Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 412: CHƯƠNG 412: LÃO TIÊN PHÁP LỰC VÔ BIÊN, CHÚNG TA XUỐNG DƯỚI HÔ TIẾP (3)

Ngẫm lại có vẻ là không! Bằng không thực lực của Tiên Sơn Lão Tiên đã cực kỳ mạnh mẽ.

Thực lực của hai con dị thú Kim Cương có thể đối đầu với Tẩy Tủy tầng chín, mà thực lực tự thân của hắn cũng thuộc hàng khủng bố, thế tấn công ba chọi một, đặc biệt còn chạm trán với hai con dị thú cơ thể to lớn, đương nhiên không dễ đối phó.

“Đánh hăng lên cho ta.”

Lâm Phàm đương nhiên không muốn đàm phán với Thiên Sơn Lão Tiên, nếu có bất kỳ ý nghĩ nương tay nào thì đã nương tay từ lâu, hơn nữa đến bước này mà không đánh chết đối phương thì thật đáng tiếc.

Hiện giờ cường giả ẩn sĩ chưa xảy ra xung đột với hắn, nhưng thời gian dần phát triển, Lâm Phàm nghĩ rất rành mạch và xa rộng, tất phải chuẩn bị chiến đấu.

Hắn nghĩ kỹ đường đi, tu luyện đến Tẩy Tủy tầng chín sẽ đến Thần Võ giới vì người quan trọng mưu cầu trường sinh, hắn rời đi rồi, đám cường giả ẩn sĩ này ắt sẽ nhảy nhót lung tung. Nếu muốn nhảy, đương nhiên phải đánh gãy chân.

Lúc này, Thiên Sơn Lão Tiên ở trong bụi bặm chật vật vô cùng, lão ta đã không còn đường chạy, bốn nắm đấm to lớn thay phiên nhau đánh đến không ngừng, quyền thế hung mãnh, không để cho lão ta kịp thở.

Hai bàn tay khó địch nổi bốn nắm tay luân phiên nhau của dị thú Kim Cương.

Ầm!

Ầm!

Hai bàn tay Thiên Sơn Lão Tiên đánh nhanh như chớp, liên tục đối đầu với nắm đấm to lớn của dị thú Kim Cương.

Mỗi một lần va chạm, lão ta đều thấy cánh tay tê dại, hai chân càng thêm lún sâu vào đất.

Đột nhiên, mồ hôi lạnh túa ra khắp người Thiên Sơn Lão Tiên, một luồng cảm giác nguy hiểm ập tới, lão ta ngẩng đầu lên nhìn, tuy cát bụi dày đặc cản trở tầm nhìn nhưng vẫn thấy một luồng ánh sáng mờ mờ kéo tới.

Ngay sau đó, lão ta phát hiện dị thú Kim Cương đang tiến công ngừng lại trong thoáng chốc. Lúc lão ta kịp phản ứng, một luồng ánh sáng lạnh kéo tới.

Vụt một tiếng, cả người bay lên.

Lâm Phàm cầm trường kích trong tay, đâm thủng ngực Thiên Sơn Lão Tiên, hắn gầm một tiếng, tốc độ bước chân không giảm, không ngừng áp sát Thiên Sơn Lão Tiên lùi về sau.

“A!”

Thiên Sơn Lão Tiên gào thét thảm thiết, “bịch” một tiếng đã bị Lâm Phàm đóng lên một cây cột, hai tay lão ta nắm vào trường kích, nhìn chòng chọc vào Lâm Phàm, khóe miệng trào máu tươi.

Ánh mắt Lâm Phàm vô cùng sắc bén, không có ý định buông tay.

“Ngươi muốn giết ta thật, ta chết đi ngươi cũng đừng mong yên ổn.” Thiên Sơn Lão Tiên hai tay nắm trường kích, căm giận nói.

Nhưng mà bên trong vẻ căm giận có sự thấp thỏm bất an.

Đương nhiên lão ta không ngờ sẽ thành ra như này. Lão ta cực kỳ tự tin về tu vi của bản thân, chưa bao giờ nghĩ tới cảnh này. Nhưng hiện thực bày ra trước mắt, không tin cũng phải tin.

Lách tách! Lách tách!

Máu tươi chậm rãi chảy dọc theo trường kích, máu của Thiên Sơn Lão Tiên đã thấm ướt tay Lâm Phàm.

“A!”

Thiên Sơn Lão Tiên hét lên điên cuồng, chí âm hàn sương trong cơ thể cuộn trào ra, thông qua hai tay lão ta phủ lên khắp trường kích, bề mặt trường kích đen sì dày đặc lớp sương lạnh giá thấu xương, ngay cả huyết dịch chảy ra của lão ta cũng mang theo nhiệt độ trí mạng.

Lão ta vẫn chưa chết, chỉ cần Lâm Phàm buông tay, với kình đạo hùng hậu của lão ta có thể áp chế vết thương trên người.

Lâm Phàm vận chuyện kình đạo trong cơ thể đối đầu với kình đạo của Thiên Sơn Lão Tiên.

Không ai buông tay.

Đùng đùng!

Hai luồng kình đạo va chạm nhau tạo nên dòng điện tím.

Ầm ầm!

Lấy hai người làm trung tâm, kình đạo khủng khiếp trào ra bốn phương tám hướng, mặt đất xung quanh vỡ nứt, vết nứt như mạng nhện, khuếch tán ra bốn phía.

Cảnh tượng cỡ này khiến người trong Quyền tông trợn mắt há mồm.

Cao Khánh thân là tông chủ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, ông ta biết Chính Đạo tông có đệ tử như này, thế gian còn ai có thể là đối thủ của Chính Đạo tông. Ông ta rất ngưỡng mộ, hi vọng tông môn nhà mình cũng có được đệ tử như vậy.

Không biết Chính Đạo tông thế nào mà chó ngáp phải ruồi.

Thậm chí có thu hoạch như vậy.

“Chó má!”

Thiên Sơn Lão Tiên nổi điên, lão ta không thể đẩy lùi Lâm Phàm đã cực kỳ phẫn nộ. Có điều loại phẫn nộ này chỉ là kêu gào vô dụng mà thôi, huyết dịch trong lồng ngực không ngừng trào ra.

Khí tức tự thân dần dần suy yếu.

Cứ tình hình này, thực sự không thể tiếp tục cầm cự.

Dần dần.

Lâm Phàm gầm lên một tiếng, cây cột nứt vỡ, Thiên Sơn Lão Tiên bị chống lên đã không còn khí tức. Để ngừa đối phương giả chết, hắn đột nhiên rút trường kích, một đòn nhanh như chớp đâm thủng đầu Thiên Sơn Lão Tiên.

“Kết thúc rồi.”

Lâm Phàm nện đuôi trường kích xuống đất, xoay người trở về chỗ người Quyền tông.

Xung quanh im lặng trong phút chốc, sau đó tiếng reo hò hoan hô nổi lên.

Tất cả mọi người đều nhào lên.

Hò reo.

Hoan hô.

Ôm nhau.

Gương mặt rạng rỡ, cùng nhau chúc mừng khoảnh khắc tuyệt vời này.

Lâm Phàm sờ mó thi thể, Thiên Sơn Lão Tiên là cường giả ẩn sĩ, trong người chắc mang theo vài đồ tốt.

Hắn tìm được trong ngực Thiên Sơn Lão Tiên một quyển sách cũ nát.

《 Cửu U Hàn Sương Quyết 》

Đúng như Lâm Phàm nghĩ, cường giả như này chắc chắn mang tuyệt học bên người. Đối với đám cường giả này mà nói, gửi ở bất kỳ nơi nào cũng không an toàn bằng mang bên người.

Kẻ nào to gan dám cướp đồ vật trên người cường giả ẩn sĩ, trừ phi hắn chán sống.

Lâm Phàm cất tuyệt học vào trong ngực, Cao Khánh đi tới gần, hai tay ôm quyền, cảm kích nói: “Đa tạ Lâm huynh đệ cứu giúp, bằng không Quyền tông khó lòng lường được hậu quả.”

Lâm Phàm xoay người, cũng ôm quyền mỉm cười nói: “Cao tông chủ, sơn môn trong thiên hạ chính là một nhà, Mạc huynh đến mời ta giúp đỡ, đương nhiên việc nghĩa chẳng từ.”

“Chính Đạo tông chính là sơn môn đại tông trên thiên hạ, lấy nhân nghĩa làm đầu, quả thực danh bất hư truyền, Cao mỗ khâm phục. Sau này có gì dặn dò xin cứ nói, cho dù lên núi đao xuống biển lửa Quyền tông quyết không do dự.”

Cao Khánh liếc nhìn Thiên Sơn Lão Tiên bị đánh chết, vẻ mặt nghiêm túc bày tỏ Quyền tông và Chính Đạo tông là tâm giao đời đời, tình cao hơn trời, không ai có thể phá hoại phần tình cảm này.

Thân là tông chủ Quyền tông, lý tưởng và mục tiêu là truyền thừa sơn môn, có thể khiến sơn môn lớn mạnh hay không là chuyện sau khi phát triển sơn môn sẽ tính tiếp.

Chương 412 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!