Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 418: CHƯƠNG 418: LONG MẠCH KHAI MỞ (5)

“Đây là đường Càn Khôn Bát Quái mà tổ sư tạo ra, chỉ có một đường sống, tất cả những đường còn lại đều là đường chết, hễ đi sai một bước thì muôn đời muôn kiếp không trở lại được nữa, nhưng không sao, vi sư biết rất rõ đường đi.” Xuân Thu Lão Đạo đáp.

Từ Chi Chí hỏi: “Tại sao sư tổ Bồ Đạo Tiên lại để lại một đường sống vậy?”

Xuân Thu Lão Đạo cười nói: “Càn Khôn Bát Quái thuận theo đạo lí của thiên địa, đâu phải cứ muốn đổi là đổi được, cho dù trận pháp nguy hiểm đến cỡ nào thì cũng đều phải có một đường sống, còn như không có thì trận pháp đó coi như không thành.”

Từ Chi Chí chỗ hiểu chỗ không, nhưng hắn ta vẫn nghe rất kỹ, có thể tìm thấy long mạch chính là chuyện đáng vui mừng, đợi sau khi chuyện này kết thúc là hắn ta có thể trở về gặp vợ con rồi.

Trình độ của Xuân Thu Lão Đạo cực kỳ cao, đi trước dẫn đường. Cho dù tới ngã rẽ, lão vẫn có thể tìm được con đường chính xác.

“Tiền bối, sao chúng ta biết được liệu có đang đi đúng đường hay không, nếu đi sai thì chuyện gì sẽ xảy ra?” Từ Chi Chí hỏi.

Xuân Thu Lão Đạo cười đáp, “Nếu đi sai đường thì ngươi chết luôn rồi, khỏi cần biết nữa.”

Từ Chi Chí cực kỳ hoang mang, không ngờ chuyện này lại nguy hiểm đến vậy.

Hắn ta sợ đến mức chỉ dám bám sát theo sau, không dám tuỳ tiện hành động.

Xuân Thu Lão Đạo nhận được truyền thừa thư tay của Bồ Đạo Tiên từ ân sư của lão, ân sư của lão cũng chính là truyền nhân duy nhất của Bồ Đạo Tiên, thiên hạ đệ nhất về phương diện phong thuỷ.

Nhưng lão cho rằng, sư tổ Bồ Đạo Tiên mới đúng là thiên hạ đệ nhất, khả năng phong thuỷ quả đúng là xuất quỷ nhập thần, nếu như không phải do khổ tâm nghiên cứu mấy chục năm, sau đó giải đáp được bí mật trong truyền thừa thì lão cũng không có gan đến nơi này.

Một lúc sau, dưới sự chỉ dẫn của Xuân Thu Lão Đạo, cuối cùng cũng tới được cửa sinh, chỉ lại cửa sinh bị một cánh của đá chắn trước mặt.

“Đến nơi rồi, sau cánh cửa đá này, chính là vị trí của long mạch rồi.” Xuân Thu Lão Đạo nói.

Từ Chi Chí thắc mắc: “Dễ vậy thôi sao?”

“Dễ? Vừa rồi ngươi có đếm chúng ta đã đi qua bao nhiêu lối rẽ không, chỉ cần bước sai một bước thì ngươi biết hậu quả rồi đấy, trên đời này người có thể làm được như vậy, có lẽ chỉ có ta thôi.” Xuân Thu Lão Đạo lắc đầu, tên này ngu không ai bằng, đi đến đây rồi mà còn không thấy được sự nguy hiểm.

“Thì ra là vậy.” Từ Chi Chí suy nghĩ một lúc thì thấy có vẻ đúng là như vậy, “Vậy bây giờ phải làm sao để mở cửa đây?”

“Ngươi hãy đặt hai tay vào sau trong rãnh đá.” Xuân Thu Lão Đạo chỉ về phía cửa đá nói.

Tuy Từ Chi Chí hết sức sợ hãi, nhưng vẫn phải làm theo, lúc hắn ta đặt hai tay vào trong rãnh đá, bị rất nhiều những đầu nhọn đâm xuyên vào bàn tay, “A, đâu quá, có thứ gì đó đang hút máu của ta, tiền bối giúp ta với.”

Xuân Thu Lão Đạo không hề động đậy, sắc mặt không hề thay đổi, ánh mắt đột nhiên phát sáng, ngay sau đó, cửa đã từ từ mở ra, cả người Từ Chi Chí mất hết sức lực, ngã rầm xuống đất, hai tay nát be bét, hắn ta đã bị hút rất nhiều máu.

Hắn ta không hiểu vì sao tiền bối lại không cứu mình, hơn nữa hắn còn cảm thấy khí thế của tiền bối có vẻ đã trở nên ác liệt hơn.

Xuân Thu Lão Đạo nhanh chóng lao về phía cửa đá, rồi đột nhiên dừng lại, nhìn Từ Chi Chí đang nằm gục dưới đất vì mất quá nhiều máu, mặt đầy ý vị, giống như là đang giấu một bí mật gì đó, nhưng không muốn nói nhiều.

Chủ yếu là do lão lười không muốn nói, lão không muốn nói cho đối phương, thực chất ngươi chính là con cháu của Bồ Đạo Tiên, ân sư của ta chính tổ tông của ngươi, chỉ là cuối cùng phải đổi ngươi với đứa trẻ mới sinh của Từ gia Cẩm thành mà thôi.

Mà cánh cửa đá này cần huyết mạch của Bồ Đạo Tiên mới có thể mở ra.

Lúc này, Xuân Thu Lão Đạo nhìn thấy một mảnh đất trống ở phía xa, có một cái xác rồng ước chừng khoảng trăm trượng nằm ở đó, trên cái xác ngưng tụ từng đốm ánh sáng lấp lánh.

“Long mạch, đó chính là long mạch.”

Mắt của Xuân Thu Lão Đạo sáng rực lên, bộ xác rồng này đã gắn chặt với mặt đất, chính là long mạch của Đại Âm, dù vẫn cách rất xa nhưng lão vẫn có thể cảm nhận được một sức mạnh cuồn cuộn phát ra từ đó.

“Ngươi đến rồi…”

Vào lúc này, một âm thanh vô cảm thì thầm vào bên tai lão khiến Xuân Thu Lão Đạo rất bất ngờ.

“Ai…”

Lão không ngờ vậy mà lại có người ở đây, chỉ là lão nhìn hết một vòng mà vẫn không tìm thấy cái giọng nói phát ra từ đâu.

“Đừng giấu đầu lộ đuôi nữa, mau ra đây cho ta.”

Xuân Thu Lão Đạo thét lên, lão nhìn khắp cả vùng đất long mạch rộng lớn mà vẫn không thấy ai.

“Lão phu tuổi không cao, lại phát hiện long mạch của Đại Âm, vốn cho rằng long mạch này chỉ là do địa thế hình thành lên, không tính là gì, vậy mà không ngờ long mạch này lại liên quan đến tương lai của cả mảnh đại lục, một khi long mạch bị huỷ thì sẽ xảy ra tai hoạ, sinh linh đồ thán.”

“Vốn muốn ẩn giấu long mạch xuống dưới này, nhưng lại dự đoán được vào vài trăm năm sau, người có được truyền thừa của lão phu chắc chắn sẽ ham muốn quyền lực của long mạch nên không thể không đề phòng, vậy mà ngươi lại đến thật, vậy thì hãy ở lại đây đi, thuật phong thuỷ không cần phải được lưu truyền nữa, cứ biến mất như vậy cũng được.”

Giọng nói này giống như đã được ghi lai từ trước, sau khi cửa đá mở ra thì sẽ tự động phát ra âm thanh. Lời vừa dứt, đất núi rung chuyển mạnh mẽ, cả một vùng đất bị rung lắc, vô số các vụn đá rơi xuống, Xuân Thu Lão Đạo kinh hãi, đứng im, sắc mặt trắng bệch, lão không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, không cam tâm hét tiếp.

“Lão tổ tông, thuật phong thuỷ không thể thất truyền được, long mạch có liên quan đến cảnh giới trong truyền thuyết, đệ tử chỉ muốn đêm truyền thừa của lão tổ phổ biến rộng rãi…”

Nếu như Từ Chi Chí ở bên ngoài nghe thấy, chắc chắn sẽ hỏi đối phương, thứ khốn khiếp còn muốn hãm hại cả ta, ngươi có phải con người không?

Đá vụn không ngừng rơi xuống, sắp bao phủ khắp cả người Xuân Thu Lão Đạo, gặp phải chuyện như này, Xuân Thu Lão Đạo không thể khoanh tay đứng nhìn, ngang nhiên ra tay.

Chương 418 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!