Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 415: CHƯƠNG 415: LONG MẠCH KHAI MỞ (2)

Viên mã, hoàn toàn viên mãn rồi.

“Đột phá!”

【 Tiêu hao: Điểm vạn năng 4000!】

Lâm Phàm ngay lập tức dùng sức mạnh ấy để khai mở Đệ Bát Cốt, khoảng cách giữa hắn và viên mãn không còn bao xa, chỉ cần rèn luyện Đệ Bát Cốt đến viên mãn rồi dung nạp bí pháp là có thể khai mở Đệ Cửu Cốt rồi, và sau đó hắn sẽ bước vào cảnh giới trong truyền thuyết.

Hắn nắm chặt tay rồi vung ra một đấm về phía trước, kình đạo trong người tuôn ra ngoài cuồn cuộn như những làn sóng dữ dội, khiến mọi thứ xung quanh chấn động, tạo cảm giác như không gian bị bóp méo, lao ra xa rồi biến mất.

“Thật mạnh.”

Lâm Phàm mỉm cười, bây giờ hắn đã hiểu rõ hơn về thực lực của bản thân, không hề sợ những cường giả ẩn thế kia nữa, nếu bọn họ như muốn đấu thì cứ thử xem. Với thực lực hiện tại, hắn chẳng cần để ý đến những cường giả ẩn thế kia nữa, mà hiên tại, thứ mà hắn quan tâm chính là mở ra tương lai, tiến về Thần Võ giới.

“Cha, cha…” Từ xa truyền đến tiếng gọi ngây thơ của Hồng Minh

Sư tỷ bế đứa trẻ đến chỗ Lâm Phàm, bất đắc dĩ nói: “Hồng Minh cứ đòi đến tìm sư đệ, không đồng ý là nó lại quấy khóc.”

Lâm Phàm nhấc đứa trẻ lên, quẹt ngón tay qua mũi nó, “Thằng bé này, nghịch ngợm quá đó.”

“Cha, cưỡi ngựa…”

“Được!” Lâm Phàm nhấc bổng Hồng Minh lên, đặt thằng bé ngồi lên cổ mình, lắc lư vào cái, khiến cho Hồng Minh cười thích thú.

Ngô Thanh Thu nhìn cảnh tượng trước mắt rồi khẽ mỉm cười, đây chính là cuộc sống mà nàng hằng mong chờ. Nhưng nàng cũng biết con đường của sư đệ còn dài, nếu như không phải nàng cố chấp bám theo sư đệ, thì có lẽ bọn họ đã trở thành hai con người thuộc về hai thế giới khác nhau.

Cho dù trước đây bọn họ vẫn ở trong cùng một thế giới, nhưng sau này cách biệt giữa hai người ngày càng lớn, rồi dần dần đã trở nên lạ lẫm. Tuy nhiên có thể trở thành một phần nhỏ trong cuộc sống của sư đệ là nàng đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi.

“Sư tỷ, ngươi nghĩ gì vậy?” Lâm Phàm thấy ánh mắt suy tư của sư tỷ, bèn hỏi, tuy hỏi như vậy, nhưng hắn vừa nhìn là biết được sư tỷ có tâm sự, hắn cũng biết sư tỷ đang nghĩ gì, chỉ là không muốn nói ra mà thôi.

“Ta đang nghĩ con của Hồng Minh và Ninh Thư sau này sẽ là con trai hay con giá.” Ngô Thanh Thu cười nói.

“Ha ha, sư tỷ à, tiểu tử này còn chưa vắt mũi chưa sạch, hơn nữa cũng chẳng biết con gái nuôi của ta có đồng ý lấy tiểu tử thối này không nữa.” Lâm Phàm thấy sư tỷ nghĩ quá xa vời, thật ra hắn cũng muốn biết sau này Hồng Minh sẽ là người như thế nào, nhưng cũng chẳng biết đến lúc đó hắn còn có thể ở đây không nữa.

Trong khoảng thời gian này, Vương phu nhân thường đưa Ninh Thư đến tìm sư tỷ, và cũng để hai đứa nhỏ được chơi cùng với nhau, chính vì vậy sư tỷ và Vương phu nhân ngày càng thân thiết, lúc nào cũng thấy dính chặt lấy nhau, không chuyện gì là không bàn tán, đến ngay cả những việc xấu hổ vào ban đêm cũng kể cho nhau nghe.

Theo lời của sư tỷ, ta khoẻ như trâu, Vương phu nhân nghe vậy thì rất ngưỡng mộ, thường trách móc Bảo Phong cứ phải chú trọng hình thức, còn quá trình thì ngắn ngủi, cứ như khách qua đường vậy. Vương Bảo Phong mà biết vợ mình nói mình không ra gì, chắc chắn sẽ tìm đủ thử thuốc để bồi bổ.

“Lấy nhau thì tốt.” Lâm Phàm cảm thán nói.

Ngô Thanh Thu nói: “Dạo này ta đã bắt đầu cho con ngâm nước thuốc để tăng cường khí huyết rồi, và cũng để chuẩn bị cho con đường tu luyện sau này của nó luôn.”

“Sư tỷ, cứ từ từ thôi, tuổi thơ của con cũng rất quan trọng mà.”

Lúc nói đến chuyện này, trong đầu hắn lại nhớ đến Trần Tử Nghĩa, nhớ đến sự vô trách nhiệm của bản thân, trách bản thân không thể cho nó một tuổi thơ tốt đẹp hơn, nhưng bây giờ cũng chẳng thể làm gì được nữa, chí ít bây giờ hắn có thể cho Hồng Minh một tuổi thơ thật đáng nhớ, hơn nữa nó còn có sự quan tâm của các sư huynh, sư tỷ trong sơn môn, cuộc sống sau này chắc cũng sẽ không có gì bất trắc.

“Thôi đừng nói mấy chuyện này nữa, Thiên Sơn Lão Tiên rất lợi hại sao?” Sau Ngô Thanh Thu biết về chuyện của Thiên Sơn Lão Tiên và chuyện của Quyền tông, nàng rất lo lắng cho an nguy của sư đệ, nên muốn hiểu rõ mọi chuyện hơn.

“Yếu, rất yếu, tự nhiên sư tỷ nhắc đến lão ta làm gì, cũng chẳng có gì đáng nhắc tới.” Lâm Phàm bình tĩnh nói.

Hắn không hề coi Thiên Sơn Lão Tiên ra sao, đương nhiên cũng là vì hắn không muốn sư tỷ phải lo lắng, nếu như bây giờ nói Thiên Sơn Lão Tiên rất lợi hại, chẳng phải là muốn làm sư tỷ lo lắng sao, mà hắn thì muốn như vậy.

Ngô Thanh Thu liếc nhìn sư đệ rồi nhẹ giọng nói: “Sau này đệ phải cẩn thận đó.”

“Ừm, để ta đưa tiểu tử này đi chơi chút.”

Lâm Phàm vẫn bế Hồng Minh trên đầu, dồn sức ở chân, nhảy lên một cái, bay lượn trong không trung, lại từ từ hạ xuống đất rồi lại nhảy lên không trung, cách chơi khiến người nhìn phải khiếp sợ, nhưng Hồng Minh vẫn cười như được mùa, nó chơi đùa với Lâm Phàm rất vui vẻ.

Buổi sáng Hồng Minh cưỡi Lâm Phàm, còn buổi tối thì là Lâm Phàm cưỡi…

Những ngày tháng yên bình cứ trôi qua như vậy, vô ưu vô lo, cuộc sống của hắn cũng không có gì thay đổi, chỉ có ở cùng vợ con và tu luyện.

Một thời gian sau.

Thời tiết bắt đầu lạnh dần, đã rất lâu rồi núi Bách Thiện mới đón một trận tuyết.

Từng bông tuyết bay lả tả trong không trung, những dãy núi xung quanh bị tuyết phủ trắng xóa, một bóng người đi đến từ phía xa, bước từng bước nhẹ như đang lơ lửng trong không trung, nhưng nhìn kỹ mới thấy là đối phương sẽ vứt một chiếc lá ra không trung rồi mượn lực của bàn chân để đi trên lá, khiến người nhìn có cảm giác như đối phương đang lơ lửng.

Trình độ khinh công của người này cực cao, không phải trình độ mà người bình thường có thể có được.

Lâm Phàm mở mắt ra, toàn bộ tuyết trong phạm vi vài mét xung quanh hắn đều bị tan chảy, lượng nhiệt sinh ra khi tu luyện làm tuyết tan chảy tỏa một vùng đất không có tuyết.

“Quốc sư lặn lội đường xa đến đây, không biết có việc gì?”

Hắn cực kỳ thắc mắc, sao đột nhiên quốc sư lại đến đây. Bọn họ cũng chỉ mới tiếp xúc một lần duy nhất, nhìn thì có vẻ giống như trở nên thân thiết, nhưng mối quan hệ như thế này là loại quan hệ không chắc chắn nhất, chỉ cần hơi xung đột về lợi ích là có thể trở thành kẻ thù ngay lập tức, ít ra hắn và quốc sư cũng không có xung đột gì.

Chương 415 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!