chút quà, quà cáp tầm thường đương nhiên không được.
Vậy nên mới đến Ninh thành chọn quà.
Hiện giờ gã đang vừa ý chiếc vòng tay này, nhưng khổ nỗi giá cả quá đắt, ba ngàn lượng không hơn không kém. Đối với một vài sư huynh sư tỷ đi trước, số tiền này chỉ là cái đinh. Nhưng với hắn mà nói, đủ để khiến gã rất đau đầu.
“Khách quan là đệ tử Chính Đạo tông?” Đôi mắt của chưởng quỹ nhìn người rất chuẩn, nhìn cách ăn mặc của đối phương đã biết đối phương là đệ tử Chính Đạo tông.
Ngô Hạo đáp: “Ừ, ta chính là đệ tử Chính Đạo tông?”
Chưởng quỹ cười nói: “Đệ tử Chính Đạo tông đến tiệm ta mua đồ được giảm còn bảy phần mười, đây là quy định do ông chủ đặt ra. Ông chủ nhà ta có quen biết với công tử Lâm Phàm ở sơn môn các ngươi, con cái hai nhà đã kết thông gia từ nhỏ, sau này sẽ là người một nhà!”
Vương Bảo Phong trước này chưa giấu giếm bất cứ chuyện gì.
Các tiệm dưới trướng đều biết khuê nữ của ông chủ sau này sẽ gả cho con trai của Lâm Phàm ở Chính Đạo tông.
Ngô Hạo cười, không ngờ lại có chuyện tốt này. Nhưng mà dù thế nào gã vẫn không mua nổi, trong túi gã chỉ có một ngàn lượng, căn bản không đủ.
Quá đắng! Khóc không ra nước mắt!
Ngô Hạo định đi nhưng trông thấy ánh mắt mong đợi của chưởng quỹ, gã cảm thấy nếu cứ rời đi sẽ làm mất mặt sư huynh, rất dễ khiến người khác nhận ra sư đệ của Lâm sư huynh lại có một tên nghèo kiết xác.
Ngay lúc gã không biết tính toán sao, một giọng nói vang lên.
“Chưởng quỹ, bọc chiến vòng tay này lại cho ta.” Mạc Hiển Minh nói.
Chưởng quỹ đáp: “Khách quan, thật ngại quá. Vị khách quan kia đã vừa ý vòng tay này.”
Ngô Hạo thấy có người giúp hắn tìm đường lui thì khoát tay nói: “Không sao, để lại cho khách quan kia cũng được.”
Sau đó xoay người rời đi.
Ngô Hạo bước đi trên đường cảm thấy bất lực. Gã hết cách rồi, chỉ đành mua cho sư muội một món quà rẻ tiền, hi vọng sư muội không để ý.
Bộp bộp!
Có người vỗ vai gã. Ngô Hạo nghi hoặc quay người, phát hiện là người vừa nãy mới mua vòng: “Các hạ có chuyện?”
Mạc Hiển Minh nói: “Tại hạ Mạc Hiển Minh là đệ tử Quyền tông, thấy huynh đài yêu thích vòng tay này, cố ý mua tặng huynh đài.”
Ngô Hạo nhìn hộp quà không dám nhận, khoát tay nói: “Mạc huynh đừng khách khí, không có công không nhận lộc, huynh nên cất đi.”
Tuy rằng gã rất muốn, nhưng gã biết không có miếng ngon nào từ trên trời rơi xuống.
Mạc Hiên Minh chậm rãi nói: “Có thể đến quán rượu nói chuyện hay không. Ta đặt một bàn ăn, hi vọng có thể cùng Ngô huynh đàm đạo tán gẫu.”
Ngô Hạo cảm thấy đối phương rất khiêm nhường. Chắc sẽ không xảy ra chuyện. Đắn đo một lát, Ngô Hạo đồng ý.
“Xin mời!”
“Mời!”
…
Ngày hôm sau.
Chân núi Chính Đạo tông.
Mạc Hiển Minh và Ngô Hạo đi cùng nhau, cuối cùng Mạc Hiển Minh đã khiến đối phương xiêu lòng, trở thành cầu nối giữa hắn ta và Lâm Phàm, hi vọng Ngô huynh sẽ giới thiệu hắn ta đến Lâm Phàm.
Quy trình này rất quan trọng.
Còn Ngô Hạo được Mạc Hiển Minh cung phụng rất thoải mái, đây là điều Ngô Hạo chưa từng nghĩ đến, khi biết Mạc Hiển Minh là đại sư huynh Quyền tông, đối phương lại xem trọng gã như vậy, trong lòng có chút đắc ý.
Đã vậy Mạc Hiển Minh còn cho gã một khoản ngân lượng, nói là phí vất vả.
Gã có từ chối nhưng Mạc Hiển Minh cứ khăng khăng không cho phép gã từ chối, chỉ đành nhận lấy.
Nếu là chuyện uy hiếp đến sơn môn, gã chắc chắn không làm. Nhưng đối phương chỉ muốn gặp Lâm Phàm, nghĩ đi nghĩ lại cũng không phải chuyện to tát gì.
Vách núi.
Lâm Phàm đang tu luyện, trải qua mấy tháng nỗ lực, tu luyện Thanh Mộc Thần Nguyên Công tiến bộ thần tốc, cách viên mãn rất gần.
Đến khi ấy, đưa bí pháp này vào Đệ Thất Cốt, bắt đầu tiến quân vào Tẩy Tủy tầng tám, thực lực của hắn sẽ thay đổi cực lớn.
Ngô Hạo dừng bước chân ở đây.
Thấy sư huynh đang tu luyện thì không dám hít thở, dè dặt đứng đợi, không dám quấy nhiễu sư huynh tu luyện.
Sau một hồi, Lâm Phàm chậm rãi mở mắt: “Ngô sư đệ, có chuyện gì không?”
Lúc Ngô Hạo đến, hắn đã biết.
“Lâm sư huynh, đại sư huynh Quyền tông là Mạc Hiển Minh nhờ ta chuyển lời muốn gặp mặt ngươi, hắn hiện giờ đang đợi ở cổng sơn môn.” Ngô Hạo nói.
Lâm Phàm quả thật có nhớ Mạc Hiển Minh ở Quyền tông, từng tiếp xúc ngắn nhưng sau đó không gặp gỡ, hắn rất tò mò không biết hắn ta tìm đến làm gì.
Nhưng điều càng khiến Lâm Phàm tò mò chính là Ngô Hạo sao lại quen biết gã?
Có lẽ nhận thấy Lâm sư huynh nghi hoặc, Ngô Hạo thành thật nói: “Sư huynh, ta ở Ninh thành đi dạo, hắn chủ động xuất hiện bắt chuyện với ta, tặng ta vòng tay trị giá ba ngàn lượng, còn đưa ta hai vạn lượng ngân phiếu.”
Gã không dám giấu giếm.
Lâm Phàm thản nhiên đáp: “Ừ, không sao. Nếu cho ngươi thì cứ cầm lấy. Ngươi dẫn hắn đến chỗ ta.”
“Sư huynh, vậy ngân phiếu ta nhận không cần giao ra sao?”
“Ha ha.” Lâm Phàm nói: “Không biết sư tỷ ngươi làm gì sao?”
Ngô Hạo bừng tỉnh, sau đó vội vàng rời đi.
Gã rời đi rồi, Lâm Phàm chắp tay, đứng bên vách núi nhìn về chân trời phía xa.
“Hắn tìm ta làm gì?”
Nghĩ không ra.
Nhưng chắc chắn là có chuyện.
Không bao lâu, phía xa xuất hiện hai bóng người.
“Mạc huynh, ngươi đi đi. Ta ở chỗ này chờ.” Ngô Hạo nói.
Mạc Hiển Minh đáp: “Đa tạ Ngô huynh giới thiệu, ơn này ghi nhớ trong lòng.”
Giang hồ không phải đánh đánh giết giết, nên biết đối nhân xử thế, bất kể là Ngô Hạo hay Mạc Hiển Minh đều hiểu rõ đạo lý nào. Ai biết được khi nào cần người khác giúp đỡ.
Chương 407 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]