Chuyện quan trọng nhất hiện giờ là khiến Quyền tông có thể truyền thừa thuận lợi. Lại nhắc đến chuyện Thiên Sơn Lão Tiên chiếm cứ Quyền tông, nếu Lâm Phàm không ra tay giúp đỡ, Quyền tông sẽ hoàn toàn suy tàn, đồng thời chịu thêm nhục nhã.
Chính Đạo tông có đệ từ này, kết giao là lựa chọn hàng đầu, có thể qua lại thân thiết trăm năm thậm chí nghìn năm mới là lựa chọn sáng suốt.
Lâm Phàm cười nói: “Cao tông chủ quá khen, hai tông vốn nên giúp đỡ, học tập lẫn nhau.”
Hắn khiêm tốn nói, không có bất kỳ ý gì.
Không được biểu hiện quá ngạo mạn, sau này hắn không ở Chính Đạo tông, nhưng con cháu đời sau tất sẽ sống ở đây, hắn không muốn đắc tội quá nhiều người.
Hơn nữa cũng không cần thiết.
Hắn giúp đỡ Quyền tông không vì mục đích gì, chỉ muốn trải đường đi, còn có một điều là hắn muốn mượn chút đồ của Quyền tông.
“Đúng, đúng, nói đúng lắm. Lâm huynh đệ giải vây cho Quyền tông, không biết nên lấy gì cảm tạ.”
Đây là chuyện Cao Khánh thấy băn khoăn nhất.
Ơn này quá lớn, không biết lấy gì báo đáp.
Lâm Phàm thấy Cao Khánh khó xử chuyện báo đáp hắn liền trầm giọng nói: “Không dám giấu giếm, tại hạ quả thực có chuyện cần Quyền tông giúp đỡ. Chỉ là không biết Quyền tông có bằng lòng hay không.”
“Lâm huynh đệ xin cứ nói.” Cao tông chủ vội vàng nói, ông ta không sợ chuyện của Lâm Phàm quá khó, chỉ sợ Lâm Phàm vô dục vô cầu, như thế sẽ khiến ông ta cảm thấy khó sống chung.
Lâm Phàm nói: “Sư tổ sáng lập quý tông từng dựa vào một môn tuyệt học vô địch 《 Luân Hồi Quyền 》 khai tông lập phái, ta muốn mượn tuyệt học này xem một lát, không biết Cao tông chủ có bằng lòng?”
Hắn biết Quyền tông lưu truyền một môn tuyệt học. Nghe các trưởng lão đồn đại rất lợi hại, cho nên hắn muốn nhân cơ hội này xem một chút.
Cao Khánh thấy Lâm Phàm muốn đưa ra yêu cầu thì đầy vẻ chờ mong, dần dần sắc mặt thay đổi, Lâm Phàm nhìn thấy trong lòng tự nhủ xem ra hơi khó.
“Nếu không thì cũng được.” Lâm Phàm cười nói, không hề tỏ thái khó chịu. Quyền tông với hắn không thù, mặc dù có giúp đỡ người ta, nhưng nếu ép buộc thì không hay lắm, chỉ trách Quyền tông không quá hào phóng.
Cao Khánh vội vã khoát tay: “Hiểu lầm, hiểu lầm, không phải ta không bằng lòng. Ai! Nói thật sư tổ khai lập tông ta quả thật có 《 Luân Hồi Quyền 》. Nhưng tuyệt học này có vấn đề, mấy vị tiền bối tông ta đã từng tu hành 《 Luân Hồi Quyền 》. Cuối cùng tinh thần tu luyện có vấn đề, điên điên khùng khùng, cho nên ta mới do dự.”
Lâm Phàm vô cùng ngạc nhiên: “Các ngươi đều không tu luyện?”
“Không, 《 Luân Hồi Quyền 》 quả thật rất mạnh. Nhưng chúng ta tự biết mình, lại có vết xe đổ của mấy tiền bối làm gương, không dám tìm hiểu.”
“Kính mong tông chủ mang ta đi xem một chút.” Lâm Phàm nói.
“Được, vậy mời theo ta.”
Đợi bọn hắn rời đi rồi, các đệ tử Quyền tông đồng loạt nhìn về đám đạo phỉ kia.
“Đám người các ngươi cáo mượn oai hùm, hiện giờ Thiên Sơn Lão Tiên của các ngươi đã bị đánh chết, xem các ngươi còn có thể hung hăng không. Các sư huynh, sư tỷ, chúng ta báo thù.”
Hắn dứt lời, một đám đệ tử Quyền tông nhào vào lũ người kia.
Lúc trước, đệ tử hơi phản kháng đã bị Thiên Sơn Lão Tiên giết gà dọa khỉ. Bọn hắn bi phẫn trong lòng, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn, hiện giờ có cơ hội báo thù, sao có thể nương tay.
Không nói hai lời đã hành động.
Lúc này, Cao Khánh đi trước, vòng qua mấy cung đường đi tới một tòa tháp cổ, đứng trước cửa: “Là nơi này, theo ta đi vào.”
Đẩy cửa tháp cổ ra.
Bên trong không có thứ gì, chỉ có mấy bia đá dựng ở đây, bia đá tro bụi phủ kín, dường như rất lâu chưa có người quét tước. Đây là lệnh của Cao Khánh, bất kỳ ai cũng không được phép tới gần đây hoặc quét tước ở đây.
Ông ta sợ có đệ tâm trí không kiên định, tu luyện tuyệt học trên bia đá.
“《 Luân Hồi Quyền 》 ghi trên những bia đá này.” Cao Khánh tiến lên, phất tay phủi bụi trên bia đá đầu tiên: “Mời xem, đây là nội dung lúc trước sư tổ lập phái ghi lại nhắc nhở người đến sau không được tùy tiện tu luyện.”
Lâm Phàm nhìn bia đá, nội dung trên bia đá đầu tiên quả thực có chút khó lòng tưởng tượng. Căn cứ vào ghi chép, hình như nói muốn tu luyện phải dùng Vong Dục đan, nếu không tu luyện gượng ép sẽ bị phản phệ tinh thần.
Vong Dục đan?
Chưa từng nghe qua tên đan dược này.
“Cao tông chủ, phiền ông chuẩn bị giấy bút, ta muốn sao chép nội dung này một lượt.” Lâm Phàm nói.
Cao Khánh hỏi: “Thực sự chắc chắn?”
Ông ta luôn không yên tâm.
Quá nguy hiểm.
Ông ta không muốn Lâm Phàm tu luyện 《 Luân Hồi Quyền 》 xảy ra chuyện, bằng không ông ta chính là tội nhân, Chính Đạo tông chắc chắn không bỏ qua.
“Cao tông chủ yên tâm, chuyện này lòng ta nắm chắc, chỉ muốn mang về nhìn xem có thể tìm kiếm linh cảm trong đó không. Ngộ nhỡ xảy ra chuyện cũng tuyệt đối không liên lụy đến Quyền tông.” Lâm Phàm nói.
Cao Khánh không thể nói thêm, phất tay sai người đi lấy một bản 《 Luân Hồi Quyền 》 đã được sao chép từ trước.
Có đệ tử mang bản sao 《Luân Hồi Quyền》 đến.
Lâm Phàm nhận lấy bản sao, ôm quyền nói: “Cao tông chủ, đa tạ.”
“Không cần đa tạ.”
“À, ông có thể truyền ra ngoài Lâm Phàm Chính Đạo tông giết chết Thiên Sơn Lão Tiên, muốn tìm thì cứ tìm ta.” Lâm Phàm nhớ tới chuyện này, chuyện này giấu không nổi.
Cao Khánh cảm động, đôi mắt già nua vẩn đục hơi ướt, nghe qua đã hiểu ý tứ trong đó.
Tại sao trước đây không phát hiện Chính Đạo tông tốt như vậy.
Thật lòng mà nói, lúc trước thảo phạt Ngụy liên minh ông ta cũng đi. Lúc Lâm Phàm và Ngụy Trung xuất hiện, ông ta thấy người này thật càn quấy. Nhưng sợ hãi uy thế của Ngụy Trung nên chạy trốn. Bây giờ xem ra lúc ấy chắc chắn bị đám bảo hoàng lừa gạt.
Chuyển sang ấn tượng tốt đẹp chỉ nhanh chóng như vậy.
Mấy ngày sau.
Giang hồ khiếp sợ.
Sơn môn khiếp sợ.
Đại Âm và Đại Càn cũng như vậy.
Tin được truyền đi rất nhanh.
Biết được chuyện này người người đều há hốc miệng.
Chương 413 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]