Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 417: CHƯƠNG 417: LONG MẠCH KHAI MỞ (4)

Chủ yếu là do Thánh Nữ giáo xâm phạm quá nhiều ở Đại Càn nên bị quốc sư cảnh cáo, Thiên Ma Mỗ Mỗ lập tức rút lui, cùng lắm chỉ dám thu gom chút của cải chứ không dám tranh giành binh quyền, cuối cùng bà ta đã lâm chiếm sang Đại Âm.

Tuy nhiên việc đó là rất khó, người nằm trong tay binh quyền của Đại Âm phục tùng Ngụy Trung, tất nhiên sẽ không để Thánh Nữ giáo tranh giành được, nhưng thủ đoạn của Thánh Nữ giáo cũng không vừa, bọn họ đã thâm nhập được vào một vài thế lực của Đại Âm.

Tuy rằng Ngụy Trung và Đường Thiên Vân đang hợp tác, nhưng Đường Thiên Vân biết người đứng đằng sau Thánh Nữ giáo là Thiên Ma Mỗ Mỗ, có lẽ có suy tính riêng, cũng mắt nhắm mắt mở. Triều đình và con dân ra sao cũng không liên quan đến lão ta, thứ lão ta muốn là long mạch, những thứ khác không cần.

Một năm sau.

Tại vách núi, Lâm Phàm rèn luyện Đệ Bát Cốt đến viên mãn, tốc độ tu luyện của hắn nhanh như vậy là do trong lúc tu luyện may mắn xuất hiện một lần bạo kích có bội số rất lớn, chỉ trong một lần đã khiến Long Cốt tiến giai.

Chuyện này rất hiếm thấy, đây cũng giống như bốc thăm trúng thưởng trong công ty, cứ bốc mãi mà không trúng thì chắc chắn có gì đó phi lý, mà hắn tu luyện đến bây bây giờ cũng chỉ xuất hiện duy nhất một lần bạo kích cao như vậy.

Không thể không nói, vận may và ta chẳng liên quan gì đến nhau, hắn có được thành quả như hiện tại là dựa vào thực lực của chính mình.

Sau khi rèn luyện Đệ Bát Cốt đến viên mãn, thực lực của hắn lại có biến hoá long trời lở đất lần nữa, với thực lực hiện tại của hắn thì cái danh kẻ mạnh nhất thế gian không hề quá.

Đột nhiên, mặt đất bắt đầu rung động, người bình thường có thể cho rằng đó chỉ là động đất mà thôi, nhưng Lâm Phàm thì lại cảm thấy có gì đó bất thường. Hắn đứng dậy phóng tầm mắt ra xa, mọi thứ vẫn như bình thường. Hắn tu luyện đến cảnh giới này nên có thể phát hiện ra địa thế có thay đổi rất nhỏ, tuy rằng rất nhỏ, nhưng chỉ cần quan sát kĩ một chút thì vẫn có thể nhìn thấy vấn đề.

Một con chim ưng khổng lồ bay đến, là con chim truyền tin của Ngụy Trung, nó hạ cánh xuống, Lâm Phàm mở thư ra đọc, nội dung bức thư khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

【 Vị trí của long mạch đã được phát hiện, đến ngay lập tức! 】

Một hàng chữ ngắn ngủi, sau đó là một tấm bản đồ, trên tấm bản đồ đánh dấu một vị trí.

“Đã phát hiện long mạch rồi sao?”

“Vậy thay đổi rất nhỏ vừa rồi chẳng lẽ là do long mạch được phát hiện.”

Lâm Phàm trầm tư suy nghĩ, sau đó quay người rời đi nhưng không đi từ sơn môn mà lập tức nhảy qua vực sâu rồi lao đi, tuy hắn không thể bay nhưng cũng có thể mượn lực để nhảy lên không trung.

Đại Âm, núi Long Tuyền.

Nơi này từng là nơi có phong cảnh đẹp và tráng lệ nhất ở Đại Âm, nhưng chỉ vì một trận thiên tai, dẫn lửa đến thiêu rụi mọi thứ, nhưng cây cổ thụ cao chọc trời cũng bị lửa thiêu rụi thành tro, từ đó nơi này trở thành một nơi hoang vu, không có dấu vết của con người, chim cũng không thèm đến ở.

Lúc này, có vài bóng người ở sâu trong vị trí trung tâm của núi Long Tuyền.

“Sư phụ, thiên môn dẫn đến long mạch đã mở ra rồi.” Một lão già mặc đồ rách rưới hô lên, người này chính là đệ tử của Xuân Thu Lão Đạo.

Từ Chi Chí ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng rất nghi hoặc, nếu đã biết vị trí của long mạch vậy tại sao không nói cho người của phái Bảo Hoàng biết.

Hắn ta nhìn một người khác, dáng người mập mạp, khuôn mặt trung niên mập mạp điển hình của một tên chủ quán trọ, nhưng nào có ngờ, người này lại chính là Xuân Thu Lão Đạo, hắn ta cũng đã gặp rất nhiều lần, chính là ông chủ quán rượu phải đi ăn xin, thậm chí người này còn từng bị hắn ta đánh.

Xuân Thu Lão Đạo nhíu mắt lại, đôi mắt vốn đã nhỏ, bây giờ thì chẳng thấy đâu luôn, nhưng dù vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt của lão, “Đi, chúng ta hãy bước vào thôi.”

“Vâng thưa sư phụ.” Lão già cùng Từ Chi Chí đi vào trong lối đi u ám phía trước.

“Cứ đi vào như vậy, liệu có gặp phải nguy hiểm gì không?” Từ Chi Chí hỏi.

Lão già đáp: “Yên tâm, có ta ở bên, ngươi thì gặp phải nguy hiểm gì chứ. Huống chi nơi đây chính là long mạch, là một nơi thần thánh, ko có chuyện gặp phải nguy hiểm đâu.”

Từ Chi Chí bán tín bán nghi nhưng cũng không còn cách nào nữa, dù sao cũng đã đến đây rồi, cho dù cảm thấy nguy hiểm nhưng cũng chẳng còn đường lui nữa.

Trước khi Xuân Thu Lão Đạo đi vào thông đạo còn quay lại nhìn về phía xa, nơi vùng đất hoang vu, cát vàng bay mù mịt, lão khẽ cười rồi quay đầu bước vào, từ từ biến mất vào bóng tối.

Người đầu tiên nhận được tin tức là Ngụy Trung và Đường Thiên Vân.

Bọn họ biết Từ Chi Chí đang ở Phủ Thiên, Xuân Thu Lão Đạo nhất định cũng ở đó. Sau khi mật thám đột nhiên biến mất, bọn họ càng thêm chắc chắn rằng Xuân Thu Lão Đạo chính là người ra tay, nhất định là đã tìm ra vị trí của long mạch nên muốn giết người diệt khẩu.

Ngay sau đó, địa thế đột nhiên thay đổi.

Núi Long Tuyền vốn đã gần đô thành, lúc địa thế thay đổi, bọn họ đã lập tức cảm nhận được vị trí của long mạch, sau đó bắt đầu hành động, nhanh chóng tiến về phía long mạch. Quốc sư và các ẩn sĩ cường giả kia cũng đều bắt đầu hành động, tất cả đều tiến về nơi địa thế thay đổi rõ nhất.

Lúc này, ở bên trong long mạch.

“Thật tráng lệ, con người có thể tạo ra một địa cung như thế này sao?” Xuyên qua thông đạo, Từ Chi Chí bắt gặp tia sáng đầu tiên, sau đó hiện ra trước mắt hắn ta là một cảnh tượng khiến người ta phải trầm trồ kinh ngạc.

Dưới lòng đất là một khoảng không gian rộng lớn, từng con đường đá nối tiếp nhau, trải vòng bên trong địa cung, kéo dài xuống vô tận giống như một mê cung.

“Sư phụ, chúng ta phải đi như nào đây?” Lão già cung kính hỏi.

Xuân Thu Lão Đại nhặt một hòn đá dưới đất lên, ném về phía xa. Hòn đá vừa bị ném ra lập tức bị một lực hút kéo mạnh vào trong vực thẳm.

Dù có dùng khinh công vượt qua những con đường đá này cũng không thể làm được.

Chương 417 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!