Xích Diễm lão quái nói: “Ngươi quá điên cuồng, chỉ với thực lực của một mình ngươi, thế mà lại dám cả gan đối đầu với bọn ta, ngươi quả thật không biết trời cao đất dày là gì mà.”
Bây giờ bọn họ liên thủ lại.
Vậy thì trên thế gian còn ai có thể chống lại bọn họ.
Lâm Phàm không thèm trả lời Xích Diễm lão quái, hắn suy tính, xem lát nữa phải giao đấu với Xích Diễm lão quái, Thiên Ma Mỗ Mỗ, Độc Ma, Nộ La Hán, Đường Thiên Vân thế nào.
Lấy một địch năm vậy.
“Quốc sư, ngươi nói gì đi chứ, không có cửa ngồi chờ ngư ông đắc lợi như vậy đâu.” Thiên Ma Mỗ Mỗ muốn lôi kéo quốc sư về phía bọn họ, chỉ cần có quốc sư gia nhập, bọn họ lại càng nắm chắc phần thắng hơn.
Có được long mạch là chuyện tất nhiên.
Ai cũng đừng hòng ngăn cản.
Quốc sư không thèm đếm xỉa tới Thiên Ma Mỗ Mỗ, lão ta lập tức đi đến đối diện Lâm Phàm: “Lâu rồi không gặp, thật khó tin, tu vi của Lâm huynh đệ đã đạt tới mức quỷ thần khó dò. Sau này khi Lâm huynh đệ đạt đến cảnh giới trong truyền thuyết, rời khỏi nơi này, có thể nể tình, mang ta theo cùng hay không?”
Dù sao lão ta cũng đã nghĩ kỹ rồi.
“Quốc sư nói vậy là sao?” Lâm Phàm nhíu mày, hết sức nghi hoặc, hơi không nhìn thấu hành động này của quốc sư, chẳng lẽ là do nhân cách của ta có sức hút cao hơn, cộng thêm thực lực của ta tương đối mạnh mẽ, quốc sư tự biết bản thân không địch lại, cho nên mới cần phải gấp rút dựa hơi?
Nếu thực sự là như vậy, Lâm Phàm cũng có thể hiểu.
Đối với loại hành vi này, hắn chỉ muốn nói, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, nước đi hay đấy.
Quốc sư trả lời: “Ta từ bỏ long mạch, chỉ hy vọng sau này khi Lâm huynh đệ tu luyện tới đỉnh cao thì có thể dẫn ta theo, thứ ta theo đuổi chính là đỉnh cao của võ đạo, cảnh giới trong truyền thuyết.”
Nói trắng ra là.
Quốc sư chỉ muốn hòa giải với Lâm Phàm, không muốn cấu kết với đám người của Thiên Ma Mỗ Mỗ. Có lẽ sau khi liên thủ, bọn họ có thể gây phiền phức cho Lâm Phàm, nhưng cũng rất có khả năng là tự chuốc họa vào thân.
Lâm Phàm nhìn không thấu nội tâm của quốc sư, hắn chỉ có thể nghe ra từ trong giọng điệu, lời đối phương nói hẳn là thật lòng.
“Được, không thành vấn đề.” Lâm Phàm đáp.
Dù sao hắn cũng cảm thấy quốc sư không giống với loại người mưu cầu quyền lực, ngược lại thì lão ta lại trông như kiểu kẻ điên theo đuổi cảnh giới võ đạo trong truyền thuyết một cách đầy lý trí, đến tận bây giờ hắn cũng không biết liệu sau khi mình tu luyện đến cảnh giới đó, có phải sẽ có người đến dẫn bọn họ rời đi hay không.
Không nghĩ nữa.
Khó quá bỏ qua.
“Giờ cần ta hỗ trợ gì không?” Quốc sư hỏi, hiện giờ đang có năm tên cao thủ ngươi cần phải đối phó, nếu lão ta đã lựa chọn con đường tin tưởng Lâm Phàm, từ bỏ long mạch, vậy thì chỉ có thể cùng Lâm Phàm đi đến cuối con đường.
“Tạm thời không cần, một mình ta có thể đối phó bọn họ.” Lâm Phàm cười đáp.
Quốc sư thầm kinh hãi, chính tai nghe thấy Lâm Phàm nói có thể đối phó, đối với lão ta mà nói, vẫn là gây nên chấn động không nhẹ, hắn vậy mà lại tự tin đến thế sao?
“Quốc sư, ngươi làm cái quái gì vậy?” Thiên Ma Mỗ Mỗ cực kì khó hiểu, chẳng tài nào hiểu nổi quốc sư thế nhưng lại từ chối bắt tay với bọn họ, trái lại còn về chung phe với thằng nhãi kia.
Thực sự mà nói.
Bà ta đúng là không ngờ tới.
“Thiên Ma Mỗ Mỗ, ta không tham dự vào chuyện long mạch với các ngươi, chuyện của các ngươi thì các ngươi tự mình lo liệu đi.” Quốc sư thẳng thắn.
Bọn người Thiên Ma Mỗ Mỗ nhíu mày.
Cuối cùng là sao thế này?
Rốt cuộc thằng nhãi này có năng lực gì, thế mà lại khiến quốc sư vốn có ý đồ với long mạch, thậm chí còn không tiếc phát động chiến tranh, chịu buông bỏ nó.
Lúc này, Lâm Phàm nhìn bọn họ, nhẹ giọng cảnh cáo:
“Ta nói rồi, long mạch không thể lấy, nếu các ngươi còn muốn cướp long mạch, vậy thì tới đây đi.”
Câu nói này của hắn thật sự là quá bá đạo.
Hoàn toàn không coi năm vị ẩn sĩ cường giả này ra gì.
“Mẹ nó, lão phu tung hoành nhiều năm, chưa từng gặp thằng khốn nào ngang tàng đến như thế.” Xích Diễm lão quái tức giận quát lên, khí thế sôi trào, mặt đất dưới chân hơi rung lắc.
Thiên Ma Mỗ Mỗ bực dọc: “Thằng hách dịch này năm lần bảy lượt cản trở chúng ta, không diệt trừ hắn, ắt gây họa lớn.”
“Ừa, đúng vậy.” Độc Ma cũng rất đồng lòng, cảm nhận về Lâm Phàm của hắn ta cũng không khá khẩm hơn, lần trước lời cảnh cáo bên tai của Lâm Phàm khiến gã phải dè dặt hơn, gã cảm thấy vô cùng khó chịu, chỉ có Độc Ma ta là uy hiếp người khác, làm gì có chuyện người khác dám gan hùm gan hổ uy hiếp ta.
Đường Thiên Vân không nói gì, nhìn Ngụy Trung đầy tiếc nuối.
Chung quy vẫn là không thể hợp tác với nhau.
Liên hợp của bọn người Độc Ma, chẳng khác nào kêu lão ta nhảy vào hố lửa, thế nhưng Đường Thiên Vân lại không còn cách nào khác, lão ta cần phải tiêu diệt kẻ ngán đường trước thì mới có thể có cơ hội khai quật long mạch.
Nộ La Hán có ấn tượng rất không tốt về Lâm Phàm, gã ta khai quật tấm bia đá lên, cảnh cáo trước toàn thể mọi người, không được nhìn lén, tên nhãi này lại làm lơ lời gã, dám nhìn lén tấm bia, đối mặt với một chưởng, thế mà lại tỏ vẻ chẳng thèm để ý, chuyện này đối với gã ta mà nói, chính là một loại nhục nhã.
Ngụy Trung đi đến trước mặt Lâm Phàm: “Hãy kề vai sát cánh với nhau.”
Những kẻ đang đứng đây đều là cao thủ mạnh nhất đương thời.
Tuyệt đối không được chủ quan.
Lão biết thực lực của Lâm Phàm rất mạnh, nhưng dù sao mạnh thì cũngcó điểm yếu chứ.
“Ngụy huynh, ngươi không cho rằng ta tới một mình đó chứ?” Lâm Phàm mỉm cười hỏi.
Ngụy Trung thoáng ngây người, sau đó lập tức phản ứng lại, lộ ra vẻ mặt kiểu thì ra là thế, lão biết Lâm huynh có thể khống chế dị thú, xem ra lần này hắn đến đây, tất nhiên là có mang theo dị thú rồi.
Tạm thời lão vẫn chưa thấy dị thú có động tĩnh.
Xem ra Lâm Phàm đã giấu rất kĩ.
“Lâm huynh, vậy ngươi cẩn thận.” Ngụy Trung nhắc nhở.
“Ừm.”
Lâm Phàm bước tới đối diện với năm vị ẩn sĩ cường giả, bình tĩnh thách thức: “Các vị, vậy bắt đầu đi, các ngươi không cần nhường, bởi vì ta cũng sẽ không nể tình mà nhẹ tay đâu.”
Chương 424 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]