“Ngông cuồng!”
“Kiêu ngạo!”
“Đáng ghét!”
Lời hắn nói khiến cho năm vị cường giả cực kì tức giận, bọn họ chưa từng gặp kẻ nào hống hạch như thế, Lâm Phàm cảm giác lời bọn họ nói rất có vấn đề.
Ngông cuồng?
Đây chính là một loại thành kiến đối với hắn, từ khi hắn bắt đầu tu luyện đến bây giờ, rất ít gây chuyện thị phi, thậm chí khi tu luyện đến bậc cảnh giới này, hắn còn chưa có đến vài người bạn, càng đừng nói tới kẻ thù.
Bởi vì hắn không có kẻ thù.
Chỉ có bạn bè và người không quen biết mà thôi.
Xoạt xoạt!
Năm vị ẩn sĩ cường giả lần lượt đứng vào chỗ, bao vây Lâm Phàm, hình thành thế vòng vây. Thiên Ma Mỗ Mỗ vẫn luôn cảnh giác quốc sư, bà ta biết quốc sư hợp tác với Lâm Phàm, điều duy nhất khiến bà ta lo lắng chính là quốc sư sẽ nổi giận đánh lén.
Đường Thiên Vân thì cảnh giác Ngụy Trung, nhưng khi thấy Ngụy Trung đứng tại chỗ động không động đậy, lão ta sinh ra nghi hoặc, nhưng cũng hơi yên tâm.
Xích Diễm lão quái nhìn sơ xung quanh, gật đầu với đồng bọn, bước một bước ra, thân hình nhanh như tia chớp, thi triển tuyệt học, hai bàn tay đỏ bừng, bùng lên ngọn lửa, hung hăng đánh vào ngực Lâm Phàm.
Lâm Phàm không hề nhúc nhích, vẻ mặt bình tĩnh, khi sát chiêu đánh úp lại, hắn mới trực tiếp ra tay, đánh tan sát chiêu của Xích Diễm lão quái, chỉ trong chớp mắt mà liên tục đấu với hơn mười chiêu, gây ra tiếng động cực lớn.
Lúc này.
Độc Ma sau lưng xuất hiện Lâm Phàm, một ngón tay bất thình lình chọc Long Cốt sau eo Lâm Phàm. Độc quang phát ra từ ngón tay, thủ đoạn sắc bén kinh khủng, có vẻ như gã đang muốn đánh tan Long Cốt. Một khi độc tố xâm nhập vào Long Cốt, cho dù là Đại La Kim Tiên giáng thế thì cũng không có tác dụng gì.
Kình đạo của Lâm Phàm bùng nổ, tiếp đẩy lùi Xích Diễm lão quái, nhưng một ngón tay ẩn chứa kịch độc của Độc Ma đã chọc trúng Long Cốt sau eo hắn.
“Đi chết đi!” Độc ma rít lên hung tợn.
Thế nhưng…
Một ngón tay này lại bị một luồng kình đạo ngăn lại, kình đạo hùng hậu, tựa như sắt đá, Độc Ma kinh sợ mặt khẽ biến sắc, ngón tay truyền đến cơn đau nhức, trong lòng thầm hoảng hốt hô lên, kình đạo hộ thể thật hùng hậu, gã chưa từng gặp kẻ nào đáng sợ đến thế.
Tức khắc.
Gã nhìn thấy Long Cốt của Lâm Phàm phóng ra kình đạo, tạo thành uy thế mãnh liệt đẩy lùi ngón tay của Độc Ma. Thân thể Độc Ma loạng choạng, đột nhiên ngón tay bị đẩy lùi về. Khi gã chuẩn bị công kích nơi khác, một quyền Lâm Phàm lập tức đánh tới, kình đạo trút xuống gấp năm mươi lần.
Nắm đấm còn chưa tới, quyền phong kinh người kia đã khiến Độc Ma cảm thấy sợ hãi, vội vàng bắt chéo hai tay cản lại.
“Thiên Ma Triền Nhiễu!”
Lâm Phàm vừa vung tay lên được khoảng nửa giây, Thiên Ma Mỗ Mỗ đã nhanh chóng xuất hiện, kình đạo màu đen hóa thành thất luyện thổi quét đến, tựa như con mãng xà, trực tiếp quấn lấy cánh tay đang vung lên của Lâm Phàm.
Nhưng điều khiến Thiên Ma Mỗ Mỗ há hốc chính là, kình đạo màu đen đó chỉ mơi quấn quanh được trong một thoáng là đã trực tiếp nổ tung, căn bản không hề có hiệu quả.
Ầm ầm!
Tiếng va chạm vang lên.
Sắc mặt Độc Ma tái mét, hai tay hứng lấy sự bùng nổ kình đạo đáng sợ kia, tay như sắp gãy, cả người đều bị đánh bay, gã nghĩ đến chuyện Xích Diễm lão quái còn có thể so chiêu được nửa phần với đối phương, ấy thế mà gã lại bị một quyền đánh văng.
Tức khắc gã cảm thấy không có mặt mũi.
“Độc Ma, ngươi có thể bớt vô dụng được không vậy?”
Thiên Ma Mỗ Mỗ vừa mắng, vừa thi triển Thiên Ma khí tràng, hình thành một từ trường nào đó, gây nhiễu loạn thần trí của Lâm Phàm, Độc Ma bị đánh bay hết sức uất nghẹn.
Đậu má.
Chuyện này sao có thể trách ta được.
Lúc bấy giờ.
Lâm Phàm bị ba tên cường giả vây quanh.
Độc Ma vừa bị hất văng đứng dậy muốn xông lên, nhưng gã vừa bước ra một bước thì đã đột ngột che ngực lại, hai mắt trừng lớn, mới nãy gã còn không có cảm giác gì, nào ngờ chỉ mới vận chuyển kình đạo được nửa khắc, thương thế trong cơ thể đã bùng nổ. Rõ ràng gã đã cản lại rồi mà, sao lại biến thành như vậy?
Kình đạo của hắn thật sự có lực sát thương khủng khiếp tới vậy sao?
Nộ La Hán trước sau vẫn không hề động đậy, gã ta đứng yên tại chỗ, cơ thể vàng rực được ánh nắng chiếu lên vô cùng chói mắt.
…
Ngụy Trung bước đến bên cạnh quốc sư: “Ngươi lựa chọn rất đúng đắn.”
“Rốt cuộc là hắn đã tu luyện thế nào vậy?” Quốc sư nhẹ giọng hỏi, nhìn một màn trước mắt, trong lòng lão ta hết sức kinh ngạc, Lâm Phàm và Xích Diễm lão quái chiến đấu cũng không khiến ta cảm thấy khiếp sợ.
Mà là một ngón tay đánh trúng Long Cốt của Lâm Phàm kia của Độc Ma, lại bị kình đạo hộ thể của hắn ngăn lại, đồng thời hắn còn một quyền đánh bay Độc Ma, đó mới là chuyện khiến lão ta khiếp sợ nhất.
Tuy trong đám ẩn sĩ cường giả bọn họ, thực lực của Độc Ma không tính là xuất chúng, nhưng dù gì gã cũng là một cường giả hàng thật giá thật, kình đạo hùng hậu cực kì.
Thế mà hiện tại lại biến thành như này.
Vậy thì rốt cuộc kình đạo Lâm Phàm phải hùng hậu tới cỡ nào chứ?
Ngụy Trung cười đáp: “Hắn mới thực sự là người trong truyền thuyết, đối với hắn, long mạch có thể có hoặc không, không cần thiết như các ngươi.”
Quốc sư nghe thấy lời Ngụy Trung nói, lão ta không tỏ ra bực bội, trái lại còn thấy cảm thán: “Đúng vậy, hắn mới là người truyền thuyết thực thụ.”
Lão ta cá chắc là như thế.
Bởi vì lão ta chưa từng gặp thể loại nào mà quái vật như Lâm Phàm.
Nếu nói, ai có thể đi ra ngoài từ chỗ này.
Thế thì đó không phải là đám người muốn mượn dùng sức mạnh của long mạch bọn họ, mà chính là Lâm Phàm.
Hiện trường thay đổi trong chớp mắt.
Thiên Ma Mỗ Mỗ giận dữ quát lên: “Nộ La Hán, ngươi còn muốn nhìn tới khi nào?”
Bà ta thật muốn đập vỡ đầu gã ta.
Tên chết dẫm ấy cứ đứng yên tại chỗ.
Đã bảo là sẽ cùng nhau ra tay, nào ngờ sự việc lại thành nông nỗi này.
Nộ La Hán thấy tiếng quát của Thiên Ma Mỗ Mỗ.
Gã ta vẫn bình tĩnh như cũ, cứ như chưa từng nghe thấy gì.
Lúc này.
Thiên Ma Mỗ Mỗ, Đường Thiên Vân, Xích Diễm Lão Quái, và Độc Ma càng đánh càng phát hiện thực lực Lâm Phàm đã mạnh đến nỗi khiến bọn họ phải hoảng sợ.
Chương 425 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]