Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 426: CHƯƠNG 426: MƯỜI NĂM! (3)

Tất cả đều đã thi triển tuyệt học chân chính rồi.

Thế nhưng đối phương lại vẫn không hề sứt mẻ miếng nào, ngược lại là kình đạo của bọn họ bị tiêu hao rất nhiều, thể lực cũng dần dần cạn kiệt.

Nộ La Hán híp mắt lại, trong lúc bất thình lình, mắt gã ta chợt lóe lên tia sáng. Lâm Phàm bị bốn người bọn họ quấn lấy, mỗi một chiêu đều là trực tiếp muốn lấy mạng Lâm Phàm, do đó hắn bị lộ sơ hở, đối với gã ta mà nói, đây chính là cơ hội tốt nhất.

Giết!

Gã ta hóa thành tàn ảnh xuất hiện sau lưng Lâm Phàm trong chớp mắt, móng vuốt Kim Cang Nộ nhanh như chớp, hung hăng chụp vào Long Cốt của Lâm Phàm, đồng thời một bàn tay khác chụp vào sau gáy.

Lâm Phàm nhanh chóng xoay người lại, cũng dùng hai tay đỡ lấy sát chiêu từ Nộ La Hán.

“Hay lắm tên khốn, ngươi thực sự giỏi trò đánh lén đấy.” Lâm Phàm mỉa mai.

Nộ La Hán không ngờ tốc độ phản ứng của Lâm Phàm lại nhanh tới vậy, có thể cản lại trong chớp mắt, trái lại cũng nằm ngoài dự đoán của gã ta, nhưng điều đó không quan trọng, bắt được tay của Lâm Phàm cũng đã đủ rồi.

“Làm tốt lắm, hắn chết chắc rồi.” Xích Diễm lão quái mang theo vết thương, dùng hai tay chụp lên phía sau lưng Lâm Phàm, kình đạo cực nóng cuồn cuộn truyền ra, muốn tàn bạo đánh hộc máu Lâm Phàm.

Thiên Ma Mỗ Mỗ, Độc Ma, Đường Thiên Vân cũng làm tương tự.

Tình trạng lúc này, chính là kình đạo kết hợp, Lâm Phàm không dám sơ suất, hắn điều động kình đạo toàn thân để ngăn cản và chống lại bọn họ, cỗ kình đạo hùng hậu thật khiến họ thấy hãi hùng.

Chỉ muốn biết rốt cuộc là hắn đã tu luyện kiểu gì?

Độc Ma là liều mạng nhất, hắn tu luyện tuyệt học, độc tính bá đạo sắc bén, bàn tay phiếm ánh xanh, ánh mắt vô cùng dữ tợn, hận không thể khiến Lâm Phàm bị độc công của hắn xâm nhiễm, hóa thành mủ huyết.

Lúc bấy giờ.

Ngụy Trung nhìn thấy tình huống hiện tại, lão bắt đầu lo lắng, muốn ra tay hỗ trợ nhưng đã bị quốc sư bên cạnh ngăn lại.

“Hắn không sao đâu.” Quốc sư nói.

“Ta biết hắn sẽ không sao.” Ngụy Trung có định kiến rất lớn với quốc sư, nếu không phải vì một vài tình huống bất khả kháng, lão rất muốn đánh chết quốc sư.

Lão không ngờ tu vi của Lâm Phàm đã đạt tới loại cảnh giới này.

Quá hùng mạnh.

Nếu đổi lại là lão, e rằng sẽ không được làm được chuyện này.

Nhưng ngay lúc này.

Một tiếng vang lớn truyền đến.

Lâm Phàm gầm nhẹ, một luồng kình đạo tràn ngập mùi hung bạo cực mạnh đột nhiên bùng phát ra, gây nên cơ chấn động khủng khiếp, trực tiếp đánh bay năm người kia, tình hình biến hóa khôn lường.

Ai cũng đều không ngờ đến.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Mọi người ngã sõng soài trên đất, thở hổn hển, kình đạo hao hụt tương đối nhiều, thể lực suy giảm nhanh chóng.

Sau đó bọn họ chỉ thấy thân trên của Lâm Phàm trần trụi, hắn đứng giữa không trung, mặt đất dưới chân bị kình đạo làm nổ thành cái hố, từng luồng khí nóng màu trắng chầm chậm phiêu tán ra từ người Lâm Phàm.

Kình đạo vận chuyển tới cực hạn.

Hình thành sự biến hóa.

Cơ thể hắn bắp thịt săn chắc, mang đến một loại cảm giác khiến người ta kinh sợ.

Lâm Phàm không nói nhiều lời, hắn lập tức tấn công về phía trước mặt Độc Ma, bay lao xuống, Độc Ma kinh hãi, sau khi miễn cường liều mạng, đỡ được vài ba chiêu, đầu gã đã bị Lâm Phàm tóm lấy.

Luồng kình đạo cuồng bạo điên cuồng dũng mãnh đánh thẳng vào đầu Độc Ma.

“Buông ta ra.”

“A…”

Độc Ma kêu lên thảm thiết, tiếng kêu cực kì thê lương, ngũ quan của gã dần trở nên méo mó, cái trán phồng lên, như có con gì đó ngọ nguậy bên trong.

Bùm!

Đầu nổ tung, máu thịt văng tung tóe, Độc Ma hóa thành cái xác không đầu.

Lâm Phàm xem xét quần áo, cũng may là được kình đạo hộ thể che lại, nếu bị dính máu tươi, không biết sẽ dơ đến cỡ nào, ai dám chắc là máu của gã không có độc tố đâu.

“Á, Độc Ma…” Thiên Ma Mỗ Mỗ run như cầy sấy, nhìn thấy Độc Ma chết thảm trong tay đối phương, trong lòng bà ta như vỡ òa, ai mà ngờ sẽ có chuyện thế này xảy ra chứ?

Tức khắc.

Thiên Ma Mỗ Mỗ cảm giác ánh mắt đối phương đang chĩa vào bà ta.

Một dự cảm xấu nảy lên trong lòng.

Lâm Phàm đánh úp về phía Thiên Ma Mỗ Mỗ, chỉ thấy bà ta lôi hết tuyệt chiêu của mình ra để đánh.

“Thiên Ma Mị Hoặc!”

Một luồng hơi thở quỷ dị bộc phát ra, đó là loại thuật mị hoặc siêu mạnh, hơn nữa đây còn là do đích thân Thiên Ma Mỗ Mỗ thi triển, uy năng lại càng bá đạo hơn. Thế nhưng chỉ một lát sau Thiên Ma Mỗ Mỗ đã tạm dừng lại, bắt đầu mị hoặc lên, từ khi bà ta tu luyện xong loại tuyệt học này, bản thân cũng chưa từng thi triển nó.

Chưa từng có ai có đủ khả năng để khiến bà ta phải sử dụng chiêu thức này.

Thiên Ma Mỗ Mỗ cởi áo để lộ vai trần, tuy bà ta đã hơn trăm tuổi nhưng cũng không vì thế mà biết chừng mực, lại đi quyến rũ một thanh niên trẻ chỉ mới hơn ba mươi hay quá lắm là bốn mươi tuổi ngay trước mặt mọi người.

Loại hành vi này thật sự là quá xấu xa.

Ừng ực!

Xích Diễm lão quái nhìn không chớp mắt, yết hầu chuyển động.

Lão ta sống đến từng tuổi này.

Có mỹ nhân tuyệt thế nào là chưa từng gặp qua?.

Duy chỉ có người như Thiên Ma Mỗ Mỗ là lão ta chưa gặp, nghĩ đến thân phận địa vị của bà ta, ấy thế mà lão ta lại có cảm giác đặc biệt hứng thú.

Quả nhiên, loại thân phận này càng khiến người ta cảm thấy kích thích.

Thiên Ma Mỗ Mỗ cũng không còn cách nào, chỉ đành thi triển loại tuyệt học này, bà ta pháp hiện mấy lão già hách dịch kia nhìn mình không chớp mắt, trong lòng thầm chửi rủa, một đám già mà không nên nết.

“Ngụy huynh, vóc dáng của Thiên Ma Mỗ Mỗ quả thật không tồi nha.” Quốc sư nhận xét.

Ngụy Trung không nói gì, trong lúc lơ đãng ánh mắt chợt nhìn về phía đũng quần, lão không có ý đó, đối với những chuyện này lão không hề hứng thú, nhưng ánh mắt lại cứ dòm ngay vòng eo và cái mông vểnh lên của Thiên Ma Mỗ Mỗ.

Thật là gợi cảm.

Những cô nương trong Thánh Nữ giáo đúng thật là đã được chân truyền, nhưng nếu so với Thiên Ma Mỗ Mỗ, vẫn là kém rất xa.

“Bà già nhà ngươi thật không biết chừng mực, quả là khiến người ta thấy ghê tởm.”

Lâm Phàm vọt tới, vung nắm đấm, tựa như mưa rền gió dữ đánh lên người Thiên Ma Mỗ Mỗ.

Chương 426 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!