“Tiểu tử, bàn tay này của ngươi ta sẽ lấy.”
Lâm Phàm cúi đầu nhìn, sương lạnh nhanh chóng bao phủ bàn tay, huyết dịch ứ đọng, vận chuyển kình đạo Diệu Nhật Tam Tuyệt cực nóng đến đối chọi với luồng kình đạo chí hàn này.
“Diệu Nhật Tam Tuyệt? Ha ha, muốn dùng loại tuyệt học tầm thường này chống lại chí âm hàn sương của lão phu, đúng là nghé con không biết sợ hổ.” Thiên Sơn Lão Tiên khinh thường.
Cửu U Hàn Sương Quyết mà lão ta tu luyện là lực lượng âm hàn nhất trong thiên hạ, chí dương công pháp trên đời có thể chống lại chỉ vỏn vẹn có hai loại tuyệt học mà thôi, Diệu Nhật Tam Tuyệt đương nhiên không nằm trong đó.
Nhưng chẳng mấy chốc Thiên Sơn Lão Tiên đã thấy không ổn, Diệu Nhật Tam Tuyệt của đối phương còn mạnh hơn lão ta tưởng tượng, đối phương đã tu luyện thành Diệu Nhật thể.
Chí âm hàn sương của lão ta lại khó có thể thương tổn được đối phương.
Khó mà tưởng tượng.
Đột nhiên, dị thú Kim Cương nổi điên, vung nắm đấm làm gió lốc nổi lên, sức mạnh vọt đến như dời núi lấp biển, nắm đấm to nện vào khiến Thiên Sơn Lão Tiên bị đánh bay ra ngoài.
“Sơ ý rồi.” Thiên Sơn Lão Tiên lăn lộn ra xa, quả thật sơ ý, vừa rồi vọt tới trước mặt Lâm Phàm, Lâm Phàm lại đứng trên người dị thú, hành vi ngông cuồng của lão ta đương nhiên khiến dị thú Kim Cương nổi điên.
Dù sao loại hành vi này quá mức càn rỡ.
“Ha ha, một con súc sinh cũng dám đánh lén.”
Thiên Sơn Lão Tiên đứng dậy, ép kình đạo đang sôi trào trong cơ thể xuống, sức lực của con súc sinh trước mặt này rất mạnh, may mà triển khai tuyệt học tạo thành lá chắn băng hàn băng ngăn cản cú đấm kia đập vào.
Bằng không dùng cơ thể chống đỡ sẽ rất phiền phức.
“Nghe nói tiểu tử ngươi có thể khống chế dị thú Địa Uyên, sức mạnh hai con dị thú này cũng tạm, nhưng không có cửa làm thương tổn đến bản Lão Tiên.” Thiên Sơn Lão Tiên lên giọng thách thức nhưng ngón tay lại run rẩy, rõ ràng đang giả bộ.
Lâm Phàm từ trên người dị thú Kim Cương nhảy xuống. Hắn lười để ý đến Thiên Sơn Lão Tiên. Ngươi cứ giả bộ đi, đợt lát nữa đòi mạng ngươi.
“Làm phiền các vị trong Quyền tông lùi ra xa chút, phòng lát nữa bị ảnh hưởng.” Lâm Phàm tốt bụng nhắc nhở mọi người.
Thiên Sơn Lão Tiên cười nói: “Không sao, bản Lão Tiên còn chưa chơi chán Quyền tông, há lại để cho ngươi phá hủy nơi này.”
Người trong Quyền tông mau chóng lùi về sau, tự giác lùi đến khoảng cách an toàn.
“Không biết lượng sức mình!”
Lâm Phàm khinh khỉnh liếc nhìn, sau đó nói với hai con dị thú Kim Cương: “Lát nữa xông lên đánh chết lão.”
Grào!
Dị thú Kim Cương rống lên, tay vỗ vỗ ngực, khí tức càng thêm điên cuồng, ngủ mê đã lâu, sắp được ra tay giải tỏa sức mạnh, biểu hiện vô cùng hưng phấn.
Thiên Sơn Lão Tiên nói: “Cao thủ so chiêu một chọi một mới thú vị, ngươi lại muốn dựa vào hai con súc sinh này?”
“Lão già, ông có ngu không, có thể đánh hội đồng thì sao phải đánh một mình.” Lâm Phàm dẫn hai con dị thú Kim Cương ra, muốn đánh hội đồng để giải quyết càng sớm càng tốt.
Mặc dù đối phương là cao thủ ẩn sĩ nhưng hắn không có thời gian dây dưa với lão ta.
Nếu không có bất ngờ xảy ra, Thiên Sơn Lão Tiên này có lẽ sẽ là cao thủ ẩn sĩ đầu tiên bị hắn đánh chết.
“Lên…”
Lâm Phàm ra lệnh một tiếng, hai con dị thú Kim Cương lao đến điên cuồng khiến mặt đất chấn động, vung vẩy nắm đấm nện về phía Thiên Sơn Lão Tiên.
Thiên Sơn Lão Tiên nói không lại hắn, ngoài miệng mắng súc sinh nhưng không dám bất cẩn, hai con dị thú này rất mạnh, một quyền đập tới tương đương sức mạnh vạn cân.
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Thiên Sơn Lão Tiên né tránh đòn tấn công, dị thú Kim Cương đấm hụt, nắm đấm nện xuống đất, đá trên đất vỡ vụn bắn lên người lão ta kêu lộp bộp, có điều đều bị kình đạo hộ thể đánh văng.
“Mạnh thật!”
Thiên Sơn Lão Tiên liếc nhìn không dám bất cẩn, đột nhiên lão ta nhớ tới Lâm Phàm. Tên tiểu tử này mới là kẻ cần đề phòng nhất, đám Thiên Ma lão nương còn thua thiệt, thực lực hắn đương nhiên không thể xem thường. Lão ta sực tỉnh, bắt đầu tìm kiếm. Vào đúng lúc này, một luồng quyền kình lao tới, đè ép kình đạo hộ thân của lão ta.
Lão ta biết tiểu từ này đánh lén liền tăng cường kình đạo hộ thân, xoay người lại đánh tới một chưởng. Ầm! Hai chưởng va chạm nhau, kình đạo hàn sương không làm gì được đối phương, cùng lúc này sắc mặt lão ta hơi tái, kình đạo đối phương hùng hậu đến mức lão ta thấy hoảng sợ.
Còn chưa kịp phản ứng, dị thú Kim Cương đã đứng hai mặt trước sau đã vung nắm đấm, quyền kình đáng sợ, không khí xiêu vẹo, Thiên Sơn lão nhân dùng thủ đoạn đặc biệt đẩy Lâm Phàm ra, hai tay quét ngang, kình đạo hàn sương tạo thành hai lá chắn băng, ngăn cản nắm đấm của hai con dị thú Kim Cương.
Ầm ầm!
Kình đạo truyền ra từ hai nắm đấm khiến kình đạo trong cơ thể Thiên Sơn Lão Tiên sôi trào, máu dồn lên làm mặt lão ta đỏ bừng.
Lúc này phía trước Thiên Sơn Lão Tiên mở toang, Lâm Phàm nắm lấy cơ hội xoay cổ tay, năm ngón tay tàn nhẫn chộp lấy xương ngực Thiên Sơn Lão Tiên.
Loạt xoạt!
Bóp nát kình đạo hộ thể, năm ngón tay tàn nhẫn chụp lấy xương ngực đối phương, đột nhiên mạnh tay.
Tiếng kêu răng rắc vang lên.
Ọc ọc!
Thiên Sơn Lão Tiên miệng phun máu tươi, nổi giận gào lên một tiếng, vận chuyển kình đạo rồi đột nhiên há miệng, vô số mũi băng nhọn dày đặc bắn ra, mỗi mũi nhọn đều tản ra sương trắng âm hàn.
Lâm Phàm lùi về sau, chiếc nhẫn tạo thành tấm khiên chắn trước người, mũi băng nhọn đập vào tấm khiên thì vỡ vụn trong nháy mắt.
Thiên Sơn Lão Tiên triển khai Kim Thiền Thoát Xác, chạy trốn khỏi nắm đấm từ hai phía của dị thú Kim Cương, chỉ để lại áo bào bị dị thú Kim Cương nghiền thành mảnh vụn.
Lục Ly lần theo Thiên Sơn Lão Tiên, bất ngờ phát hiện đối phương ở cách đó không xa, cơ thể héo quắt lộ ra ngoài, chỉ có độc một mảnh vải trắng che nơi đũng quần, nhìn rất thê thảm.
“Tiểu tử, ngươi không thấy hèn hạ à, lấy ba chọi một không có khí phách của cao thủ.” Thiên Sơn Lão Tiên chửi mắng, vết thương xương ngực bị nứt rất nghiêm trọng, toàn phải dựa vào kình đạo hùng hậu chống đỡ, lão ta vừa giận mắng vừa nghĩ cách chạy trốn.
Trước sau đều không coi thường Lâm Phàm. Còn có sức mạnh rất đáng sợ của hai con dị thú.
Chương 410 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]