Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 416: CHƯƠNG 416: LONG MẠCH KHAI MỞ (3)

Quốc sư chậm rãi đáp xuống đất.

Xám Xám nhổm người dậy, nhe răng về phía quốc sư gầm gừ.

“Bình tĩnh.” Lâm Phàm nhẹ giọng nói.

Xám Xám lại nằm rạp xuống đất, từ trước đến nay chưa từng thấy ánh mắt của nó ác liệt đến vậy, chỉ vừa mới rồi khi nhìn thấy quốc sư nó mới trở nên như vậy.

Tuy rằng Lâm Phàm không nói nhiều, nhưng hắn hiểu rằng Xám Xám là một con sói thông minh, nó có thể cảm nhận được rất nhiều thứ mà con người không cảm nhận được, có thể là do Xám Xám cảm thấy quốc sư có gì đó mờ ám.

Nếu như là lúc trước, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Lâm Phàm khi gặp phải quốc sư sẽ là làm sao để chạy thoát, làm sao mới có thể giữ mạng, nhưng bây giờ đã khác.

“Ngày hôm đó từ biệt, đến bây giờ đã được vài năm, tu vi của Lâm huynh đệ tiến bộ thần tốc, khiến cả thế gian phải kinh động, cho nên ta muốn đến xem xem.” Quốc sư chậm rãi nói, mục đích của lão ta chính là muốn tận mắt chứng kiến tình hình của Lâm Phàm.

Quả nhiên không tầm thường, trong mắt của quốc sư, cả người Lâm Phàm toả ra khí thế hừng hực như mặt trời chói loá, nhưng rất nhanh cảm giác ấy đột nhiên biến mất, thay vào đó là cảm giác như đứng trước một vực thẳm, khi lão ta nhắm mắt vào thì lại không thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương nữa. Lâm Phàm đã tu luyện đến cảnh giới này rồi sao?

Quốc sư không hề xem thường Lâm Phàm, mà coi hắn ngang hàng với mình, đều là những kẻ đang tìm con đường để trở thành truyền thuyết.

“Quốc sư cứ nói đùa, tu vi của ta đâu đáng được nhắc tới, chỉ là ngày thường không có việc gì làm thì tu luyện mà thôi, không biết rốt cuộc quốc sư đến đây là có chuyện gì vậy?”

Sắc mặt Lâm Phàm rất bình tĩnh, sau khi có vợ con, có vẻ hắn đã trở nên điềm tĩnh hơn, hơn nữa hắn và quốc sư cũng không quá thân thuộc, nếu như quá lỗ mãng, thì cũng không được.

Quốc sư nói: “Thiên Sơn Lão Tiên…”

Lão ra còn chưa kịp nói hết thì Lâm Phàm đã cắt ngang, “Ta nghĩ là có hiểu lầm gì đó rồi, Thiên Sơn Lão Tiên tự tìm đường chết, không thể trách ta được, ta chỉ đến giúp đỡ một người bạn, lão ta bị tiếng xấu, chẳng lẽ sự tồn tại của ta khiến các cường giả ẩn thế cảm thấy bị uy hiếp sao?”

“Lâm huynh đệ hiểu lầm rồi, ta đến đây không phải để nói về chuyện của Thiên Sơn Lão Tiên, mà vài ngày trước có một vài cường giả ẩn sĩ tìm đến chỗ ta để nói về chuyện của Lâm huynh đệ, bọn họ vô cùng lo lắng.” Quốc sư nói.

Thay đổi rồi.

Lão ta phát hiện vẻ mặt của Lâm Phàm hơi thay đổi, lúc trước nhìn thì có vẻ bình tĩnh nhưng thật ra lại đang rất hoảng, nhưng sau khi biết bản thân bị các cường giả ẩn sĩ để ý thì hắn lại thực sự rất bình tĩnh.

Lâm Phàm nói: “Ta không hề có ý định tranh đấu với bọn họ, càng không muốn quan tâm đến bất cứ việc gì ở bên ngoài, bọn họ không động đến ta thì đương nhiên ta cũng sẽ không làm phiền, nếu bọn họ muốn tìm long mạch thì cứ việc đi tìm, ta không hề có hứng thú gì với thứ đó.”

Hắn nói thẳng nhất có thể, cũng chính là để cho quốc sư biết rằng hắn không hề để ý đến những việc như vậy, mong rằng bọn họ đừng làm phiền hắn.

Quốc sư vô cùng kinh ngạc, “Lâm huynh đệ có tu vi cao như vậy, thậm chí còn có thể trở thành truyền thuyết, mà lại không có hứng thú với long mạch sao, việc này quả thực khiến người không thể tin được.”

“Có gì mà không thể tin được, tu luyện vốn chỉ có thể dựa vào bản thân, thứ gọi là cảnh giới truyền thuyết cũng chỉ là Tẩy Tủy tầng chín viên mãn, ta tin rằng dù không cần dựa vào long mạch thì ta cũng có thể đạt được, vì vậy nên ta sẽ không tranh giành long mạch với người khác, cuối cùng xin quốc sư truyền lời cho bọn họ, nếu không có việc gì thì đừng đến quấy rầy ta.” Lâm Phàm nói.

Quốc sư không biết có nên tin những điều mà Lâm Phàm vừa nói hay không, nếu là người khác nói ra những lời này, chắc chắn đã bị lão ta hành hình ngay tại chỗ, đây quả đúng là muốn làm càn, nhưng người này là Lâm Phàm, thực lực của hắn đã vượt qua một số ẩn sĩ cường giả, nên không thể xem thường hắn được.

“Được, ta sẽ nói cho bọn họ.” Sau khi quốc sư trầm tư trong chốc lát, lão ta lập tức quay người rời đi trong im lặng, bóng người lão ta thấp thoáng rồi biến mất hẳn về phía chân trời.

“Chắc lão ta đã hối hận rồi.”

Lâm Phàm nhìn bóng lưng của quốc sư biến mất, hắn nghĩ, nếu ngay từ đầu quốc sư biết hắn sẽ vượt ra khỏi sự kiểm soát của lão ta, thì có lẽ lần đầu gặp mặt nhau sẽ không hữu nghị như vậy, dù sao thì chuyện hắn có thể nắm trong tay dị thú của Địa Uyên cũng là chuyện mà chẳng ai ngờ được.

Từ sau cuộc gặp gỡ ấy thì đúng là chẳng có bất kỳ vị ẩn sĩ cường giả nào đến làm phiền hắn cả, và cũng không xảy ra chuyện như của Thiên Sơn Lão Tiên nữa, có lẽ là do quốc sư thực sự đã nói lại với bọn họ, nhưng quốc sư cũng chẳng phải nói nhiều, ẩn sĩ cường giả cũng không phải kẻ ngốc, bọn họ tự biết thực lực của Lâm Phàm, nên không dám đến làm càn, rồi lại phải nhận kết cục như Thiên Sơn Lão Tiên.

Sau khi uy danh của Lâm Phàm truyền đi khắp Đại Âm, thì có rất nhiều người muốn gia nhập Chính Đạo tông, Chính Đạo tông nghiễm nhiên trở thành sơn môn đứng đầu thế gian, lý do chủ yếu là truyền thuyết về Lâm Phàm được người người biết đến.

Việc này xảy ra thì Trần Hư là người bận rộn nhất, việc thu nhận đệ tử khi trước rất đơn giản, vì cũng chẳng có mấy ai đến gia nhập, nhưng hiện tại thì thậm chí có những người mà rõ ràng tu vi không đạt tiêu chuẩn, nhưng cho dù phải quỳ trước cửa sơn môn cũng không muốn rời đi.

Lâm Phàm chẳng thèm để ý những việc này, những việc hắn quan tâm chỉ có vợ con và tu luyện, thỉnh thoảng lại trao đổi thư từ với Ngụy Trung để bàn luận về những chuyện quan trọng.

Ngụy Trung rất muốn chiếm lại những vùng đất bị cướp mất, nhưng lão rất dè chừng các ẩn sĩ cường giả, nên không dám tuỳ tiện hành động, những ẩn sĩ cường giả này nhìn thì có vẻ không quan tâm đến gì khác ngoài long mạch, nhưng dù vậy thì cũng không thể mất cảnh giác, ngộ nhỡ trong lúc hai nước đối đầu nhau, người chết vô số, ẩn sĩ cường giả lại nhân cơ hội lấn tới thì sẽ rất bất lợi cho Đại Âm.

Chương 416 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!