Sau khi quốc sư biết được tin này, dưới lớp mặt nạ lộ ra biểu cảm vô cùng kinh hãi, lão ta hoàn toàn không thể ngờ Thiên Sơn Lão Tiên lại bị đánh chết.
“Tên Lâm Phàm của Chính Đạo tông này lợi hại đến vậy sao?”
Quốc sư trầm tư, cho dù là lão ta đối phó với Thiên Sơn Lão Tiên cũng không dám chắc có thể đánh bại được đối phương, sau đó lão ta đột nhiên nhớ đến dị thú, chắc chắn là tên kia đã mượn sức của dị thú, quả nhiên bọn chúng có sức mạnh rất lớn, việc này đã vượt khỏi tầm kiểm soát của lão ta, nếu Lâm Phàm thực sự có sự trợ giúp của dị thú thì không ai có thể ngăn cản hắn nữa.
Lão ta đến chỗ luyện dược gọi to: “Ba Đồ!”
Ba Đồ thấy quốc sư đến, lộ ra hai hàm răng đen sì, “Quốc sư đại nhân, có chuyện gì căn dặn?”
Lão già này dồn hết sức lực tâm trí để nghiên cứu các loại dược liệu, mặt đầy nếp nhăn, lúc cười lên lại khiến người ta vô cùng sợ hãi.
“Ngươi có dược liệu gì để đối phó với dị thú ở Địa Uyên không?” Quốc sư hỏi.
Giải quyết dị thú là một việc rất phiền phức, lão ta và Lâm Phàm cũng không có hiềm khích gì, thậm chí hai bên còn kết thiện duyên, tuy nhiên việc gì cũng phải đề phòng một chút.
“Dị thú ở Địa Uyên là một loại sinh vật rất đặc thù, chúng có thân thể và sức lực rất lớn, muốn có loại độc dược có thể trị được bọn chúng thì cần phải nghiên cứu thêm, nếu như có thể ngươi phải bắt vài con dị thú đến đây, thì mới biết được liệu độc dược đó có tác dụng với bọn chúng hay không.”
Giọng nói của Ba Đồ khàn đặc, trình độ am hiểu của lão ta đối với độc dược cực kì cao, muốn nghiên cứu độc dược để đối phó với dị thú thì nhất định phải biết tình hình cụ thể của chúng.
“Được, người của ta sẽ mang đến một vài con dị thú.” Sau khi nói xong, quốc sư lập tức quay người rời đi, lão ta phải nắm chắc cục diện, không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.
…
Tại một toà nhà xa hoa lộng lẫy ở Đại Càn, xung quanh tường trồng đầy các loại hoa tươi, hương hoa ngào ngạt trong không khí giống như tình dược mê hoặc lòng người, khiến đám thanh niên ở đó mê mẩn đến quên cả đường về.
Thánh Nữ giáo dựng doanh trại ở nơi này này, thuộc về đại bản doanh, để thu thập tình báo.
Thiên Ma Mỗ Mỗ nằm chống tay trên giường, cả người bà ta mặc toàn đồ đen. Cũng giống như những người phụ nữ khác, Thiên Ma Mỗ Mỗ luôn muốn mình được mãi trẻ trung, cho dù bà ta tuổi đã cao, nhưng cả thân hình và nội tâm đều rất trẻ trung, chỗ cần nở vẫn rất nở.
“Sao cơ?”
Thiên Ma Mỗ Mỗ đứng phắt dậy, trừng mắt kinh ngạc: “Thiên Sơn Lão Tiên bị Lâm Phàm bị đánh chết, chuyện này sao có thể.”
Bà ta thật không dám tin.
Những cường giả ẩn thế như bọn họ có thể được coi như những vị thần, xuất hiện trên thế gian này để đùa giỡn sơn môn và các bang phái giang hồ khắp nơi, nhưng ai ngờ lại có người có khả năng giết chết Thiên Sơn Lão Tiên.
Sét đánh giữa trời quang!
Không thể tin được!
Tại vách núi ở Chính Đạo tông.
Sau khi quay trở lại, Lâm Phàm tạm thời cất hai bộ tuyệt học kia đi, tiếp tục tu luyện bí pháp Thanh Mộc Thần Nguyên Công.
Còn những chuyện ngoài kia thì không liên quan gì tới hắn nữa, người khác cứ tiếp tục kinh ngạc, hắn chỉ muốn yên tĩnh tu luyện mà thôi.
Tại đình viện của sơn môn, Bách Hạo cảm thán nói: “Đúng là tre già măng mọc, không ngờ đến Thiên Sơn Lão Tiên cũng bị hắn giết chết, với thực lực của hắn thì có khi đã vô địch đương thời rồi.”
Phạm Tĩnh nói: “Nghe nói hắn có sự trợ giúp của hai con dị thú trong Địa Uyên, chứ nếu một đấu một thì cũng không chắc.”
“Sư tỷ, việc thừa nhận thực lực của hắn khó đến vậy sao.”
Xoẹt!
Phạm Tĩnh nhìn Trần Hư, từ khi thiên phú của Lâm Phàm được nhiều người biết đến, bà ta cảm thấy sư đệ như biến thành một người khác vậy, ngày càng ngang ngược.
“Việc hắn có thực lực như vậy thì liên quan gì đến ngươi?”
“Đương nhiên là có liên quan rồi, ta là người phát hiện ra hắn, sau đó là ta cho hắn đại dược và tuyệt học, nếu như không phải đôi hoả nhãn kim tinh này của ta nhìn trúng hắn thì chưa chắc các ngươi có thể chứng kiến được thực lực siêu phàm của hắn đâu.” Trần Hư rất đắc ý, việc này cũng đủ để ông ta khoác loác cả đời.
Danh tiếng của ông ta sẽ được truyền khắp các thế hệ sau này, rằng ông ta chính là người đã phát hiện ra Lâm Phàm, một huyền thoại sống duy nhất trong mấy trăm năm qua.
Nghe đi, thật bá đạo biết bao, thật oai hùng biết bao, nếu người khác biết được chắc chắn sẽ nhìn ông ta với con mắt sùng bái.
Bách Hạo và Phạm Tĩnh nhìn nhau bất đắc dĩ, Trần sư đệ thật hết thuốc chữa.
“Sư đệ, sư muội, thời gian này chúng ta cần cẩn thận, Thiên Sơn Lão Tiên là cường giả ẩn thế, theo lý mà nói có thể hoành hành khắp thiên hạ, không ai có thể ngăn cản được, nhưng bây giờ lại bị đệ tử trong tông chúng ta giết chết, làm mất sự cân bằng vốn có, e rằng…” Sắc mặt Bách Hạo nghiêm trọng, việc này quá đáng sợ, ông ta không thể nói tiếp.
Phạm Tĩnh nói: “Đúng vậy, đây là một chuyện phức tạp, hy vọng chỉ là do chúng ta nghĩ nhiều mà thôi.”
Trần Hư bình tĩnh lại, ông ta cũng biết chuyện mà mọi người đang nhắc đến là gì, những vị cường giả ẩn thế kia xuất hiện cũng chỉ vì long mạch, vậy mà bây giờ lại bất ngờ lòi ra một đệ tử trẻ tuổi có khả năng giết chết một trong số bọn họ, trong tình cảnh như vậy ai mà không cảm thấy khó chịu.
“Các ngươi nói xem, có khi nào đám cường giả ẩn thế đó sẽ hợp lực lại để đối phó với hắn không?” Nghĩ đến trường hợp này, trong lòng Trần Hư vô cùng khiếp sợ, nếu trường hợp này trở thành hiện thực thì thực sự rất đáng sợ.
“Phủi phui cái mồm.” Bách Hạo nói.
Trần Hư bất đắc dĩ nói: “Không phải đùa đâu, rất có thể sẽ xảy ra chuyện như vậy đó.”
Bách Hạo biết lời của sư đệ là thật.
“Thông báo cho đệ tử nội môn, trong thời gian này, nếu không có việc gì quan trọng thì tuyệt đối không được tuỳ tiện xuống núi.”
Phạm Tĩnh gật đầu, đây cách giải quyết hợp lí nhất.
Một thời gian sau, tại vách núi, âm thanh ầm ầm vang lên từ trong người Lâm Phàm, sau khi hắn tu luyện《Thanh Mộc Thần Nguyên Công》đến cảnh giới viên mãn, đồng thời dung nạp vào Đệ Thất Cốt, sức mạnh của hắn tăng lên gấp bội.
Chương 414 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]