Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 409: CHƯƠNG 409: LÂM PHÀM XUỐNG NÚI ĐANG TRÊN ĐƯỜNG ĐI ĐÁNH CHẾT NGƯỜI (5)

Nhị sư tỷ chạy trốn không kịp, bị Thiên Sơn Lão Tiên chộp vào trong tay, sau đó ngón tay Thiên Sơn Lão Tiên điểm lên, cả người nhị sư tỷ yếu ớt, không thể triển khai kình đạo.

“Thưởng cho ngươi.”

Đạo phỉ mặt đầy hưng phấn đón lấy nhị sư tỷ, mặc dù nghe nói nữ nhân này đã hơn 60 tuổi nhưng ai ngờ vẻ ngoài lại xinh đẹp như vậy, da trắng mặt xinh. Đừng nói 60 tuổi, cho dù 100 tuổi gã vẫn thấy hứng thú.

“Tạ ơn Lão Tiên ban thưởng.”

Thiên Sơn Lão Tiên cười vang: “Đám nhãi ranh các ngươi, chỉ cần làm ta vui vẻ, muốn ban thưởng gì cũng được…”

Bọn đạo phỉ hoan hô.

“Lão Tiên vạn tuế…”

Đột nhiên, mặt đất chấn động. Có tiếng rầm rập từ phương xa vọng tới.

Tất cả người trong Quyền tông đều bị tiếng động này thu hút. Mọi người đều bối rối, không ai biết chuyện gì đang xảy ra.

Ngay sau đó, hai bóng dáng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nện ầm ầm lên mặt đất Quyền tông.

Ầm ầm!

Mặt đất nứt toác, lực xung kích khủng bố khuếch tán, đất cát mù mịt che mất tầm mắt mọi người.

Nhưng có thể lờ mờ nhìn thấy hai bóng đen cực lớn.

“Kia… Kia là thứ gì?”

Một đệ tử chỉ vào bóng đen, trợn mắt há miệng nói lắp bắp.

Cát bụi bay lên cuồn cuộn mù mịt, một trận gió thổi tới xé toạc cát bụi.

Hai bóng đen dần dần hiện lên rõ ràng.

“Dị… Dị thú!”

Đệ tử Quyền tông khiếp sợ, không ngờ có dị thú xuất hiện.

Chẳng bao lâu, bọn họ nhìn thấy người đứng trên vai dị thú. Lâm Phàm chắp tay sau lưng đứng trên vai dị thú Kim Cương, từ trên cao nhìn xuống toàn bộ phía dưới, ánh mắt di chuyển rơi trên người Thiên Sơn Lão Tiên.

Lão già, màu trắng, phô trương.

Đây là đánh giá của Lâm Phàm về Thiên Sơn Lão Tiên.

“Cao thủ ẩn thế quả thực đều là nhân tài.” Lâm Phàm nhận xét.

Thiên Sơn Lão Tiên này nhìn đã biết không phải hạng đứng đắn. Giống hệt như Thiên Sơn Mỗ Mỗ, đều là đám già cả nhưng vẫn làm ra những chuyện biến thái như còn trẻ tuổi.

“Là đại sư huynh.”

Đệ tử Quyền tông trông thấy Mạc Hiển Minh mừng rỡ kêu lên.

Cao Khánh cùng các vị trưởng lão đang rất uất ức, trông thấy Mạc Hiển Minh trở về thì vô cùng vui vẻ. Nhìn thấy hai con dị thú, lại nhìn thấy bóng người đứng trên vai dị thú, bọn họ biết Mạc Hiển Minh đã mời được đối phương tới.

Có điều không biết hắn có nắm chắc hay không. Nhưng trong mắt bọn họ, nếu Lâm Phàm Chính Đạo tông đã đến, chắc chắn sẽ thành công. Không ai dám làm chuyện mình không nắm chắc cả.

“Tiểu tử, ngươi tìm người giúp ở đâu?” Thiên Sơn Lão Tiên chăm chú nhìn cảnh trước mắt, sau đó nhìn về phía Lâm Phàm: “Ngươi có biết Thiên Sơn Lão Tiên ta là ai không? Lại dám liều lĩnh đến đây hỗ trợ, ta thấy chẳng bằng gọi trưởng bối nhà ngươi đến đây nói chuyện với ta. Với thân phận và địa vị của bọn hắn đứng trước mặt ta chỉ xứng làm chân bưng trà rót nước.”

“Thiên Sơn Lão Tiên, hiện giờ cường giả ẩn sĩ xuất hiện có danh hào thật vang tai, nhưng thực lực cũng chỉ thế mà thôi.” Lâm Phàm thản nhiên nói.

Thiên Sơn Lão Tiên nghe thấy câu này, nổi giận nhìn Lâm Phàm: “To mồm đấy, thử nói tên họ để lão phu xem ngươi là thá gì.”

Từng gặp kẻ ngạo mạn nhưng chưa thấy kẻ nào không biết sống chết như này. Đám tiểu bối trẻ tuổi bây giờ đều không có mắt.

Chẳng lẽ không nhìn thấy bản Lão Tiên trấn áp Quyền tông, hay là hắn có chỗ dựa định cáo mượn oai hùm. Để xem tiểu tử này là con cháu của lão gia hỏa nào, đúng là đời sau không bằng đời trước. Đến bản Lão Tiên còn không biết, sống lắm chỉ tổ tốn thời gian và không khí.

Lâm Phàm đáp: “Lâm Phàm của Chính Đạo tông.”

“Ngươi chính là Lâm Phàm?” Thiên Sơn Lão Tiên vô cùng kinh ngạc, sau đó cười nói: “Hôm trước nghe Thiên Ma bà nương nhắc tới, bản Lão Tiên định chơi đùa ở Quyền tông rồi đến Chính Đạo tông tìm tiểu tử ngươi, đùa giỡn sơn môn ngươi một trận. Ai ngờ ngươi lại chủ động tìm đến, thiên đường rộng mở ngươi không đi, địa ngục không cửa lại xông vào, bản Lão Tiên đỡ phải mất công tìm ngươi.”

“Ha ha.” Lâm Phàm cười khinh bỉ: “Ngươi đã một đống tuổi rồi đừng có tỏ vẻ, ngươi tỏ vẻ không nổi đâu. Trốn trong rừng núi an hưởng tuổi già không muốn, lại chạy ra ngoài. Ỷ tuổi tác cao lên mặt sao, thời đại của các ngươi đã qua rồi.”

Lời này thốt lên, các đệ tử Quyền tông sửng sốt.

“Hắn là ai?”

“Ngươi bị điếc à, không phải hắn nói hắn là Lâm Phàm của Chính Đạo tông.”

“Thật mạnh mẽ, đại sư huynh lại tìm về một người mạnh như vậy.”

“Gương sáng của chúng ta, đáng lẽ nên noi theo nhưng không ngờ ta lại sợ hãi trốn ở đây, thật mất mặt.”

“Các ngươi không biết chứ ta thì biết, Lâm Phàm ở Chính Đạo tông rất nổi tiếng, không ngờ các ngươi lại không biết.”

“Ồ, nói xem nào, chúng ta thực sự không biết.”

“Nghe cho kỹ, Hoàng Thành ty từng tổ chức thảo phạt Ngụy liên minh, khi ấy tổ chức rất sôi nổi, có rất nhiều người tham gia, nhưng sau đó đã bị một mình Lâm Phàm phá vỡ. Còn có Thanh Nang tông, chắc các ngươi không biết, người bạn kia của ta ở Thanh Nang tông đã nói với ta, Lâm Phàm đi Thanh Nang tông như về nhà mình, không ai dám ngăn cản, ngay cả Vạn tông chủ cũng phải cố cười cho qua…”

Các loại sự tích huy hoàng đều được đệ tử kia kể hết.

Đệ tử Quyền tông nghe kinh ngạc không ngừng xuýt xoa, hai mắt sáng rực.

Đây mới gọi là nam nhân, là thần tượng.

Rất nhiều nữ đệ tử Quyền tông nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt tôn sùng, loại tôn sùng này nam tử bình thường không có được.

Lúc này, Thiên Sơn Lão Tiên đỏ mặt tía tai, nổi giận bừng bừng: “Mẹ kiếp, tên tiểu tử hỗn láo. Chưa có kẻ nào to gan dám nói ta như vậy, hôm nay bản Lão Tiên phải đập vỡ mồm ngươi.”

Vừa dứt lời, Thiên Sơn Lão Tiên triển khai Quỷ Mị Ban Thân Pháp, vọt lên không trung hóa thành từng bóng người mờ ảo, trong chớp mắt xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, nén giận đánh một chưởng vào mặt Lâm Phàm.

Chưởng kình hùng hậu, cao thủ tầm thường bị một chưởng này chắc chắn nổ tung.

Bộp!

“Hửm?”

Thiên Sơn Lão Tiên ngạc nhiên, mặt hơi biến sắc, không ngờ cổ tay bị chộp lấy.

Lâm Phàm nãy giờ biểu cảm vẫn thản nhiên, Thiên Sơn Lão Tiên khinh thường người, cao thủ so chiêu cũng không tùy tiện như vậy, thoáng chốc một luồng chí âm hàn khí ào tới.

Thiên Sơn Lão Tiên cười khinh bỉ, chí âm hàn khí Cửu U Hàn Sương Quyết bao phủ bàn tay Lâm Phàm.

Chương 409 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!