Một chọi một chưa chắc thê thảm như này, nhưng ba chọi một, hơn nữa toàn kẻ mạnh như này, hễ bất cẩn tý xong đời luôn, cứ dây dưa tiếp không phải hành động sáng suốt.
“Chặn đường của lão ta.”
Lâm Phàm ra lệnh.
Dị thú Kim Cương nhảy vọt lên, đáp xuống dẫm nát phòng ốc, hai tay chống đất, hùng hổ gào rít, hung ác dữ tợn, Thiên Sơn Lão Tiên bị dọa đến mức tâm thần chấn động, lùi về sau một bước.
“Đáng chết.”
Thiên Sơn Lão Tiên bị chặn cả hai đường, sắc mặt hung ác, lão ta biết đối phương không muốn để cho lão ta một đường sống.
Lão ta thấy hơi hối hận. Vừa nãy biết người đến là Lâm Phàm, còn có hai con dị thú Địa Uyên, lão ta nên chủ động rút lui. Với tu vi của lão ta, nếu muốn chạy chưa chắc ai ngăn cản được.
Bây giờ nói gì cũng muộn rồi.
“Cửu U Băng Giới!”
Nhất thời thấy Thiên Sơn Lão Tiên gào thét, kình đạo chí âm hàn sương bạo phát, lấy bản thân lão ta làm trung tâm hóa thành từng lớp sóng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Lâm Phàm cau mày.
Nhiệt độ xung quanh hạ thấp, một lớp sương lạnh từ dưới chân Thiên Sơn Lão Tiên lan ra phủ lên mặt đất, trên lớp sương lạnh đột nhiên xuất hiện gai băng, tốc độ lan tràn rất nhanh, phạm vi nhìn rất rộng.
“Các ngươi không cho ta đường sống, ta cũng sẽ không cho các ngươi được yên.”
Thiên Sơn Lão Tiên lâm vào đường cùng, không thể không thừa nhận chỉ riêng hai con dị thú đã rất khó đối phó, dị thú không tu luyện, không có kình đạo nhưng bẩm sinh da dày thịt béo, mạnh mẽ vô cùng, thể phách lại càng không thể xem thường.
Càng đừng nói đến có một kẻ ở phương diện kình đạo còn mạnh hơn lão ta là Lâm Phàm.
Gặp quỷ! Rốt cuộc đã trêu chọc phải thứ gì, tại sao thành ra như này?
Thiên Ma lão nương lừa lão ta, có thể bà ta hơi bất cẩn nên chịu chút thiệt, thực lực hẳn là tương đương nhau. Nhưng bây giờ xem ra căn bản không giống Thiên Sơn lão nương nói.
Lâm Phàm: …
Thực lực của ta không tính theo năm mà tính theo tháng.
Thời điểm hắn so tài với Thiên Ma Mỗ Mỗ đã qua lâu như vậy, thực lực đương nhiên tăng lên rất nhiều.
Dị thú Kim Cương điên cuồng gào rít, hai tay giận dữ nện xuống mặt đất, không có kình đạo nhưng sức mạnh thuần túy nhất bộc phát tạo nên sóng xung kích tràn đến phía trước.
Mặt đất vỡ nứt, sương lạnh tràn tới cũng bị xé toạc, sát chiêu của Thiên Sơn Lão Tiên đã bị ngăn chặn hoàn toàn.
Thực lực hai con dị thú Kim Cương này có thể đối đầu với cao thủ Tẩy Tủy tầng chín, cơ thể và sức mạnh của chúng cao thủ loài người không thể sánh bằng, đây là chênh lệch của vật chủng.
Lúc mới ra đời dị thú Kim Cương đã có sức mạnh bạo phát kinh khủng. Cơ thể lớn lên, được đại dược và khí tràng kì lạ ở Địa Uyên nuôi dưỡng đã sớm trở nên mạnh mẽ.
Lâm Phàm vận chuyển kình đạo, Long Cốt mở ra, huyết dịch trong cơ thể sôi trào, uy thế dần ác liệt, hai chân hơi khuỵu xuống, gào thét bay vọt lên rồi lao xuống.
Chân ý Huyền Vũ Chân Công bạo phát.
Từng bóng dáng mờ ảo hiện lên.
“Cực Cường Chân Ý!”
Lâm Phàm dang hai tay, một tay thành quyền, một tay thành trảo hung ác lao vào giết Thiên Sơn Lão Tiên.
Với hiểu biết của Lâm Phàm về Huyền Vũ Chân Công, còn dùng tuyệt học này chém giết vô số binh sĩ Đại Càn, sát khí trong chiêu thức cực nặng, gần như tạo thành sát vực.
“Sát khí thật mạnh, tên này cũng là kẻ lòng dạ độc ác.”
Thiên Sơn Lão Tiên cảm nhận được luồng sát khí ác liệt này, vẻ mặt nghiêm trọng, nháy mắt sau đã đối đầu nhau, tốc độ ra tay của hai người cực nhanh, dần dần biến thành bóng mờ.
Quyền chưởng va chạm, kình đạo xung kích khuếch tán.
Cửu U Hàn Sương của Thiên Sơn Lão Tiên có uy lực cực mạnh, có thể khiến kình đạo người khác dần trở nên chậm chạp. May mà kình đạo Lâm Phàm hùng hậu, hơn nữa đã tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt đến cực hạn, có thể ngăn cản luồng sương lạnh này.
Lâm Phàm triển khai Huyền Vũ Chân Công, chân ý sau lưng không ngừng biến hóa. Mười loại chân ý dung hợp liên kết nhau tạo thành một đòn ánh sáng lạnh đập tới mặt Thiên Sơn Lão Tiên.
Đòn tuyệt sát này bộc phát rất đột ngột. Thiên Sơn Lão Tiên hoảng sợ đến mức chấn động tâm thần, cuống quýt ngăn cản. Nhưng điều lão ta không ngờ chính là đòn này không đánh vào lão ta, mà đánh vào mặt chân dưới chân lão ta.
Mặt đất nứt toác, cát bụi tung mù dày đặc cản trở tầm mắt, Thiên Sơn Lão Tiên thất thần trong chốc lát, lão ta có linh cảm không lành, cảm thấy giống như sắp xảy ra chuyện.
Nay lúc lão ta nghĩ đến điều này, hai luồng quyền kình bùng nổ lao tới.
Hai con dị thú Kim Cương quơ nắm đấm điên cuồng nã tới chỗ Thiên Sơn Lão Tiên, mỗi cú đấm nện xuống đều rung lắc kịch liệt như có động đất.
“Lùi ra.” Lâm Phàm hô lên.
Sau đó nhân lúc hai con dị thú Kim Cương thu nắm đấm, hắn lại ra tay. Sương mù dày đặc cản trở tầm mắt nhưng hắn biết Thiên Sơn Lão Tiên ở ngay trong đó. Hắn muốn đuổi cùng giết tận.
Kình đạo ngông cuồng trút xuống túi bụi không ngừng nghỉ. Không cần biết Thiên Sơn Lão Tiên có chống cự được hay không, hắn chỉ cần dốc hết sức là được.
Lâm Phàm lùi về sau, hai con dị thú Kim Cương tiếp tục xông lên, vung hai nắm đấm, mỗi cú đấm nện xuống làm núi rung đất chuyển, khắp khu vực Quyền tông giống như bị sụt xuống một phần.
Đệ tử Quyền tông trợn mắt há miệng, cảnh tượng trước mắt sớm đã khiến mọi người khiếp sợ.
Tên đạo phỉ muốn đùa giỡn nhị sư tỷ bị một đám đệ tử đánh sưng mặt mũi. Dám ngấp nghé sư tỷ bọn họ, chết cũng đáng.
Mạc Hiển Minh kinh hãi nhìn, miệng hơi há. Hắn ta có nghĩ Lâm Phàm rất mạnh nhưng nghĩ và nhìn tận mắt là hai chuyện khác nhau, hắn ta bị chấn động cực mạnh, tận mắt nhìn đã tạo nên ảnh hưởng cực lớn.
“Đừng đánh, dừng tay, bản Lão Tiên bằng lòng nói chuyện tử tế với ngươi.”
Lúc này, trong khu vực bị quyền đạo bao phủ cát bụi tung mù, quyền phong của dị thú Kim Cương hình thành nên từng luồng sóng rõ nét lan ra bốn phía, vọng lên tiếng của Thiên Sơn Lão Tiên.
Nghe giọng lão ta có vẻ không ổn lắm. Nghĩ lại cũng đúng! Thực lực của Thiên Sơn Lão Tiên quả thực rất mạnh, chắc chắn là cao thủ Tẩy Tủy tầng chín. Nhưng Thiên Sơn Lão Tiên chưa tu luyện viên mãn, hơn nữa không biết Long Cốt trước tầng chín của lão ta có được rèn luyện viên mãn hay không, hoặc là mỗi đốt Long Cốt có dung nạp bí pháp hay không.
Chương 411 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]